Tất cả mọi người nhìn vào thịt màu vàng óng kia, đều không kìm lòng được mà nặng nề nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng.
Mùi thơm từ thực phẩm chiên cũng không quá nồng, nhưng có một loại tư vị đặc biệt, lại phối hợp với vẻ ngoài vô cùng hấp dẫn, nên rất dễ móc hầu bao của mọi người.
Lý Niệm Phàm đưa đĩa tới trước mặt Nữ Oa, mong đợi nói: "Nương nương, miếng thịt thứ nhất này là của ngươi, nếm thử xem có hợp khẩu vị không?"
"Tạ ơn Lý công tử."
Nữ Oa nhỏ giọng nói lời cảm ơn, vô cùng khách khí nhận lấy dùng đũa gắp miếng thịt lên, từ từ đưa tới trước mặt mình.
Miếng thịt này cắt không lớn, kích thước bằng một phần ba bàn tay, đều đều lại vừa phải.
Vô số năm qua, từ món ăn ngon sớm đã biến mất ở trong từ điển của nàng, ham muốn ăn uống cũng đã không còn sót lại chút gì, mà vào lúc này, không hiểu vì sao, nàng ta lại cảm thấy bụng của mình có chút trống rỗng, cần được lấp đầy gấp.
Đây là một loại cảm giác thần kỳ cỡ nào a!
Nữ Oa đánh giá một lát, cũng không có có quá thất thố, chỉ là há miệng một chút, sau đó dùng răng trắng như tuyết nhẹ nhàng cắn vào.
"Xoạt xoạt!"
Theo một tiếng giòn vang lên, lớp áo chiên xốp giòn vàng ruộm bên ngoài lập tức vỡ ra, và sau đó, vị ngon ẩn dưới lớp dầu trào ra như núi lửa phun, trong nháy mắt xông thẳng vào trong miệng của nàng.
Mà ở sau khi cắn ngập răng, nhai lớp áo xốp giòn bên ngoài càng sâu thì càng cảm nhận được miếng thịt mềm ngon miệng.
Bề ngoài xốp giòn, phối hợp chất thịt mềm và điều quan trọng nhất là nó còn có độ nóng ngon tuyệt đỉnh, ở trong lúc bất ngờ không đề phòng, mang đến cho người thưởng thức cảm giác ngon miệng tột độ.
"Ngô -- "
Khuôn mặt Nữ Oa lại nổi lên hai má hồng, thân thể mềm mại cũng có chút run rẩy.
Đây là kết quả của sự kiềm chế tâm tính của nàng ta trong nhiều năm, thật ra thì trong lòng của nàng đã thét lên---
Ăn quá ngon!!!
Trên thế giới này làm sao có thứ ngon như vậy, nhất định là vượt quá giới hạn độ ngon do trời đất quy định!
Đây chính là cảm giác hạnh phúc sao?
Đây có phải là ý nghĩa của cuộc sống không?
Tốc độ tiết nước bọt trong miệng của Ngọc Hoàng và những người khác đột nhiên tăng lên theo cấp số nhân, đã tràn ra khoé miệng, dường như ngay sau đó sẽ rơi xuống.
Trong nhân thế chuyện thống khổ nhất không phải là chờ món ăn, mà là món ăn mà ngươi đang chờ, người khác lại được ăn ở trước mặt ngươi...
Quá tra tấn người!
"Răng rắc, răng rắc!"
Vị thịt Cùng Kỳ cùng với bề ngoài giòn tan tự nhiên là thơm.
Theo tiếng nhấm nuốt truyền ra ở bên trong Tứ Hợp viện.
Miệng Ngọc Đế và những người khác chảy đầy dầu, trong lòng cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cao nhân đối xử tốt với bản thân mình và những người khác, thế nhưng thật sự là không lời gì có thể nói, mọi người đều nói, nhận một chút ân huệ nhỏ, phải báo đáp gấp bội, tuy nhiên khi tới chỗ của cao nhân thì lại trở thành, ngươi làm việc cho cao nhân, lập tức cao nhân sẽ cho ngươi cả một vùng biển rộng a!
Quá moá nó hào phóng.
Không nói trước đây cao nhân đã giúp mọi người rất nhiều, chỉ nói về chuyện bắt Cùng Kỳ này, đối với mọi người mà nói cũng không tính phức tạp, tuy nhiên, sau khi bắt được, cao nhân còn mời bọn họ nhấm nháp món ăn làm từ thịt Cùng Kỳ, hai chuyện này căn bản không thể đánh đồng.
Chỉ nói về giá trị của món ăn này của cao nhân, đó là không thể lường được, một trăm, một ngàn Cùng Kỳ cũng không đổi được một miếng thịt như vậy.
Thật có thể cho rằng, chộp Cùng Kỳ tới cho cao nhân là có thể hít nhiều hơi Hỗn Độn Linh khí ở trong viện, giá trị không sánh nổi.
Tuy nhiên, cao nhân vẫn mời mọi người cùng chia phần thịt Cùng Kỳ để ăn, điều này làm cho bọn họ sao có thể không cảm thấy hổ thẹn.
Sau này nhất định phải cố gắng giúp đỡ cao nhân thật tốt hơn mới đúng!
Nó kéo dài đến nửa tiếng trước khi giọng nói dần lắng xuống, tất cả mọi người liếm liếm dầu mỡ bóng bẩy ở khoé miệng của mình, một bộ dáng vẻ chưa đã chưa thoả mãn.
Lý Niệm Phàm vẫy tay một cái, "Tiểu Bạch, nhanh mang Khoái Nhạc thuỷ tới cho mọi người, món chiên phối với Khoái Nhạc thuỷ mới thật sự là sung sướng."
