Ngọc Đế gật đầu, sau đó thì giải thích: "Nữ Nhi quốc này dù sao cũng là nơi ứng trong Tây Du ký, được thiên đạo che chở, có chút đặc thù, bởi vậy có thể xem như là luôn luôn an cư lạc nghiệp."
"Thì ra là thế." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, sau đó thì lại bổ sung một câu, "Cũng thú vị."
Sau đó, hắn tiếp tục nhìn vào bản đồ, quả nhiên, lại thấy được không ít địa điểm quen thuộc, ví dụ như Cao Lão trang, Hoả Diệm sơn vân vân.
Chỉ có điều, tên địa danh những nơi này không thay đổi, nhưng khả năng cảnh tượng đã có sự thay đổi, ví dụ như Hoả Diệm sơn, lửa chắc chắn là đã bị dập tắt.
Khi tiếp tục quan sát, một cái tên khiến quả tim Lý Niệm Phàm đột nhiên nhảy một cái.
Ngũ Trang quán.
Nhắc tới Ngũ Trang quán, Lý Niệm Phàm đầu tiên nghĩ tới tự nhiên là Nhân Sâm quả.
Mà nhắc tới Nhân Sâm quả thì không thể không nói tới công hiệu của loại quả này.
"Ba ngàn năm mới nở hoa, ba ngàn năm mới kết quả, lại ba ngàn năm mới chín. Trong một vạn năm, chỉ kết ra ba mươi quả, có duyên ngửi một cái là có thể sống lâu tới ba trăm sáu mươi tuổi, ăn một quả thì có thể sống tới bốn vạn bảy ngàn năm."
Ta đi, làm sao ta lại quên đi loại bảo bối Nhân Sâm quả này?
Ở trong nội tâm của Lý Niệm Phàm, tuổi thọ một mực là vấn đề mà hắn suy nghĩ, tạm thời không có hy vọng tu tiên, ta trước tiên cứ tăng tuổi thọ lên đã.
Tuy rằng uống máu Phượng Hoàng, tăng tuổi thọ lên một ngàn năm, nhưng bản thân ở trong thế giới thần thoại, người bên cạnh hơi một chút đều sống tới vạn tuổi, Lý Niệm Phàm lập tức cảm thấy một ngàn năm tuổi thọ này của chính mình chưa đủ thơm.
Tuy rằng có quan hệ không tệ với Địa Phủ, nhưng có thể không làm quỷ thì ta chắc chắn sẽ không làm.
Ăn một Nhân Sâm quả, có thể sống bốn vạn bảy ngàn năm, tuyệt vời ông mặt trời ...
Đôi mắt Lý Niệm Phàm lập tức đỏ lên, nghĩ thôi cũng cảm thấy vô cùng thoải mái, kích động.
Hắn mang theo một chút kỳ vọng, mở miệng hỏi: "Bên trong Ngũ Trang quán này, còn có Nhân Sâm quả không?"
Ngọc Đế đắng chát lắc đầu, "Thánh Quân, Tuyệt Địa Thiên Thông tới dẫn đến rất nhiều linh căn và Linh bảo đều đã mất đi đặc tính, cây Nhân Sâm quả đã chết héo."
"Ai, đáng tiếc, đáng tiếc a!"
Lý Niệm Phàm than thở, lắc đầu không ngừng, đau lòng tới run rẩy, "Đây chính là trọn vẹn bốn vạn bảy ngàn năm tuổi thọ a! Như vậy làm sao mà sống được!"
Lông mày của đám người Ngọc Đế lập tức nhảy dựng lên, câu nói này quá vội vàng làm không kịp chuẩn bị, bọn họ quả thực là không thể khống chế nổi vẻ mặt trên khuôn mặt của mình, không hẹn mà đều vội vàng đưa tay lên mắt ra vẻ dụi dụi hoặc là che miệng, lúc này mới khó khăn lắm không có lộ ra sơ hở, nhịn được rất là vất vả.
Đại lão, cầu ngài đừng đùa chúng ta có được hay không?
Ngài trồng cái gì ở hậu viện trong lòng không đếm số sao?
Bàn đào và Hoàng Trung lý có biết hay không? Hơn nữa đều tiến hoá trở thành Hỗn Độn Linh căn!
Đừng nói sống bốn vạn bảy ngàn năm, chính là sống bốn mươi bảy vạn năm chúng ta đều tin a, ngài tính toán xem ngài đã ăn bao nhiêu rồi.
Chỉ là Nhân Sâm quả, làm sao có tư cách vào pháp nhãn của ngài a! Ngài thở dài cái rắm a!
"Khụ khụ."
Ngọc Đế ho nhẹ một tiếng, cố gắng duy trì giọng điệu bình tĩnh, mở miệng nói: "Thánh Quân cũng không cần phải chán nản, bây giờ Tuyệt Địa Thiên Thông đã kết thúc, Tiên Thiên Linh căn không chừng lại toả ra sinh cơ một lần nữa."
"Còn có chuyện tốt bực này?" Lý Niệm Phàm lập tức vui mừng, "Chỉ mong là như vậy đi, có hy vọng tóm lại là tốt rồi."
Trong khi nói chuyện, hắn cẩn thận thu hồi bản đồ lại.
Đây chính là thứ tốt, tuyệt đối có thể làm cho cuộc sống đơn giản của chính mình trở nên thú vị và muôn màu muôn vẻ hơn.
Tới thế giới thần thoại một chuyến, không du lịch nhiều một chút thì xứng đáng với chính mình sao?
Hắn lại hiếu kỳ mà hỏi: "Bệ hạ, tình huống của Tam giới bây giờ như thế nào rồi? Vẽ tấm bản đồ này chịu không ít khổ đi."
