Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 563: CHƯƠNG 563: ĐÓNG VAI PHÀM NHÂN? TỰ MÌNH ... LĨNH HỘI? CHỈ LÀ MỘT CHÚT?

Không cần nhấm nuốt, chỉ cần cổ họng khẽ chuyển động nhẹ, nấm tuyết trắng noãn lập tức theo khoang miệng rót vào trong cổ họng, loại cảm giác mềm mịn này được đưa trực tiếp từ miệng xuống dạ dày, những nơi chảy xuôi qua đều giống như được xoa bóp vậy, thỏa mãn lạ thường rất dễ chịu.

"Dễ uống, thật ngon!"

Văn đạo nhân chỉ nhấp một ngụm nhỏ, thân thể mềm mại không ức chế được sự run rẩy, có một loại khoái cảm như đang bơi lội trong suối nước nóng, hơn nữa, bởi vì bên trong nước canh có táo đỏ, mang cho nàng ta một loại khoái cảm mãnh liệt hơn gấp mười gấp trăm lần so với việc hút máu.

"Táo đỏ này ... dường như có tác dụng hơn so với bất kỳ máu của ai khác!"

Nàng ta thật sự là khống chế không nổi chính mình, bưng bát lên, lại uống vào một ngụm lớn, theo tiếng ừng ực ừng ực nước canh rót vào trong miệng, trong cổ họng của nàng nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ, giống như sa mạc khô khốc đột nhiên được nước mưa tưới nhuần, sảng khoái tới cực hạn.

Mà sau khi uống vào xong, một cỗ lực lượng kỳ lạ bắt đầu làm dịu toàn thân, sự mỏi mệt sau đại chiến vừa rồi kia lập tức được quét sạch sành sanh, thương thế càng là lập tức khỏi hẳn.

Dọc theo con đường này, nàng ta nghe không ít lời bàn tán của những người khác liên quan tới cao nhân, nhất là lúc nói tới canh Côn Bằng thì càng kinh hãi thán phục tới tột đỉnh.

Lúc đầu, trong lòng nàng ta còn có hoài nghi, bởi vì những chuyện này làm cho người ta rất khó tin, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết.

Mà vào giờ khắc này, nàng ta mới biết được, tất cả những gì của cao nhân đều sớm đã vượt quá tưởng tượng của mình.

Không cần biết mức độ ngon của bát canh này hay là công hiệu của bát canh này, đều đã vượt xa khỏi vùng thế giới này, Hỗn Độn Linh thủy cộng với Hỗn Độn Linh căn cùng nhau nấu thành canh, ta lại có may mắn được uống vào một bát canh như thế này, cuộc sống xứng đáng được hoàn hảo a!

Lần đầu tiên nàng ta cảm nhận được rõ ràng bắp đùi của cao nhân là to cỡ nào, so sánh với vô số tạo hóa này, hóa ra ban công đức chẳng qua chỉ là thao tác cơ bản.

Đám người Ngọc Đế vừa uống, cũng như vậy cảm xúc đều bắt đầu phập phồng lên xuống.

Cao nhân đây là biết chúng ta bị thương trong chiến đấu, cố ý làm ra canh này tới ban thưởng cho chúng ta a.

Hắn giống như vầng trăng sáng chói lọi, ta trong mắt hắn còn không phải con kiến hôi cũng không bằng sao? Thế mà hạ mình làm đến trình độ như vậy, chúng ta thật sự là ... xấu hổ.

Nghĩ như vậy, dòng nước ấm áp trong lòng không ngừng trào ra, xộc thẳng vào mắt khiến hốc mắt bọn hắn ẩm ướt, cảm động tới muốn rơi lệ.

Có thể làm việc cho cao nhân, đây là phúc khí tu luyện tám đời của chúng ta a, phàm là có bất kỳ phân phó, xem như muôn lần chết vậy cũng không chối từ!

Lý Niệm Phàm thấy mọi người uống cũng gần hết rồi, cười hỏi: "Các vị cảm thấy Cẩu Kỷ Ngân Nhĩ canh như thế nào?"

Ngọc Đế không nghĩ ngợi chút nào nói: "Cảm giác mềm mại, ngọt ngon miệng, thật sự là mỹ vị nhân gian."

Vương Mẫu nói một cách chân thành: "Tài nấu nướng của Thánh Quân quả nhiên là để cho người ta phải sợ hãi thán phục, đa tạ khoản đãi."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, mở miệng nói: "Ta cũng chỉ có tài nấu nướng này là có thể lấy ra được, lại nói, chẳng qua chỉ là một bát canh mà thôi, các ngươi tặng Cùng Kỳ cho ta, hẳn là ta nên cảm tạ các ngươi mới đúng."

"Việc nhỏ, Thánh Quân đại nhân không cần phải khách khí." Dương Tiễn trịnh trọng nói: "Chúng ta sẽ còn để ý những hung thú khác bên trong Sơn Hải kinh cho ngài, chắc chắn sẽ không để cho Thánh Quân đại nhân thất vọng!"

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu cười nói: "Vậy thì không còn gì tốt hơn, cũng không cần quá tận lực, tùy duyên là được rồi, làm phiền các vị."

Mọi người lại hàn huyên vài câu, đám người Ngọc Đế đứng dậy cáo từ, vội vàng trở lại Thiên Đình, triệu tập chúng thần cùng nhau tìm kiếm hung thú bên trong Sơn Hải kinh, lập tức liệt vào việc ưu tiên đầu tiên mà Thiên Đình cần giải quyết.

