Đát Kỷ và Hỏa Phượng đưa mắt nhìn nhau, nhịn không được âm thầm lắc đầu cười khổ.
Chủ nhân lại bắt đầu diễn.
Đến cảnh giới này của các nàng, tổn thương thể xác chỉ là bề ngoài, không thể coi đó là gốc rễ, tổn thương về nguyên thần mới là mấu chốt nhất.
Nguyên thần của Nữ Oa đã gần như bị người luyện hóa, chỉ còn phong tồn lại một chút xíu thần thức, có thể giải tán bất cứ lúc nào cũng.
Loại thương thế này, đừng nói là chữa trị, đổi lại là một vị thần tiên thì sớm đã chết không thể chết lại, trừ khi có kỳ tích, bằng không hoàn toàn chính là khó giải.
Tuy nhiên ... kỳ tích thế nhưng là đang ở bên cạnh ta, tuy rằng kỳ tích này thích tự cho rằng mình là phàm nhân ...
Thầm nghĩ, Đát Kỷ phối hợp mở miệng nói: "Công tử, thương thế trong cơ thể Nữ Oa nương nương cũng không phải là pháp lực lưu lại."
"Vậy thì tốt rồi, ta bây giờ đi phối dược, thử cứu, hy vọng có thể có chút tác dụng."
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, không dám chậm trễ, nửa đêm vội vàng bắt đầu phối dược.
Nữ Oa dù sao cũng là Thánh Nhân, tu vi không tầm thường, chính mình phải giúp một lần, nghĩ tới còn có khả năng có thể tỉnh lại a.
Sau đó, Lý Niệm Phàm tận tâm tận lực chịu đựng đi nấu thuốc, mãi cho tới khi trời mịt mờ, mới nấu xong thuốc, cho Nữ Oa uống vào.
Sau đó, hắn bảo Đát Kỷ và Hỏa Phượng phụ trách trông nom Nữ Oa, chính mình lại tiếp tục nấu thuốc.
Cứ như vậy, thời gian ba ngày trôi qua, Lý Niệm Phàm ngạc nhiên phát hiện, thương thế của Nữ Oa trải qua ba ngày điều dưỡng thế mà thật có dấu hiệu thuyên giảm, ít ra thoát khỏi trạng thái sắp chết.
Hôm nay, theo một tiếng động nhẹ truyền tới, lông mi Nữ Oa hơi rung động, chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt sáng tỏ như sao trời, chỉ có điều trong đó mang theo một chút vẻ mê mang, trong đầu không tự chủ được nhớ lại một kiếm trước khi hôn mê kia, lại chuyển thành khó có thể tin và chấn kinh.
Nhịn không được hô hấp dồn dập, lên xuống không ngừng.
Nàng ta lấy lại bình tĩnh, đã thấy chính mình nằm ở trên một cái giường, hoàn cảnh bốn phía xung quanh đều lạ lẫm, trong lúc nhất thời đầu óc có chú mộng.
Đột nhiên, bên cạnh truyền tới một giọng nói ngạc nhiên, "Nữ Oa tỷ tỷ, ngươi tỉnh rồi!"
"Niếp Niếp?"
Nữ Oa hơi sững sờ, sau đó ngạc nhiên hỏi: "Ta ... ta không chết? Tại sao ta lại ở chỗ này?"
Niếp Niếp mở miệng nói: "Là ta mang ngươi tới, ca ca ta cứu được ngươi."
"Ca ca ngươi ... đã cứu ta?"
Nữ Oa biểu thị chính mình nghe không hiểu, thương thế ta nặng như vậy, không nói ca ca ngươi, xem như Thánh Nhân cũng vô kế khả thi, thiên đạo cũng phải phán tử hình cho mình.
Dù sao ... đây chính là nguyên thần phai mờ đi a!
Không thần hồn câu diệt còn có thể có cơ hội đầu thai cũng đã là kết quả tốt nhất, làm sao có thể được cứu trở về?
