Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 568: CHƯƠNG 568: VỊ CAO NHÂN NÀY ... KHIÊM TỐN TỚI QUÁ PHẬN

"Răng rắc, răng rắc!"

Nữ Oa đắm chìm trong sự ngon lành, cắn từng miếng thưởng thức từng miếng đào, thỉnh thoảng mút vào một cái, không muốn lãng phí một chút nước đào nào.

Nàng ta nằm mơ cũng không dám làm như thế, chính mình thế mà có thể gặp được tạo hoá không hiểu ra sao cả như vậy.

"Kẹt kẹt."

Đúng lúc này, cửa phòng được đẩy ra, Đát Kỷ và Hoả Phượng đi vào.

Sửng sốt một chút, mở miệng nói: "Nữ Oa nương nương tỉnh rồi?"

"Đát Kỷ (Hoả Phượng), bái kiến Nữ Oa nương nương."

Nữ Oa cũng sững sờ, sau đó ngạc nhiên mà hỏi: "Đát Kỷ?"

Nàng ta tự nhiên có thể nhìn ra được bản thể của Đát Kỷ và Hoả Phượng, một con Cửu Vĩ Thiên Hồ, một con Phượng Hoàng.

Chỉ là ... nhắc tới cái tên Đát Kỷ này, nàng ta không thể không nghĩ tới Cửu Vĩ Thiên Hồ thời Phong Thần kia, nhắc tới thì còn là nàng ta phía đi qua.

Tuy nhiên giảng đạo lý, con Cửu Vĩ Thiên Hồ ở thời Phong Thần kia cũng không gọi là Đát Kỷ, chỉ là bởi vì nữ tử mà nó bám vào thân kia tên là Tô Đát Kỷ, là con gái của Tô Hộ thời Thương triều.

Bất kể như thế nào, Nữ Oa cảm thấy có chút xấu hổ, khách khí nói: "Các ngươi tốt, làm sao lại gọi ... Đát Kỷ?"

Đát Kỷ mở miệng nói: "Chủ nhân ban tên, đại khái là cảm thấy cái tên này rất xứng với Cửu Vĩ Thiên Hồ đi."

Nữ Oa trầm ngâm một lát, than nhỏ khẽ nói: "Cũng bởi ta có lỗi với Cửu Vĩ Thiên Hồ nhất tộc các ngươi."

Đát Kỷ lắc đầu, lộ ra rất bình tĩnh, "Nữ Oa nương nương không cần phải nói như vậy, chuyện phong thần ta đều đã nghe chủ nhân kể qua."

Năm đó, đúng là Nữ Oa phái Cửu Vĩ Thiên Hồ rời núi, chỉ có điều, nàng ta chỉ là muốn để Cửu Vĩ Thiên Hồ làm suy giảm ý chí của Trụ Vương, giảm đi khí vận của Thương triều.

Tuy nhiên, Cửu Vĩ Thiên Hồ bị mê hoặc bởi phàm trần, hưởng thụ được thú vui vương quyền cho nên làm việc càng ngày càng lỗ mãng, dần dần dẫn tới đạo tâm mất phương hướng, cuối cùng phạm vào từng đống việc ác, kết quả, không thể trách Nữ Oa.

Hơn nữa, trên Hồng Hoang, chỉ nói nhân quả, không cần biết là đúng hai sai, dưới Thánh Nhân đều là giun dế, nào có cái gì mà phải tranh luận.

Hoả Phượng mở miệng nói: "Theo như lời của chủ nhân, chẳng qua cũng chỉ là tranh đấu đại đạo, mạnh được yếu thua mà thôi."

"Tranh đấu đại đạo, mạnh được yếu thua, trái lại là một câu tổng kết hoàn hảo cho tất cả các lượng kiếp quy tắc."

Nữ Oa hơi xúc động, sau đó thì hít sâu một hơi, trong giọng nói cũng mang theo một chút rung động, mở miệng nói: "Xin hỏi chủ nhân của các ngươi đến tột cùng là ... vị đại năng nào?"