Một cái yêu cầu rõ ràng khó được như vậy của cao nhân, nếu như còn làm không tốt, bọn họ thật không còn mặt mũi.

Cũng vào lúc đó.

Ở bên ngoài thế giới.

Một lão giả đang đạp bước trong Hỗn Độn mà tới, đôi mắt thâm thúy như tinh thần nhìn vào phương hướng Hồng Hoang đại địa, cười lạnh ha ha nói: "Chính là ở thế giới phía này, ta tới rồi!"

Trong sơn động.

Niếp Niếp cuối cùng cũng gặp được nữ tử kia.

Ở vào thời khắc nhìn thấy, cả người đều hơi sững sờ, bị vẻ xinh đẹp của nữ tử này hấp dẫn.

Nữ tử này tự nhiên là tuyệt mỹ, để mà so sánh, nàng ta giống như hàng mỹ nghệ mà thiên đạo điêu khắc ra một cách tỉ mỉ mà những người khác thì chỉ là bản nháp vậy.

Có điều, những sinh linh do hơi thở của thiên đạo dựng dục ra đều có một cái đặc điểm, đó chính là dung nhan tuyệt mỹ, không thể bắt bẻ, ví dụ như Hỏa Phượng, loại vẻ đẹp này đã vượt qua sinh mệnh cấp độ bình thường.

Ngoài nhan sắc xinh đẹp ra, điều hấp dẫn nhất chính là hơi thở tỏa ra từ trên người nàng, đoan chính, cao quý, ưu nhã, càng là có một loại khí chất của một người mẹ, để cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái dễ chịu và thân thiết.

"Ngươi... Ngươi tốt."

Niếp Niếp ngơ ngác nhìn vào nữ tử này một lúc, lúc này mới lấy lại tinh thần, cẩn trọng bước qua đuôi rắn ở trên mặt đất, bước từng bước một hiên ngang bước về phía nữ tử kia.

Đuôi rắn là phần thân dưới của người nữ tử này, giống như một con mãng xà, ngoằn ngoèo, ngoằn ngoèo từ trong hang ra tới cửa hang.

Nhìn vào dáng vẻ thận trọng của Niếp Niếp, nữ tử đó mỉm cười, một tia sáng từ đuôi rắn tỏa ra, sau đó thì huyễn hóa thành một đôi chân đẹp, thân thể dựa vào trên vách đá, cười nhìn vào Niếp Niếp.

"Tiểu nữ oa, ngươi theo sư nơi nào, không cần biết là công pháp hay là đạo tâm đều là để cho tỷ tỷ phải mở rộng tầm mắt."

Trong nội tâm nàng ngạc nhiên, thật sự không nghĩ tới đến cùng là ai có thể giáo dục ra được đứa bé kinh tài tuyệt diễm tới như vậy, nhất là, nàng ta rời khỏi Hồng Hoang, Hồng Hoang rơi vào Tuyệt Địa Thiên Thông, càng không có hoàn cảnh có khả năng bồi dưỡng ra được thiên tài như thế.

Bản thân là Thánh Nhân, nàng ta đưa mắt là có thể nhìn ra, thân thể Niếp Niếp là thân thể chân thật, số tuổi thật không qua mười lăm tuổi.

Đây quả thực là không thể tin nổi, xem như Hồng Hoang ở vào thời điểm viễn cổ, trừ khi thiên địa chiếu cố, bằng không căn bản không có khả năng đạt thành.

Chẳng lẽ ngoài ta ra, còn có Thánh Nhân trở về, hơn nữa còn thu đệ tử?

"Hì hì ha ha, công pháp của ta là ca ca dạy cho ta, đạo tâm của ta là, đúng ..." Niếp Niếp suy nghĩ một lúc, nói tiếp: "Là ca ca cho ta xem ti vi mà tự mình học được, nhân vật trong TV kia thế nhưng là lợi hại, ta cũng muốn giống như bọn họ, trở thành một anh hùng đỉnh thiên lập địa!"

Ca ca?

Ti vi?

Nữ tử kia nghe tới sửng sốt một chút, ti vi này là thứ gì?

Không phải là một loại chí bảo truyền thừa nào đó, có thể để cho đạo tâm của người ta kiên định, thần vật truyền đạo?

Tuy nhiên nàng ta nhạy cảm phát giác được, trọng điểm ở chỗ cô bé này là ca ca chứ không phải là sư phụ.

Nàng ta nhịn không được tiếp tục hỏi: "Ca ca ngươi có dạy bảo ngươi tu luyện không?"

"Không có a, ca ca chỉ muốn đóng vai phàm nhân, làm sao sẽ chủ động dạy ta."

Niếp Niếp lắc đầu, sau đó thì mang theo vẻ ngượng ngùng nói: "Chúng ta chỉ có thể từ trong mỗi một lời nói và cử động của ca ca mà tự mình lĩnh hội, ta cảm thấy chính mình quá mức ngu độn, chỉ có thể lĩnh hội được chút xíu thôi a."

"Đóng vai phàm nhân? Tự mình ... lĩnh hội? Chỉ là một chút?"

Nữ tử cảm thấy mình có hơi nhức đầu mộtk chút, tình huống như thế nào? Chẳng lẽ ta đi tới một cái Hồng Hoang giả sao?

Ca ca của nàng đến tột cùng là thần thánh phương nào, không cần dạy, chỉ cần cảm nhận được mỗi một lời nói và cử động của hắn lại có thể bồi dưỡng ra một muội muội nghịch thiên như thế, vậy nếu như mở miệng dạy bảo vậy còn không phải thượng thiên a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!