Mọi người cùng nhau lên núi.
Không bao lâu thì đi tới trước cửa của Tứ Hợp viện.
"Đông đông đông."
"Công tử, chúng ta trở về."
"Tiểu Ðát Kỷ trở về."
Lý Niệm Phàm đi tới trước cửa, theo một tiếng kẹt kẹt, cửa mở ra.
"Yêu hô, các vị đều tới, hoan nghênh, mau mau mời vào." Trên mặt Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười mỉm, mời mọi người vào Tứ Hợp viện.
Vừa bước vào cửa của Tứ Hợp viện, sắc mặt Ngọc Đế và Vương Mẫu đều ngưng trọng lại, nhịp tim đột nhiên gia tốc, lập tức trở nên thận trọng.
Tuy rằng sớm đã được nghe Dương Tiễn đề cập qua, thế giới trong nơi ở của cao nhân đã thăng cấp, nhưng khi tự mình trải nghiệm qua, mới biết được nơi này là một cái thế giới cao cấp tới cỡ nào.
Hỗn Độn Linh khí, thật là Hỗn Độn Linh khí đầy sân a!
Đứng ở chỗ này hít một hơi, toàn thân cũng cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều, cả người đều có tinh thần, mà ngay cả pháp lực trong cơ thể cũng xao động lên theo, rõ ràng có thể cảm nhận được lực lượng toàn thân đang khôi phục.
Chỉ riêng linh khí này, đã tương đương với động thiên phúc địa cao cấp nhất ở trên thế giới này, Thiên Cung cũng không đổi a!
Nếu như có thể, thật muốn thường xuyên được tới chỗ này của cao nhân, không vì cái gì khác, dù chỉ có thể tới hít thở mấy hơi vậy cũng là kiếm lời rồi a!
Về phần Văn đạo nhân, nàng ta là lần đầu tiến tới nơi ở của Lý Niệm Phàm, từ lúc tiến vào cánh cửa của Tứ Hợp viện trở đi, thân thể mềm mại của nàng ta lập tức chấn động, đại não chết máy, cả người đều choáng váng.
Cũng may nàng ta chùm kín mặt của mình, mọi người không nhìn thấy vẻ mặt chấn kinh tới cực hạn của nàng.
Cái này, cái này. . .
Đây chính là thế giới của đại lão sao?
Không thể không nói cũng quá kinh khủng đi!
Vào lúc này, nàng ta cảm thấy lỗ chân lông toàn thân của mình đều đang được thư giãn, tế bào toàn thân bởi vì kích động mà đang run rẩy, đây là phản ứng bản năng nhất của thân thể nàng.
Bởi vì ... có thể đứng ở bên trong một loại hoàn cảnh cấp cao như thế này, với bản thân đây chính là một loại vinh quang.
Loại cảm giác này, thật giống như phàm nhân lên tới Thiên Cung, hít thở lấy tiên khí.
"Hô!"
Nàng ta tranh thủ thời gian bình phục nội tâm của mình một chút, tay nhỏ dưới lớp áo bào đen không tự chủ được mà nắm thành nắm đấm.
Bình tĩnh, phải giữ bình tĩnh.
Nàng ta nhịn không được nhìn thoáng qua Cùng Kỳ nhắm mắt an tường, trong đôi mắt đẹp của nàng lộ ra một chút vẻ đồng tình.
Ngươi cũng quá thua lỗ, chết sớm một bước a!
Nếu như có thể gắng gượng được một đoạn thời gian, dù là hít được một hai ngụm Hỗn Độn Linh khí này, tốt xấu gì chết cũng không đáng tiếc phải không!
Dương Tiễn thả Cùng Kỳ đang được mình vác trên vai xuống, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân, lần này chúng ta mang tới thứ này đến cho ngài."
"Đây là..."
Lý Niệm Phàm đánh giá một phen, lập tức đôi mắt sáng lên, "Cùng Kỳ?!"
"Chà chà, các ngươi thế mà thật đánh tới Cùng Kỳ, không tệ, xem như không tệ."
Lý Niệm Phàm gật đầu không ngừng, vô cùng hài lòng, cảm giác có chút kinh hỉ.
Lợi hại, lợi hại, hung thú thượng cổ bên trong Sơn Hải kinh cũng có, hơn nữa chính mình chẳng bao lâu nữa là có thể nếm thử mùi vị, phải tính toán cho thật tốt nên ăn như thế nào mới được.
Ngọc Đế thấy Lý Niệm Phàm hài lòng thì lập tức cười rồi nói ngay: "Trùng hợp gặp được, thuận tiện bắt nó về đây, Thánh Quân thích là được rồi."
"Mọi người thật có lòng, đúng rồi, ta còn chưa chúc mừng mọi người chiến thắng trở về, trận chiến trước đó thắng được không dễ dàng a."
Lý Niệm Phàm tự nhiên có thể nhìn ra dáng vẻ phong trần mệt mọi của mọi người, hơn nữa sắc mặt đều có chút tái nhợt, chắp tay, trịnh trọng nói: "Mọi người thật sự đã vất vả rồi, nếu không phải có mọi người, chỉ sợ sẽ rắc rối."
Vương Mẫu nào dám tranh công, vội vàng khách khí trả lời: "Thánh Quân khách khí, đây là chuyện chúng ta phải làm, chẳng qua chỉ là dốc hết sức mọn thôi."
Ngọc Đế cũng vội vàng nói: "Đúng vậy a, việc nhỏ, không đáng giá nhắc tới."
Công đầu thực lực rõ ràng chính là thuộc về ngài mới đúng, ngài không chỉ cứu vớt thế giới này, rõ ràng ngay cả chúng ta cũng cứu luôn a!
