Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 572: CHƯƠNG 572: TA ĐẺ TRỨNG? TA THẾ MÀ ĐẺ TRỨNG?

Thế giới lập tức trở nên yên tĩnh, mọi người cắm đầu mà đi, không bao lâu sau thì đã đi tới Lạc Tiên sơn mạch.

Đi dọc theo đường núi, chẳng mấy chốc, Tứ Hợp viện đã đập vào tầm mắt, bởi vì biết mọi người sẽ đến, cho nên cửa Tứ Hợp viện mở rộng ra.

Đám người Ngọc Đế cũng bước chậm lại, sau đó thận trọng bước vào bên trong Tứ Hợp viện.

Cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, chúng ta tới."

"Nha, tới, hoan nghênh!"

Lý Niệm Phàm lập tức nở ra nụ cười tươi, nhiệt tình nói: "Ngồi, đều ngồi đi."

Đám người Ngọc Đế vào nhà, tự nhiên thấy được Nữ Oa đang ngồi ở trong sân, tay cầm lấy nước trái cây đang hút vào, lập tức đều biến sắc, vội vàng hành lễ nói: "Bái kiến Nữ Oa nương nương."

Nữ Oa cười khoát tay áo, lộ ra nụ cười tươi, "Đã lâu không gặp, không cần đa lễ."

Nàng ta và Lý Niệm Phàm đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lý Niệm Phàm cảm thấy, có Ngọc Đế làm môi giới, vậy mình đối mặt với Nữ Oa Thánh Nhân tốt xấu gì cũng có thể buông lỏng một chút.

Nữ Oa cũng tương tự có ý định này, hơn nữa nàng ta còn chưa quen thuộc với rất nhiều tập tính của cao nhân, rất cần có người giảng giải giúp một chút.

Bầu không khí bên trong Tứ Hợp viện vào lúc này lập tức trở nên vui vẻ hoà thuận.

Chỉ có điều ... ngoài một con Khổng Tước ra.

Vốn nàng ta còn đang cố gắng giãy dụa, chỉ là, ngay khi tiến vào Tứ Hợp viện, nàng ta lập tức bất động, ngay cả thân thể cũng cứng ngắc lại, lông toàn thân lập tức bị kích thích tới dựng lên, trong đôi mắt to tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Đây là loại cảm giác gì?

Giống như là từ vị diện cấp thấp bước vào vị diện cấp cao vậy, đã lớn như thế này rồi còn chưa từng thấy qua những thứ trâu bò như vậy, nghĩ cũng không dám nghĩ.

Không có một chút phòng bị nào, điều này làm cho tiểu tâm can của ta làm sao chịu được?

Nàng ta vẫn cảm thấy phẩm vị của chính mình rất cao quý, thu nạp lượng lớn kỳ trân dị bảo, chế tạo Khổng Tước sơn mạch thành một cái nơi cao cấp đại khí cấp cao, tuy nhiên so với nơi này, sơn cốc kia quả thực chính là một đống cặn bã!

Khổng Tước Thánh nữ ngẩng cái đầu nhỏ lên, ngây ngốc đánh giá bằng mắt thường những nơi có thể chậm vào, lại phát hiện, thế mà không có một cái nào có thể nhìn thấu, tất cả những thứ ở nơi này đều vượt qua sự nhận biết của nàng, ngay cả không khí mà nàng ta hít thở cũng rất không tầm thường, không biết là loại linh khí nào.

Đây rốt cuộc là một cái nơi thần tiên nào? Quá khoa trương đi!

Xem như nàng ta cố gắng khắc chế, thân thể mềm mại vẫn đang liên tục run rẩy, sau khi chấn kinh thì sinh ra hoảng sợ, tâm trạng hoàn toàn sập.

Cuối cùng, ánh mắt của nàng dừng lại, thấy được đám Hoả Tước ở góc tường kia, ở bên cạnh ổ của bọn chúng, còn sắp xếp chỉnh tề từng quả từng quả trứng Hoả Tước tròn vo.