"Còn được, chỉ có điều việc thiếu quản lý thiên địa trong thời gian dài như vậy, dẫn tới nhiều nơi sinh ra tai hoạ, còn có rất nhiều yêu ma ẩn tàng xuất thế, ví dụ như Thiên Cung tới nay vẫn còn thiếu nhân lực, không có cách nào làm tới chu đáo."
Ngọc Đế sợ những lời này sẽ ảnh hưởng đến tâm tình của cao nhân khi sống ở Hồng Hoang, vội vàng bổ sung thêm một câu, "Tuy nhiên Thánh Quân yên tâm, trên cơ bản đã không còn là vấn đề lớn, tất cả đều ở trong phạm vi khống chế được."
"Vậy là tốt rồi, thật là vất vả cho các ngươi." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu.
Có rất nhiều tai hoạ, và điều này hoàn toàn nằm trong dự đoán của Lý Niệm Phàm, hắn đã cân nhắc khía cạnh này từ lâu.
Tam giới quá rộng lớn, không chỉ có lớn, nơi này còn có thể tu tiên! Yêu quái và người tu tiên nơi nào cũng có.
Ở lúc không có người quản chế, những lực lượng này sẽ điên cuồng và kinh khủng tới cỡ nào? Căn bản không tưởng tượng ra được, tóm lại, chắc chắn sẽ rất loạn.
Lý Niệm Phàm cũng đã từng gặp phải những tà tu yêu ma và thế lực ác, điều này là do hắn ta nắm giữ rất nhiều cái đùi cho nên mới có thể sống sót an toàn, còn nếu là người bình thường, kết quả không chừng sẽ thê thảm cỡ nào.
Cái này rất giống với mọi người được trang bị súng, không có người nào đứng ra quản lý, không cần phải nghĩ thì cũng biết sẽ là kinh khủng cỡ nào.
Ví dụ như Thiên Cung ngày nay, muốn quản tốt trong thời gian ngắn là không thực tế, mà biện pháp nhanh nhất là được ... hợp nhất!
Lý Niệm Phàm sờ lên cái cằm, bắt đầu trầm ngâm.
Sau khi hợp nhất, sẽ có ít yếu tố bất ổn hơn và nhiều quyền lực chính nghĩa hơn.
Này lên kia xuống, khi mà phần lớn lực lượng cường đại đều nằm ở bên chính nghĩa thì tự nhiên cứ như vậy sẽ trở về quỹ đạo.
"Bệ hạ, như vậy đi."
Lý Niệm Phàm cảm thấy mình cũng nên ra một phần lực, mở miệng nói: "Các ngươi có thể tuyển người dưới cờ hiệu của ta, dù sao ta cũng là Công Đức Thánh Nhân, gia nhập Thiên Cung, có công đức, ta tự nhiên sẽ ưu tiên ban thưởng, không gia nhập Thiên Cung vậy thì cũng chưa chắc có công đức."
Ngọc Đế hết sức vui mừng, nói ngay: "Như vậy rất tốt, vậy đa tạ Thánh Quân!"
Sức hấp dẫn của công đức là không thể nghi ngờ, có thể nói là rất thuận tiện, cứ như vậy, tu sĩ gia nhập Thiên Cung chắc chắn sẽ tăng vọt.
Trước kia hắn cũng không phải không nghĩ tới, nhưng là ... không được sự cho phép của Lý Niệm Phàm, hắn quả quyết không dám tự mình đánh lấy cờ hiệu của cao nhân để mà làm việc, bởi vậy một mực kìm nén.
"Đã như vậy, vậy ta tự nhiên cũng cần phải ra một phần lực."
Nữ Oa đột nhiên cười, nói: "Ngọc Đế, ta cũng sẽ khai đàn giảng pháp truyền đạo định kỳ, tuy nhiên chỉ cho người trong Thiên Cung và chúng yêu nằm trong sự thống trị của Yêu Hoàng."
Thánh Nhân truyền đạo, đây không thể nghi ngờ là một trận tạo hoá to lớn, có thể bù đắp được khổ tu vạn năm, lực hấp dẫn thì không cần phải nhiều lời.
Hơn nữa, cử động lần này của Nữ Oa còn có một tầng thâm ý khác, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.
Sau Tuyệt Địa Thiên Thông, khiến cho thế giới Hồng Hoang có quá ít cao thủ, sức chiến đấu giảm mạnh, bây giờ có sự tồn tại của cao nhân, tự nhiên là không thể tiếp tục để cho sa đoạ xuống nữa.
Khai đàn giảng pháp có thể nhanh chóng đề cao sức chiến đấu chỉnh thể, tương lai có thể phục vụ cao nhân được tốt hơn.
Nói tóm lại, tất cả ... phải thuận theo ý của cao nhân!
Mọi người thương lượng ở bên trong Tứ Hợp viện một lúc, nội dung chính xoay quanh vân đề phương hướng phát triển Hồng Hoang sau này, đề ra chính sách chung, sau đó xen kẽ cách quản lý Tam giới cùng với bố cục Tam giới vân vân.
Lý Niệm Phàm chưa từng nghĩ tới chính mình thế mà có thể được tham gia vào một cái hội nghị có bức cách cao tới như vậy.
Bên trái là Nữ Oa nương nương, bên phải là Ngọc Đế Vương Mẫu, xác định tình hình chung của thiên địa, thương lượng về hướng đi sau này của thiên địa, vận mệnh của thương sinh, đây là phong cách cỡ nào a.
Cũng may mặc dù hắn không có tu vi, nhưng hắn có một tầm nhìn cao cấp hơn, cũng không tới mức bị áp chế, thỉnh thoảng nói lên đề nghị, luôn có thể để cho đôi mắt của mọi người sáng lên, kinh động như gặp thần nhân.