Cái người mà nơi ở khắp nơi đều là Hỗn Độn Linh khí này, còn có Hỗn Độn Linh quả coi như là hoa quả này, tồn tại bực này, xem như ở bên trong Hỗn Độn vô tận cũng chưa từng nghe qua, quả thực quá kinh dị, nói ra cũng chẳng có ai tin.

"Cảnh giới của chủ nhân không phải chúng ta có khả năng phán đoán."

Đát Kỷ lắc đầu, sau đó thì đôi mắt hơi ngưng tụ, mở miệng trịnh trọng nói: "Nữ Oa Nương Nương, chủ nhân nhà ta có một điều cấm kỵ, hy vọng nương nương nhất định phải để ở trong lòng, tuân thủ thật tốt, bằng không ... chủ nhân giận dữ, hậu quả khó mà đánh giá!"

Trong lòng Nữ Oa lập tức loạn lên, làm xong chuẩn bị lắng nghe, không kịp chờ đợi nói: "Cấm kỵ gì? Còn xin Đát Kỷ cô nương nói cho biết."

Đây chính là cấm kỵ của cao nhân a, nhất định phải biết, bằng không không cẩn thận chọc giận tới, tê --- không dám nghĩ, quá kinh khủng.

"Ở trong mắt của chủ nhân, quả đào mà nương nương vừa mới ăn kia chẳng qua chỉ là hoa quả bình thường, không khí nơi này chẳng qua cũng chỉ là không khí bình thường, còn có chính chủ nhân, tu vi cũng chỉ là phàm nhân."

Đát Kỷ dừng một chút, nói lời giải thích: "Đương nhiên, còn có rất nhiều những thứ khác, tự nhiên đều là không tầm thường, nhưng là ... chúng ta nhất định phải xem như bình thường! Nương nương đã hiểu chưa?"

Nữ Oa như có điều suy nghĩ khẽ gật đầu, "Tựa hồ có chút đã hiểu."

Hoả Phượng mở miệng nói: "Tóm lại, nương nương nhớ điểm chính, đó chính là phối hợp chủ nhân đóng vai phàm nhân! Ta tin tưởng rằng nương nương chắc chắn sẽ hiểu sâu hơn khi được tiếp xúc."

Nữ Oa nhịn không được suy đoán, "Chẳng lẽ cao nhân đang ngộ phàm?"

Lại trao đổi một lát với Đát Kỷ và Hoả Phượng, Nữ Oa hít sâu một hơi, điều chỉnh tốt tâm trạng, lúc này mới đứng người lên, chuẩn bị đi ra khỏi cửa.

Lúc này, nàng ta mới phát hiện, căn phòng này thật sự là không tầm thường quá mức, mỗi một loại đều đủ để trở thành bảo bối mà Thánh Nhân mơ ước, mà ngay cả cái giường ngủ vừa mới nằm, vật liệu tuyệt đối đều là Hỗn Độn Linh căn.

Nữ Oa nhìn vào cánh cửa phòng cách đó không xa, nhịn không được mà quả tim run rẩy, có chút thấp thỏm và sợ hãi, nhưng không thể không đối mặt.

Cao nhân cứu mình, bây giờ chính mình đã tỉnh, không cần biết như thế nào, chắc chắn phải lên tiếng chào hỏi với cao nhân.

Ổn định cảm xúc, nàng ta bước từng bước nhỏ đi tới.

Khoảng cách ngắn ngủi mấy thước, đối với nàng ta mà nói là quá ngắn quá ngắn, nhưng vào lúc này lại giống như là vô tận, để cảm xúc của nàng chậm trùng không ngừng.

Sắp gặp được cao nhân, nhân vật bậc này, vượt qua Đạo Tổ, chắc chắn là tồn tại kinh khủng khó có thể tưởng tượng, nàng ta làm sao lại không thể khẩn trương cho được.

Chính bởi vì trà trộn trong Hỗn Độn quá lâu, nàng ta mới càng cảm nhận được cao nhân bực này đại biểu cho một địa vị đáng sợ cỡ nào.

