Khổng Tước sơn mạch.
Nơi này vốn không phải gọi là Khổng Tước sơn mạch.
Chỉ có điều, kể từ sau khi được sự coi trọng của Khổng Tước Thánh nữ thì đổi tên thành Khổng Tước sơn mạch.
Dáng vẻ của dãy núi (sơn mạch) này vốn cũng không phải là như bây giờ, là Khổng Tước Thánh nữ hạ lệnh, hiệu lệnh rất nhiều Yêu tộc cùng nhau hành động, dùng thần thông đào đất khai phá đồi núi, kết nối mảnh sơn mạch này, tổ hợp lại với nhau, từ xa nhìn lại trông giống như một con Khổng Tước đang nằm, cao quý mà xinh đẹp.
Dãy núi (sơn mạch) này, không cần biết là tên hay là ngoại hình đều rất dễ nhận ra, mà lai lịch của Khổng Tước Thánh nữ thì không nhỏ, hơn nữa làm việc lại rất phách lối, bởi vậy mà cũng rất nổi danh.
Lúc này, ở trong dãy núi này.
Có thần quang năm màu chiếu rọi, lập lòe không ngừng, ở vị trí trung tâm của thần quang này, càng là có tiên lực vờn quanh, linh khí như sương, trong lúc đung đưa, hình thành cảnh tượng kỳ lạ, giống như tiên cảnh nhân gian.
Dưới bóng cây xanh và thảm cỏ, một cái sơn cốc dần dần hiển hiện ra.
Trong sơn cốc, có tiếng nước chảy róc rách, còn có thác nước cỡ nhỏ đổ xuống tạo nên tiếng chảy róc rách.
Ở giữa đình đài lầu các, những cây cầu nhỏ và dòng nước chảy, một nữ tử trên người mặc y phục năm màu rực rỡ đang ngồi ở trên một cái Vương tọa điêu khắc từ Linh ngọc trong tư thế nửa nghiêng nửa ngả.
Móng tay của nàng thon dài, màu sắc là thuần màu vàng kim, trên mắt còn phủ một lớp phấn mắt màu vàng kim, hai bên đuôi mắt kẻ một đường kẻ mắt dài màu đỏ, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, đều toát ra một loại khí tức cao quý, đồng thời, lại tỏa ra khí tức lười biếng, diễn tả tới vô cùng rõ ràng.
Đang nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
Mà xung quanh bảo tọa của nàng, chất đống đầy thiên tài địa bảo, phần lớn là linh vật ngũ hành, sáng lấp lánh, phối hợp với thần quang năm màu của nàng, khiến cho ánh sáng trong sơn cốc biến hóa không ngừng, giống như ánh đèn led nhấp nháy trong quan rượu, nháy nháy có tiết tấu, nháy nháy nháy liên hồi.
Có tiếng côn trùng và tiếng chim hót vang vọng quanh quẩn trong sơn cốc, các loại chim muông xếp thành một hàng, đứng ở bên trong hoa cỏ cây cối, tập luyện chỉnh tề, cất tiếng hót rất có thứ tự.
Hiển nhiên là đã được trải qua huấn luyện đặc biệt, rất có nhịp nhàng, tạo ra một bản nhạc rất dễ nghe ở trong sơn cốc.
Không khó để nhận thấy từ các hoàn cảnh khác nhau trong sơn cốc, Khổng Tước Thánh nữ này rất có truy cầu về chất lượng cuộc sống.
Một cuộc sống bình dị, ổn định và thú vị như vậy, Khổng Tước Thánh nữ biểu thị rất hài lòng, nàng ta đang suy nghĩ, tên tuổi của Khổng Tước Thánh nữ không đủ vang dội, có phải nên đổi thành Khổng Tước nữ vương rồi hay không.
Lại ngay vào lúc này, trong không trung, mấy đạo nhân ảnh (bóng người) lắc lư, cuối cùng đứng ở đám mây, từ trên cao quan sát tình huống trong sơn cốc, một cỗ khí tức không che dấu chút nào tràn ra, "Chính là chỗ này."
Khổng Tước Thánh nữ vốn đang đắm chìm trong bản nhạc do trăm con chim hợp tấu thì bị người quấy nhiễu, cảm thấy không vui mở mắt, nhìn vào trong không trung.
Ngọc Đế chắp tay, hữu hảo nói: "Gặp Khổng Tước Thánh nữ a."
"Ngọc Đế, Vương Mẫu?"
Trong mắt Khổng Tước Thánh nữ mang theo chút vẻ nhiên nghi ngờ, cau mày: "Không biết các vị tới tìm tiểu nữ có gì muốn làm?"
Nàng ta sinh ra từ lực lượng ngũ hành, hơn nữa có ký ức truyền thừa, mặc dù cảnh giới bây giờ chỉ là Thái Ất Kim Tiên, tuy nhiên gặp Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng sẽ không quá sợ.
Vương Mẫu mở miệng nói: "Thật ra thì ... chỉ là có một vấn đề muốn thỉnh giáo, cái này liên quan tới một cơ duyên to lớn của Khổng Tước Thánh nữ ngươi, tạo hóa lớn, còn xin ngươi nhất định phải trả lời một cách nghiêm túc."
Cơ duyên to lớn, tạo hóa lớn?
Khổng Tước Thánh nữ thấy bọn họ nói tới trịnh trọng, lập tức trong mắt mang theo một chút tò mò, nàng ta thích những thứ quý hiếm màu mè, nhất là bảo vật ngũ hành là những thứ mà nàng ta thích nhất, đôi mắt tỏa sáng mong đợi nói: "Vấn đề gì, các ngươi cứ hỏi."
Vương Mẫu mở miệng nói: "Xin hỏi Khổng Tước Thánh nữ thế nhưng là có biết để trứng không?"