Quan trọng nhất là ... tu vi của đám Hoả Tước này, thế mà giống như chính mình, đều đạt tới cảnh giới Thái Ất Kim Tiên!

Tình huống như thế nào?

Không thể nào, không biết đẻ trứng vậy thì còn cạnh tranh như thế nào.

Vậy ta nên đi nơi nào?

Ngay vào lúc Khổng Tước Thánh nữ còn đang không biết phải làm sao, nàng ta cảm thấy cổ của mình bị bóp chặt thì phát hiện mình đã được người cầm cổ xách lên.

Ta được đại lão ôm! Ta được đại lão ôm!

Ta nên làm cái gì?

Khổng Tước Thánh nữ, tâm can loạn chiến thiếu chút thì ngạt thở, hôm nay tuyệt đối là một ngày nàng ta trôi qua kích thích nhất, cả đời khó quên.

"Quá khách khí, các ngươi tới thì cứ tới thôi, còn mang lễ vật làm gì."

Lý Niệm Phàm nhấc Khổng Tước lên, đánh giá trên dưới một phen, cười nói: "Wow, Khổng Tước này thật sự là xinh đẹp, các vị thật là có lòng, cảm tạ."

Chỉ dựa vào vẻ đẹp này, đặt nuôi ở hậu viện thì chắc chắn sẽ tạo ra một phong cảnh xinh đẹp a, hậu viện lớn như vậy, quả thực cần thêm một chút cảnh vật.

Ngọc Đế cười nói: "Lúc trên đường tới đúng lúc gặp được cho nên thuận tay bắt lấy, Thánh Quân thích là tốt rồi."

"Nó hình như rất khẩn trương? Lá gan này cũng quá nhỏ."

Lý Niệm Phàm có chút buồn cười, hắn có thể cảm nhận được con Khổng Tước này đang run rẩy ở trên tay mình, hơn nữa ánh mắt khiếp đảm, giống như có nước mắt đảo quanh ở trong đó, động cũng không dám động một cái.

"Đừng sợ, thả lỏng."

Lý Niệm Phàm đưa tay, vuốt ve lông của nó, an ủi.

Đúng vào lúc này, động tác của hắn đột nhiên dừng lại, bàn tay đang ôm lấy Khổng Tước cũng chậm rãi lấy ra.

Đã thấy, trên đó, một quả trứng óng ánh sáng long lanh đang nằm yên tĩnh ở đó.

"Oa, thật sự là quá làm cho người ta vui mừng, Khổng Tước này thế mà còn biết đẻ trứng."

Đám người Ngọc Đế nhìn vào trứng của Khổng Tước một chút rồi lại nhìn về phía Khổng Tước Thánh nữ một chút, nhịn không được khoé miệng giật giật một cái.

Cao nhân đây còn chưa bảo ngươi đẻ trứng a, ngươi không kịp chờ đợi tự đề cử mình sao?

Cỗ khí thế thề sống chết không để trứng trước đó đâu rồi?

Khổng Tước Thánh nữ cũng choáng váng, con mắt chớp một cái.

Ta đẻ trứng? Ta thế mà đẻ trứng?

Quả trứng đầu tiên trong đời ta được đẻ ra một cách khó hiểu như vậy?

Nàng ta nhịn không được nhìn vào Lý Niệm Phàm một chút, sau đó sợ hãi rút lại ánh mắt, kìm lòng không được mà giật cả mình.

Vừa rồi lúc Lý Niệm Phàm trấn an trên người nàng, nàng ta có thể cảm nhận được có từng dòng nước ấm từ lòng bàn tay của hắn chảy vào trong cơ thể của mình, sau đó, nàng ta cũng cảm thấy thân thể chợt nhẹ đi, bất tri bất giác để ra quả trứng đầu tiên trong đời.

Quá kinh khủng, ngươi là ma quỷ sao?