Cuối cùng, theo ánh nắng mặt trời chói chang, nàng ta bước ra khỏi cửa phòng, đại khái xuất phát từ căng thẳng, đôi mắt của nàng bị ánh nắng chiếu vào nên hơi nheo mắt lại, trong mông lung, nhìn thấy một thân ảnh đang mân mê cái gì đó ở trong sân.

Chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, tuy nhiên có thể đoán được, vẻ ngoài của cao nhân rất là trẻ.

Đây chính là đại lão sao?

Một bên, còn có một người máy rất cổ quái đang giã giã cái gì.

Đây là một loại sinh vật hạng gì? Hay là ... khí linh?

Cùng vào thời gian đó, Tiểu Bạch nhìn về phía Nữ Oa, mở miệng nói: "Chủ nhân tôn quý, Nữ Oa nương nương tựa hồ tỉnh."

"Tỉnh?"

Tay Lý Niệm Phàm đột nhiên ngừng lại, sau đó xoay người, trong nháy mắt đã nhìn thấy Nữ Oa, trong lòng lập tức nhịn không được mà cuống cuồng lên.

Đây chính là Nữ Oa nương nương a, nhớ rõ chính mình ở khi còn bé chuyện thần thoại xưa đầu tiên mà mình được nghe, chính là chuyện Nữ Oa vá trời, nặn đất tạo ra con người, có thể nói là khắc sâu ấn tượng, sùng bái vạn phần.

Xem như biết bản thân mình ở trong thế giới thần thoại, nhưng khi Nữ oa đứng ở trước mặt mình, Lý Niệm Phàm còn cảm thấy được một trận mộng ảo.

Hắn vội vàng dùng khăn ở bên cạnh lau đi bột mì bám trên tay, sau đó thì chắp tay nói: "Tại hạ Lý Niệm Phàm, bái kiến Nữ Oa nương nương."

Nữ Oa vội vàng đáp lễ nói: "Lý ... Lý công tử, không cần phải khách khí, là ta nên cảm tạ ân cứu mạng của Lý công tử mới đúng."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, "Thuận tay mà thôi, ta tin tưởng lấy tu vi của nương nương, loại thương thế này sớm muộn cũng có thể khôi phục."

Nữ Oa nương nương nở nụ cười xinh đẹp, không biết nên nói tiếp như thế nào.

Nàng ta bắt đầu dần dần hiểu được ý tứ của Đát Kỷ và Hoả Phượng, vị cao nhân này ... khiêm tốn tới quá phận.

Đúng vào lúc này, Tiểu Bạch mở miệng hỏi: "Chủ nhân, bột mì đã chuẩn bị gần xong, thịt Cùng Kỳ có cần cắt không?"

Lý Niệm Phàm mở miệng nói: "Ừm ... cắt, cắt nhiều một chút, nhớ rõ nhất định phải ngay ngắn, còn có, Cùng Kỳ là hiếm, máu cũng đừng lãng phí, cũng có thể làm thành một món ăn."

"Được rồi, chủ nhân." Tiểu Bạch mang theo dao làm bếp lại bắt đầu lao vào với đống công việc lu bù.

Trên mặt Nữ Oa duy trì vẻ bình tĩnh, thận trọng hiếu kỳ mà đi tới.

Chỉ có điều, vừa mới tới gần, con ngươi của nàng đột nhiên co rụt lại, thân thể mềm mại nhịn không được khẽ run lên.

Hỗn Độn Linh tuyền!

Không sai!

Từ trong ống nước phun ra kia tuyệt đối là Hỗn Độn Linh tuyền!

Đây chính là linh vật ở trong Hỗn Độn chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, là thứ mà Thánh Nhân cũng coi là chí bảo, mà ở chỗ này ... thế mà chỉ dùng để xả nước?

"Ào ào ào!"

Tiếng nước chảy róc rách, như đang khuấy động lấy tâm tư của Nữ Oa, để nàng ta ngay cả thở thôi cũng khó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!