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, nàng ta nghĩ tới thanh kiếm gỗ đào trước khi mình hôn mê kia, ngây ngốc hỏi: "Niếp Niếp, thanh kiếm kia ... là ca ca ngươi tặng cho ngươi?"
Niếp Niếp gật đầu, "Đúng vậy a, hắn nói có thể dùng tới trừ tà."
Trừ tà?
Khóe miệng Nữ Oa không thể không há ra, trừ tà mà có thể giết chết một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, ngươi dám tin không?
Nàng ta hít sâu một hơi.
Tuy nhiên, chính là hít vào một hơi này lại để toàn thân nàng ta đều run lên kịch liệt, sau đó thì hít vào một ngụm khí lạnh.
"Tê -- "
Toàn thân nàng ta đều nổi lên một lớp da gà, gần như không thể tin được không khí mà mình vừa hít vào, da đầu càng là mơ hồ có dấu hiệu run lên.
Nữ Oa kìm lòng không được giơ tay lên, giống như muốn tìm tòi cái gì trong không khí.
"Hỗn Độn Linh khí, đây là ... Hỗn Độn Linh khí?!"
Làm sao có thể?
Điều này sao có thể? !
Nàng ta lắc lắc đầu, mắt trợn tròn nhìn vào không khí xung quanh.
Cả một phòng đều là Hỗn Độn Linh khí, cái này, điều này, chuyện này ...
Ta thế mà đưa thân vào bên trong một cái không gian tràn đầy Hỗn Độn Linh khí, là ảo giác sao? Ta chắc chắn là chưa tỉnh ngủ, đang nằm mơ!
Phải biết, nàng ta phiêu bạt ở trong Hỗn Độn, bỏ ra trăm ngàn cay đắng mới đạt được một khối Hỗn Độn Linh thạch, cũng bởi vì đó mà đắc chí một thời gian thật dài, bởi vì điều này đại biểu lấy nàng ta có thể tu luyện một đoạn thời gian.
Tuy nhiên ... Hỗn Độn Linh thạch so với Hỗn Độn Linh khí ở nơi này thì đó chính là ngay cả cẩu thí cũng không bằng.
Bởi vì muốn rút Hỗn Độn Linh khí ra từ bên trong Hỗn Độn Linh khí thì như vậy cần mất chút sức lực hơn nữa còn không thuần.
Về phần Hỗn Độn Linh khí ... Hỗn Độn vô biên vô ngần, bao gồm ngàn vạn thế giới, trừ khi có thực lực siêu cường hoặc là khí vận nghịch thiên, bằng không căn bản không có khả năng thu hoạch được.
"Niếp Niếp, ngươi, cái này. . ."
Nữ Oa rốt cuộc đã hiểu, Niếp Niếp trước đó ở trong sơn động vì sao lại nói Hỗn Độn Linh thạch vô dụng đối với nàng, người sống ở trong cái nơi đầy Hỗn Độn Linh khí này thì Hỗn Độn Linh thạch chỉ là một đống phân, người ta sẽ mang về nhà sao?
Ta ... cái này!
Hóa ra kẻ hài hước lại chính là ta?
"Hì hì, Nữ Oa tỷ tỷ, ta từng nói muốn mời ngươi ăn hoa quả, hoa quả mà ca ca ta trồng ăn rất ngon đấy, đây này."
Niếp Niếp cười hì hì một tiếng, đưa tay lập tức lấy ra một quả đào, sau đó đưa tới trước mặt Nữ Oa.
"Bàn đào?"
Nữ Oa rất quen thuộc đối với Bàn đào này, chỉ có điều khi nàng ta nhận lấy từ trong tay của Niếp Niếp, toàn bộ đầu óc lập tức bùng nổ.
