Trong giọng nói của Nữ Oa mang theo sự hâm mộ sự sợ hãi thán phục cực độ, mở miệng nói: "Đại khái là, nhân tố nào đó ở thế giới Hồng Hoang khiến cho cao nhân cảm thấy thân thiết đi, tuy nhiên bất kể như thế nào, tóm lại là chuyện tốt."
Ngọc Đế cảm thán một tiếng nói: "Chỉ là không biết vì sao cao nhân thích lại thích đóng giả làm phàm nhân a, biểu diễn với cao nhân, quả thực là ... khảo nghiệm tâm tính a! "
Biểu diễn cùng với cao nhân, loại căng thẳng và phấn khích này, để giải thích một cách hoàn mỹ thì gọi là có đau tim cũng có hạnh phúc a.
Nữ Oa nghiêm mặt nói: "Với cao nhân mà nói, thực lực gì đó đều chỉ là mây bay thôi, không hiểu được chẳng qua là cảnh giới của chúng ta còn chưa đủ, tóm lại, tuyệt đối không thể chọc giận không được chạm vào những điều kiêng kị của cao nhân mới đúng."
"Điểm này chúng ta tự nhiên hiểu."
Mọi người gật đầu không ngừng, Dương Tiễn thì mở miệng nói: "Nữ Oa nương nương, theo tin tức mà chúng ta đạt được, Tuyệt Địa Thiên Thông dường như là vì để cho thế giới Hồng Hoang trốn tránh?"
Nữ Oa khẽ gật đầu, nói tiếp: "Các ngươi cũng đều đã biết không ít, thế giới Hồng Hoang thế nhưng thật ra thì là sứt mẻ, ở bên trong toàn bộ Hỗn Độn, thế giới to lớn có rất nhiều, vốn là mạnh được yếu thua, Hồng Hoang ngay cả con đường thông tới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cũng không có, tự nhiên chỉ có thể trốn đi."
"Thật ra thì chức vị Thánh Nhân, chẳng qua chỉ là mượn nhờ Thiên Đạo công đức cưỡng ép tăng thực lực lên mà thôi, mục đích là ổn định trật tự trong thiên địa, không cần biết là thực lực chân chính hay là tiềm lực, cũng không bằng Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chỉ có tiến hành Tuyệt Địa Thiên Thông thì như vậy mới có thể khiến Hồng Hoang trở nên không đáng chú ý, dễ hơn cho việc ẩn tàng."
Trở thành Thánh Nhân, dựa vào thiên đạo công đức, cuối cùng không có khả năng siêu thoát thiên đạo, mà Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, mới là thực lực thật sự!
Nàng ta rời khỏi Hồng Hoang, công đức cho Thánh Nhân tự nhiên cũng không còn, thực lực hạ tới điểm đóng băng, rơi vào giữa Chuẩn Thánh và Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, hơn nữa không có phương pháp tu luyện tiếp theo, bởi vậy trà trộn ở trong Hỗn Độn tự nhiên không được tốt.
Ngọc Đế thì hỏi: "Nữ Oa nương nương, ngài có biết Đạo Tổ đi nơi nào không?"
"Đạo Tổ không có khả năng rời khỏi Hồng Hoang mới đúng."
Nữ Oa dừng một chút, nói tiếp: "Tuy nhiên theo ta được biết, lúc đầu cũng không tới mức như thế, chỉ có điều ... bởi vì Ma Thần La Hầu cố ý để lộ vị trí của Hồng Hoang ra một chút, lúc này mới làm cho Đạo Tổ không thể không làm ra thoả hiệp, diễn biến thành Tuyệt Địa Thiên Thông."
Trên mặt đám người Ngọc Đế lộ ra vẻ chợt hiểu, không nghĩ ra trong đó còn có mối liên hệ như vậy, mọi chuyện đều đã rõ ràng.
Trách không được xung quanh thế giới Hồng Hoang thế mà lại có tu sĩ thế giới khác, hoá ra đều là bị La Hầu thu hút tới.
La Hầu là Sát Lục ma thần, loại chuyện này vậy mà cũng làm ra được, quả thực chính là súc sinh a, làm cho Hồng Hoang trở thành bộ dáng như thế này.
"Kẹt kẹt."
Lại vào lúc này, ở hậu viện truyền tới một tiếng động nhỏ, trên mặt Lý Niệm Phàm nở ra nụ cười tươi đi tới, có vẻ như tâm trạng không tệ, cười nói: "Xem ra Khổng Tước kia rất thích nơi này, đến hậu viện lại là nhảy, lại là nhảy, nhảy tới vui mừng, ta còn dùng nhánh cây dựng cái ổ cho nó, làm mất một chút thời gian."
Sắc mặt Ngọc Đế trở nên phức tạp, cười làm lành nói: "Ha ha, Thánh Quân thích là tốt, thích là tốt rồi."
Kỳ thực, trong lòng mọi người đều đã hâm mộ đến không chịu được, tuy nói Khổng Tước này chính là bọn họ đưa tới, nhưng là ... mắt thấy đối phương bắt đầu làm việc, loại hâm mộ kia thì khỏi nói, tuyệt đối có thể nói là một bước lên trời a!
Dùng nhánh cây dựng ổ.
Đổi theo một cách nói khác thì chính là dùng Hỗn Độn Linh căn dựng ổ a!
Khổng Tước Thánh nữ lúc này đoán chừng đã cười tới méo cả mỏ rồi đi.
Đãi ngộ này ... chỉ nghĩ thôi cũng làm lá gan của người ta phải rung động.