Dương Tiễn nhịn không được nói: "Thánh Quân đại nhân, thật khách sáo, thật khách sáo, điều này làm chúng ta thật xấu hổ."
Hắn luôn luôn đều là ân oán rõ ràng, tâm cao khí ngạo, được người khác ban ân, sau đó thì phải báo đáp gấp bội, nhưng hiện tại lại hoàn toàn ngược lại, trong lòng vô cùng khó chịu.
Dưới tình huống bình thường, hắn chắc chắn là không muốn tiếp tục chiếm tiện nghi, quay đầu bước đi, sau đó sẽ tìm cơ hội báo đáp, tuy nhiên ... Lý Niệm phàm đã cho quá nhiều, hắn thật đúng là không nỡ đi.
Ai, nói về da mặt dày là luyện ra được như thế nào, chỉ vì đối phương cho quá nhiều sao!
Khi Ngọc Đế còn đang ăn, đã làm tốt chuẩn bị lấy lòng, tìm một cơ hội, lấy bản đồ thiên địa ra, giống như hiến vật quý đưa cho Lý Niệm Phàm, cười nói: "Đúng rồi, Thánh Quân, lần trước Thánh Quân nói không có bản đồ thì không tiện, ta dựa theo yêu cầu của Thánh Quân đã làm riêng ra loại bản đồ này, ngài xem một chút xem có hợp ý hay không."
Đôi mắt Lý Niệm Phàm lập tức sáng lên, mong đợi nói: "Ồ? Nhanh để cho ta xem xem."
Đối với địa hình ở Tam giới, Lý Niệm Phàm tự nhiên là hai mắt đen thui, cái gì cũng không biết.
Đừng nói hắn, rất nhiều tiên nhân cũng không thể nói là sẽ biết toàn bộ, về phần phàm nhân ... vậy thì càng đừng nói nữa, rất nhiều người cả một đời không ra nổi một toà thành.
Nghĩ không ra lần trước đề cập về bản đồ với Ngọc Đế, đối phương thế mà cũng đặt ở trong lòng, hảo cảm của Lý Niệm Phàm đối với Ngọc Đế lập tức lên cao, đó là một người tốt nha!
Biết làm người!
Bàn đồ rất lớn, trải rộng ra, trên dưới chia làm ba bộ phận là Tiên giới, phàm trần và Địa Phủ.
Địa Phủ đơn giản nhất, ghi chú Diêm La điện, cầu Nại Hà, nơi luân hồi vân ... vân, Lý Niệm Phàm từng đi tới, cũng không phức tạp, giống như cái bản đồ du lịch vậy.
Địa hình của Tiên giới và phàm trần thì phức tạp hơn nhiều.
Tuy nhiên, trên tấm bản đồ này chắc là có vết tích tiên pháp, hình ảnh ngược lại là có chút sinh động như thật, sơn mạch dòng sông vân ... vân để cho người ta nhìn cái là thấy ngay.
Ngoài đó ra, một số nơi còn có ghi chú yêu quái nào đó xưng vương, nơi nào đó có Thuỷ yêu vân vân.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Bệ hạ, đây là thành quả của rất nhiều Thiên binh Thiên tướng phải không?"
Với nhiều địa hình như vậy, đương nhiên cần người khảo sát thăm dò, mà Thiên Cung gần đây vừa đúng chỉnh đốn Tam giới, dễ dàng vẽ ra những nơi đã đi qua, sau đó ghép lại, sẽ hoàn thành bản đồ.
"Ha ha, Thánh Quân anh minh, đúng là như vậy." Ngọc Đế nở ra nụ cười tươi, nói tiếp: "Chỉ có điều Tam giới quá lớn, rất nhiều nơi vẫn chưa thể vẽ ra, tiến độ có chút chậm."
"Được, như thế này là được rồi." Lý Niệm Phàm khoát khoát tay, cảm kích nói: "Thật là làm cho bệ hạ phí tâm."
Ngọc Đế vội vàng nói: "Thánh Quân không cần phải nói như vậy, ý tưởng về bản đồ này thật sự là thiên tài, cũng có thể để Thiên Cung chúng ta làm việc được dễ dàng hơn."
Khách sáo với nhau vài câu, Lý Niệm Phàm không kịp chờ đợi đặt lực chú ý vào trên bản đồ.
Ở phía tây của phàm trần, ghi chú Linh Sơn Phật giáo, hắn còn nhìn thấy Lạc Tiên thành và Lạc Tiên sơn mạch, lại tiếp tục xem tiếp thì nhìn thấy chỗ của Hạ triều.
Tuy nhiên chẳng mấy chốc, ánh mắt của hắn ngưng trọng lại, lại là như ngừng lại ở một chỗ trên phàm trần, cái tên này quá quen thuộc.
Nữ Nhi quốc?
Đậu xanh, ngay cả Tuyệt Địa Thiên Thông cũng đã qua, vậy mà Nữ Nhi quốc vẫn tồn tại sao?
Hết cách rồi, Nữ Nhi quốc này thật sự là quá nổi danh, nếu quả như có thật, nói cái gì cũng phải đi du lịch một chuyến a.
Nghĩ tới đây, hắn lập tức mở miệng hỏi: "Bệ hạn, Nữ Nhi quốc này là Nữ Nhi quốc bên trong Tây Du ký kia sao?"
Nghe được vấn đề này, Niếp Niếp lập tức không kịp chờ đợi đưa cái đầu nhỏ của mình tới.
Đây chính là Nữ Nhi quốc a, nàng ta từng nghe Tây Du ký tự nhiên cũng cảm thấy rất hiếu kỳ.