Tuy nhiên ... cảm giác được đại lão vuốt ve thật tốt, thân thể của mình giống như đạt được một loại cải thiện nào đó, huyết mạch có xu thế sôi trào, ít ra ... đúng, có thể đẻ trứng.

Đôi mắt Lý Niệm Phàm thì sáng rực lên, ha ha cười nói: "Được được, trứng Khổng Tước thế nhưng là đồ tốt, Khổng Tước này tốt, ta phải nuôi thật tốt."

Hắn đối với Đát Kỷ nói: "Tiểu Đát Kỷ, ngươi chiêu đãi khách giúp ta một chút, ta mang Khổng Tước này tới hậu viện, để nó làm quen với hoàn cảnh một chút, nuôi thả."

Đát Kỷ nhu thuận gật đầu nói: "Được rồi, công tử."

"Kẹt kẹt."

Theo Lý Niệm Phàm tiến vào hậu viện, mọi người ở bên trong Tứ Hợp viện mới lập tức thở phào nhẹ nhõm, áp lực giảm đi nhiều.

Nữ Oa thả ly nước trái cây trong tay xuống, không kịp chờ đợi mở miệng hỏi: "Ngọc Đế, chuyện này cuối cùng là như thế nào? Hồng Hoang chúng ta sao lại xuất hiện một vị đại năng đáng sợ như vậy?"

Nhân vật bực này, xem như ở toàn bộ Hỗn Độn, đó cũng là tồn tại nghĩ cũng không dám tới gần a, sao có thể để ý tới chỉ là Hồng Hoang?

"Nữ Oa nương nương, Hồng Hoang chúng ta lần này gặp vận may!"

Ngọc Đế hít sâu một hơi, dùng một loại giọng nói vô cùng kính uý nói: "Nếu như không có cao nhân, thế giới Hồng Hoang chỉ sợ sớm đã xong, cao nhân thật sự đã giúp chúng ta rất rất nhiều!"

"Ta cũng phát hiện, Hồng Hoang không phải Tuyệt Địa Thiên Thông sao? Làm sao cảm thấy ... không giống với những gì ta nghĩ?" Nữ Oa nhịn không được mà tiếp tục hỏi: "Đến cùng có chuyện gì xảy ra?"

Nàng ta chạy nạn trở về Hồng Hoang, vốn đang cho rằng sẽ phải chứng kiến cảnh dân chúng náo loạn lầm than, không nghĩ tới căn bản không phải như vậy.

Lập tức, Ngọc Đế kể lại từ đầu tới cuối những chuyện đã xảy ra.

Nữ Oa nghiêng tai lắng nghe, khuôn mặt xinh đẹp biến hoá không ngừng, thế mới biết, cao nhân đã làm bao nhiêu chuyện cho thế giới Hồng Hoang.

Tuyệt Địa Thiên Thông kết thúc, trùng kiến Địa Phủ, hoá giải phong ấn cho Thiên Cung, giết chết Minh Hà lão tổ, tru diệt kẻ địch tới từ bên ngoài ...

Tất cả những chuyện này, có thể nói đều có ý nghĩa sâu sắc với Hồng Hoang, cứu được Hồng Hoang đã không biết bao nhiêu lần.

Vương Mẫu trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Không biết có phải ta bị ảo giác hay không, ta luôn cảm thấy ... cao nhân dường như có một loại tình cảm nào đó đối với thế giới Hồng Hoang, hơn nữa còn hiểu biết rất rõ rất kỹ càng về diễn biến của Hồng Hoang, giống như để ý tới Hồng Hoang đã từ rất lâu rồi."

"Đến loại cảnh giới này của cao nhân, đã quá quá mạnh, làm việc theo ý muốn, bình thường khả năng chính là trong lúc vô tình làm một số chuyện để cao nhân cảm thấy hứng thú, từ đó sẽ ban cho tạo hoá to lớn."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!