Còn nhớ, trước đó không lâu nhóm người mình ngưu bức hống hống đi bắt lấy Khổng Tước Thánh nữ này, người ta còn một trăm vạn cái không muốn, thả ta ra, còn lâu ta mới đẻ trướng, thì bây giờ trong nháy mắt, ngay cả trứng cũng đã đẻ ra, quan trọng nhất là, địa vị của người ta bây giờ mạnh hơn nhiều so với đám người mình, giao cho mình cũng không dám bắt.
Ai, tạo hoá trêu ngươi a!
Trơ mắt nhìn chính mình tự tay tạo ra sự tồn tại một đêm chợt giàu, nội tâm mọi người rất phức tạp, ta cố gắng như vậy thì có lợi ích gì?
Bọn họ cuối cùng hiểu ra rằng, hoá ra số chó ngáp phải ruồi mới là vận khí lớn là quan trọng nhất a!
"Ào ào ào!"
Đúng vào lúc này, có một tiếng động nhẹ vang lên trong chiếc chảo ở bên cạnh.
Lý Niệm Phàm lập tức hiểu rõ trong lòng, và khi hắn mở nắp chảo ra, khói đặc theo đó mà bay lên, trong đó, một chảo dầu mỡ vàng óng ánh bùng nổ, đang sôi trào.
"Sắp được rồi, các vị ngồi chờ một lát, cơm trưa chẳng mấy chốc là xong."
Niếp Niếp tò mò bu lại, mong đợi mà hỏi: "Ca ca, hôm nay ăn cái gì vậy?"
"Thịt Cùng Kỳ chiên."
Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, "Đây cũng là một món ăn ngon!"
Món ăn này cách làm cũng rất đơn giản, chỉ cần cắt thịt Cùng Kỳ thành từng miếng, sau đó nhúng vào bột mỳ để bột mì bám vào xung quanh miếng thịt, sau đó thả vào trong chảo dầu màu vàng óng để chiên, sau khi vớt ra là có thể ăn.
Đối với món ăn này, Lý Niệm Phàm đã làm nhiều công việc chuẩn bị ban đầu.
Đầu tiên là dùng đậu phộng tạo ra dầu, tiếp theo thì chuẩn bị bột mì, cũng cho vào trong đó một số gia vị, sau đó lại chuẩn bị thịt Cùng Kỳ, cũng bỏ ra rất nhiều tâm tư vào món ăn này.
"Xì xì xì -- "
Theo Lý Niệm Phàm gắp miếng thịt Cùng Kỳ tẩm bột cho vào trong chảo, lập tức chảo dầu bốc lên, phát ra tiếng dầu kêu xèo xèo, hơi khói lượn lờ.
Nữ Oa nhịn không được đưa ánh mắt nhìn về phía chảo dầu, trong đôi mắt đẹp mang theo một chút tò mò.
Nàng ta có thể cảm nhận được, Hỗn Độn Linh khí chứa trong chảo dầu này đã quả thực đã đạt tới một loại mức độ khiến người phải kinh hãi, hội tụ thành như vậy, nàng ta thậm chí nghi ngờ sẽ nổ tung.
Đây chính là ... dầu do Hỗn Độn Linh căn tạo thành a!
Nàng ta trà trộn ở trong Hỗn Độn nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ chưa bao giờ nghe nói qua còn có thể làm như vậy.
Như loại đậu phộng này, người ta có thể được tới một hạt thôi vậy cũng đã là chuyện vô cùng may mắn rồi, nơi nào sẽ giống với Lý Niệm Phàm, dùng tới để ép ra dầu a!
Đi theo cao nhân, tầm mắt quả nhiên sẽ được nâng cao lên.
Tiểu hài tử sinh ra đã không có sức chống cự với đồ chiên, Niếp Niếp ở một bên quan sát đã có chút không thể chờ đợi, nuốt nước bọt không ngừng.
Nàng ta vẫn không quên khoe khoang với Nữ Oa, mở miệng nói: "Nữ Oa tỷ tỷ, ca ca nấu ăn rất ngon đấy!"
Nữ Oa cười nói: "Thật sao?"
Đám người Ngọc Đế không cần suy nghĩ, đều không hẹn mà cùng nhau gật đầu.
Bọn họ mặc dù không có biểu hiện được rõ ràng như Niếp Niếp, nhưng ở bên trong miệng nước bọt đã được bài tiết ra và đang không ngừng chảy xuôi về phía cổ họng.
Nữ Oa lập tức càng mong đợi hơn, có thể làm cho đám người Ngọc Đế như si như mê như vậy, món ăn ngon đến tột cùng có ma lực cỡ nào a.
Vì quá kỳ vọng nên mọi người quây quần bên chảo dầu, trong lúc nhất thời thế mà đều không nói gì.
Chỉ có tiếng xì xì xì vang vọng quanh quẩn ở bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm nhìn vào mọi người, nhịn không được buồn cười lắc đầu, những người này đều là đại lão a, Nữ Oa, Ngọc Đế, Vương Mẫu, Nhị Lang Thần ...
Lúc này lại giống như là học sinh tiểu học, đang vây quanh chảo dầu chờ đợi ăn món ăn chiên dầu...
Phong cảnh này quả thực là quá đẹp.
"Được rồi."
Lý Niệm Phàm mỉm cười nói, từ trong chảo dầu vớt ra một miếng thịt, rồi đặt lên đĩa đã được chuẩn bị sẵn.
Đã thấy, trên miếng thịt vừa ra khỏi chảo, còn có từng giọt chất béo nhỏ xuống, toàn bộ miếng thịt này được một lớp vàng óng a óng ánh bao bọc lấy, giống như đang toả ra ánh sáng, để cho người ta nhìn một cái thì bị hãm sâu vào trong đó.
Toả sáng, miếng thịt này tuyệt đối là đang toả sáng!
"Ừng ực!"