"Ha ha ha, khiêm tốn sao? Chuyện lớn như vậy, ta từ trên công đức vẫn có thể nhìn ra được." Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, mở miệng nói rất có thâm ý: "Tranh thủ thời gian chuẩn bị một chút đi."
Trong lòng mọi người hơi động một chút, lập tức lĩnh ngộ được ý tứ của cao nhân, thi nhau lấy pháp bảo của mình ra, trong mong chờ đợi.
"Công đức... Đến!"
Lý Niệm Phàm khoát tay áo lên, lượng lớn công đức, hội tụ thành dòng sông màu vàng óng, cuộn trào về phía mọi người.
Lần phát công đức này tuy rằng chia cho rất nhiều người, mỗi người được chia tới thế nhưng đều là một lần nhiều nhất của chính mình, dù sao chuyện lần này quá lớn, công đức tự nhiên rất nhiều.
Chỗ tốt như vậy, làm cho tất cả mọi người đều cười tới toét miệng ra, trong lòng càng là mang ơn đối với cao nhân.
Cao nhân không chỉ nguyện ý kéo chúng ta, càng là phát tiền lương cho chúng ta, nhận lấy thì ngại, nhận lấy thì ngại a!
"Đúng rồi, ngoài công đức ra, ta còn đặc biệt chuẩn bị một món ngon cho các ngươi."
Lý Niệm Phàm vẫy tay đối với Tiểu Bạch, "Tiểu Bạch, mau mang Cẩu Kỷ Ngân Nhĩ canh lên đi!"
Tiểu Bạch lập tức lĩnh mệnh, "Được rồi, chủ nhân tôn quý của ta."
Bầu trời đỏ như máu đã tan đi, cầu vồng xuất hiện trên bầu trời, Lý Niệm Phàm đã đoán được đám người Đát Kỷ đã chiến thắng, bởi vậy thuận tay hầm lấy Cẩu Kỷ Ngân Nhĩ canh, chờ đợi đám người Đát Kỷ và Hoả Phượng bình an trở về để bồi bổ cho các nàng.
Tuy rằng số người tới nhiều hơn so với dự đoán của mình, tuy nhiên cũng may chính mình cũng nấu nhiều hơn không ít, vấn đề không lớn.
Cẩu Kỷ?
Tinh thần mọi người lập tức chấn động, đối với thứ này có thể nói là ấn tượng khắc sâu.
Đó là thứ tốt! Là thứ vô cùng bổ!
Canh Côn Bằng trước đó kia, bên trong là có Cẩu Kỷ này, thần hiệu kinh người.
Không bao lâu sau, Tiểu Bạch đã bưng một khay đi tới, ở trên khay, bát sứ thanh hoa đựng lấy Cẩu Kỷ Ngân Nhĩ canh, từng bát được đưa tới trước mặt mọi người.
"Các vị khách, mời dùng từ từ."
"Tạ ơn Tiểu Bạch."
Đám người Ngọc Đế cung kính nói lời cảm tạ, sau đó thì thi nhau đưa ánh mắt nhìn vào trong bát.
Những thứ trong bát nhìn cái là biết ngay, nước trong, táo đỏ, nấm tuyết và một số cẩu kỷ trôi nổi ở trên nước canh.
Nguyên nhân bởi vì táo có màu đỏ cho nên nước canh hơi có màu đỏ, tuy nhiên lại cực kỳ trong.
Đát Kỷ dùng thìa nhẹ nhàng múc nấm tuyết, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ tò mò.
"Công tử, đây chính là ... nấm tuyết sao?"
Thứ này, tất cả mọi người chưa bao giờ nghe nói qua.
"Không sai, đây chính là thứ tốt a." Lý Niệm Phàm mỉm cười, mở miệng nói lời giải thích: "Nấm tuyết sinh trưởng ở dưới điều kiện mục nát, thông thường ở những loại gỗ mục nát sau khi được dầm mưa qua, bên trong sẽ tràn đầy hàm lượng nước, ẩm ướt lại ấm áp thì sẽ có nấm tuyết mọc ra, nhưng cái này cũng là gần đây mới làm ra được."
"Các ngươi nhìn xem, một số gỗ vẫn còn nằm trong góc đây này."
Mọi người theo phương hướng chỉ của ngón tay Lý Niệm Phàm mà nhìn lại, quả thực có thể nhìn thấy mấy khúc gỗ được xếp gọn gàng ở góc tường, hơn nữa quả đúng như những gì Lý Niệm Phàm nói, những mảnh gỗ này hơi mục nát, chính giữa mọc ra một đám nấm trắng.
Chỉ có điều ... đây chính là hỗn độn linh căn a!
Cao nhân đây là làm cho hỗn độn linh căn mục nát, sau đó dùng trồng ra nấm tuyết sao?
Quá xa xỉ!
Đau lòng.
Mọi người âm thầm thu hồi ánh mắt, bắt đầu thi nhau quan sát nấm tuyết bên trong nước canh một cách cẩn thận.
Những miếng nấm tuyết màu trắng trong mờ, có vài nếp gấp ở giữa, ngâm mình ở trong nước canh, kéo dài ra hai bên, mang tới cảm giác đầu tiên cho người ta chính là mềm, để cho người ta nhịn không được mà muốn nếm thử.
Không chậm trễ, không kịp chờ đợi há miệng khẽ húp.
Lập tức nấm tuyết giống như con cá con, lập tức trượt vào trong miệng, giống như có sinh mệnh, trơn mềm tới cực hạn, trong miệng mà còn đang như thể nhảy lên chơi đùa.
Chạm tới đầu lưỡi, lập tức mang tới cho người ta một loại cảm giác thư thích mềm mại, hơn nữa theo nước canh, trực tiếp chiếm lĩnh khoang miệng.