Khổng Tước Thánh nữ sửng sốt một chút, còn tưởng rằng lỗ tai của mình xảy ra vấn đề, trầm giọng hỏi: "Có ý tứ gì?"
Ngọc Đế giải thích một cách thân thiện: "Khổng Tước Thánh nữ không nên hiểu nhầm, chúng ta không có ác ý, chỉ là ... bên người cao nhân thiếu khuyết một chức vị để trứng, chúng ta đang chuẩn bị tranh thủ cho ngươi chức vị này, đây chính là tạo hóa lớn!"
"Tranh thủ cho ta? Để cho ta đẻ trứng cho người khác? Còn là tạo hóa lớn?"
Trái ngược như vậy, quả thực chính là sấm sét giữa trời quang, để thân thể Khổng Tước Thánh nữ run rẩy, hiển nhiên là bị tức tới không nhẹ, khuôn mặt lạnh như băng nói: "Các ngươi đây là đang sỉ nhục ta sao?!"
Nếu như không phải biết mình đánh không lại, nàng ta sớm đã trở mặt.
Nhớ Khổng Tước Thánh nữ nàng trong thiên địa này là một con Khổng Tước duy nhất từ lực lượng ngũ hành biến thành, sinh ra chính là sủng nhi, hơn nữa rất chú ý tới hình tượng của bản thân, chưa bao giờ nhận qua ủy khuất bực này.
Nàng ta hừ lạnh một tiếng, tức giận nói: "Đi thong thả, không tiễn!"
"Cần gì phải nói nhảm với nàng nhiều như vậy, cao nhân cho mời, chúng ta không thể kéo dài được nữa, trực tiếp bắt là được!"
Dương Tiễn mặt không biểu tình, phi phong sau lưng theo gió mà động, vừa dứt lời phi thân lên, tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhân đao đánh về phía Khổng Tước Thánh nữ.
"Các ngươi khi dễ người! Bản nữ vương liều mạng với các ngươi!"
Khuôn mặt xinh đẹp của Khổng Tước Thánh nữ đỏ bừng, yêu lực cuộn trào quanh thân, y phục rực rỡ năm màu nở rộ, giống như Khổng Tước khai bình, đột nhiên mở ra, lập tức bắn ra cực quang năm màu, lòe loẹt lóa mắt, bắn về phía Dương Tiễn!
Nàng ta trợn tròn mắt, động viên cho mình, "Ngươi đừng có mà tới đây a! Bắn, bắn cho ta!"
Chỉ có điều, tu vi của nàng ta còn thấp, thần quang năm màu còn chưa phát huy ra uy lực mạnh nhất, so với thực lực của Dương Tiễn thì còn kém xa vạn dặm, ngay cả để Dương Tiễn dừng lại một lát cũng không làm được.
Dương Tiễn đưa tay vung lên, Phược Yêu tác bay tới, giống như linh xà, trong nháy mắt đã buộc Khổng Tước Thánh nữ tới rất chặt.
Bấm pháp quyết một cái, trên Phược Yêu tác linh quang chớp động, lập tức khiến thân thể Khổng Tước Thánh nữ run lên, chậm rãi hiện ra nguyên hình.
Lại là biến thành một con Khổng Tước màu xanh, tuy nhiên còn có bốn loại màu sắc khác, ở vị trí khóe mắt càng là có một dãy lông vũ màu đỏ, như là hỏa diễm thiêu đốt, xem như không khai bình (kiểu bật hay phát huy) thì vẫn rất hoa lệ.
"Thả ta ra, có bản lĩnh để cho ta tiếp tục tu luyện thêm một trăm vạn năm, hai ta lại so!"
Khổng Tước Thánh nữ giẫy dụa không ngừng, kêu gào, "Các ngươi dựa vào cái gì mà bắt bản cô nương, thả ra, thả ta ra!"
Ngọc Đế và những người khác vờ như không nghe thấy gì, kéo lấy Khổng Tước Thánh nữ, bắt đầu chạy tới Lạc Tiên sơn mạch.
Mắt thấy vô dụng, nàng ta lại bắt đầu bán thảm thương, "Ngọc Đế, Vương Mẫu, Khổng Tước nhất tộc ta một mực an phận thủ thường, không có đắc tội các ngươi lần nào a? Ta mới chỉ có ba vạn tuổi, còn nhỏ, thả ta đi, a a a ."
Khổng Tước Đại Minh Vương Khổng Tuyên, danh xưng Ngũ Sắc Thần quang, tạo nên uy danh hiển hách, lại cơ bản xem như phái trung lập, cũng chưa từng lạm sát kẻ vô tội.
Ngọc Đế giải thích nói: "Khổng Tước Thánh nữ, chúng ta hoàn toàn không có ác ý, ngươi yên tâm, việc ngươi cần làm rất đơn giản, chỉ cần mỗi ngày để trứng là có thể thu hoạch được lượng lớn tạo hóa, quả thực chính là công việc mà vô số người mơ tưởng đã lâu, là ước mơ của bao người a!"
Lông Khổng Tước Thánh nữ đều xù cả lên, "Ta nhổ vào! Ta đẻ cái đầu của ngươi! Muốn đẻ thì chính ngươi tự đi mà đẻ, bản cô nương đường đường là Khổng Tước Thánh nữ, vô cùng cao quý, cho dù chết cũng sẽ không tự làm nhục chính mình!"
Ngọc Đế mở miệng nói: "Ta cũng muốn đẻ trứng a, vấn đề là ta không biết, bằng không công việc tốt như vậy làm sao có thể tiện nghi cho ngươi?"
Vương Mẫu thì nói: "Chớ nhiều lời với nàng ta, phong bế ngôn ngữ của nàng, đừng để nàng ta quấy rầy cao nhân!"