"Tê -- "
Cả người nàng ta đều giật nảy mình một cái giống như bị điện giật, lên tiếng kinh hô, "Hỗn Độn Linh căn, đây là Hỗn Độn Linh căn!"
"Ngươi gọi đây là hoa quả sao?"
Nàng ta khó có thể tin nhìn vào Niếp Niếp, cả người đều bất ổn.
Nghĩ ta trà trộn trong Hỗn Độn nhiều năm như vậy, cũng đã gặp qua rất nhiều đại năng phách lối, nhưng mà phách lối tới như thế này thì vẫn là lần đầu tiên.
Đây chính là Hỗn Độn Linh căn a, siêu cấp bảo bối thai nghén ở trong Hỗn Độn, giá trị hoàn toàn có thể so sánh với một phương tiểu thiên địa (một thế giới nhỏ).
Nói theo cách không khách khí thì thế giới Hồng Hoang này cũng không quý giá bằng một cây Hỗn Độn Linh căn.
Hỗn Độn Linh căn đối với nàng ta mà nói thì như là sấm bên tai, còn chưa bao giờ được nếm qua, ngửi cũng chưa từng được ngửi, ở trong Hỗn Độn nghe người ta bàn tán, ngoại trừ nước miệng âm thầm chảy ra khóe miệng ra thì trong lòng căn bản không dám có chỗ yêu cầu xa vời.
Tuy nhiên bây giờ ... một Hỗn Độn Linh quả cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt mình?
Quả thực giống như đang nằm mơ vậy.
"Không phải ta gọi, là ca ca chúng ta nói nó là hoa quả thì nó chính là hoa quả."
Niếp Niếp cải chính, "Ngoại trừ quả đào ra, còn có quả táo, quả lê, quả mận, rất nhiều rất nhiều đây này."
Nữ Oa hoàn toàn ngây dại như thể bị điện giật, cả người giật giật choáng váng.
Nàng ta đột nhiên cảm thấy chính mình chắc chắn đi nhầm tới nơi nào đó.
Đây chắc chắn không phải là Hồng Hoang mà chính mình biết kia, chính mình tám thành là đã đi nhầm tới một cái thế giới cường đại hơn so với thế giới Hồng Hoang vô số lần.
Có Hỗn Độn Linh khí và Hỗn Độn Linh quả, đây có thể là Hồng Hoang sao?
Niếp Niếp thúc giục nói: "Nữ Oa tỷ tỷ, ngươi ăn nhanh đi, quả đào này ăn rất ngon đấy."
"y... n."
Nữ Oa mím môi một cái, mặc kệ, cầm lấy đào đưa tới trước miệng của mình.
"Răng rắc."
Quả đầu căng mọng nước giống như một quả bóng chứa đầy nước, lập tức nổ tung, rất nhiều nước chảy ngược vào trong miệng của nàng, trong nháy mắt đã chảy đầy khoang miệng của nàng, có chút còn trực tiếp lẻn tới sâu trong cổ họng của nàng.
Thịt quả không quá cứng mà cũng không quá mềm theo lấy nước đào cùng nhau rơi vào trong miệng của nàng, hương vị ngọt ngào vô song khiến lỗ chân lông toàn thân nàng ta được thư giãn ra, gò má tái nhợt trong nháy mắt dâng lên hai vệt đỏ ửng.
Ngon, ăn ngon!
Càng là có khí tức đại đạo, bắt đầu tư dưỡng nguyên thần của nàng.
"Hỗn Độn Linh căn, chính mình thế mà cắn vào một cái Hỗn Độn Linh căn a!"
"Hóa ra Hỗn Độn Linh căn là có mùi vị như thế này, ô ô ô ..."
Nữ Oa nuốt nước xuống từng chút một, lại là đột nhiên có chút nghẹn ngào.
Đây chẳng khác gì sống trong cảnh nghèo khổ nhiều năm, ngày nào cũng phải ăn rau rừng, đột nhiên được ăn một bữa thịt, quá cảm động ....