Có hai cách khảo hạch chính, một là thực lực, còn có một cái chính là công đức, trước hết là không được có nghiệp chướng.
Theo đề xuất của Lý Niệm Phàm, giống như một kỳ thi vậy, điểm đánh giá được thiết lập, Thần vị, nhất là Thần vị đặc thù, cần thông qua đấu pháp tới quyết định, mà người có thực lực cao cường còn cần thông qua khảo hạch nghiệp chướng, cùng với thẩm tra bối cảnh gia đình, người thông qua mới có thể thu nhận.
Điều này đã làm cho Thiên Cung gần đây trở nên vô cùng sôi động, với nhiều điểm đánh giá khác nhau và đấu pháp không ngừng, Lý Niệm Phàm đương nhiên muốn tham gia vào cuộc vui, ngược lại là được nâng cao kiến thức của mình lên rất nhiều.
Nhìn vào phương thức chiến đấu của thần tiên, trong lúc đưa tay nhấc chân không thể dùng từ dời núi lấp biển để hình dung nữa, lúc đánh tới kịch liệt, ngay cả tinh thần cũng có thể đánh nát cho ngươi, quả thực để cho lòng người chao đảo, thầm hô đã nghiền.
Còn đối với người có tu vi bình thường, lại chỉ có thể làm từ nhỏ làm nên.
Như trước kia, tiên nhân chia làm, Địa Tiên, Quỷ Tiên, Nhân Tiên và Thiên Tiên.
Thiên Tiên chính là Thiên binh Thiên tướng, Quỷ Tiên thì là miếu Thành Hoàng hoặc là quan sai ở Địa Phủ, Địa Tiên thì là Thổ Địa Công Sơn Thần, mà Nhân Tiên, nói trắng ra thì chính là tán tiên, loại không có biên chế kia.
Địa Tiên và Nhân Tiên làm trong thời gian dài, nếu như lập công lớn hoặc là để dành công đức, hoặc là đột nhiên bộc phát tiềm lực, tu vi tăng vọt, như vậy là có thể thăng cấp làm Thiên Tiên, thăng chức tăng lương.
Thời gian trôi qua, đảo mắt chính là ba tháng trôi qua.
Tam giới của Hồng Hoang, khắp nơi đều còn có rất nhiều việc cần phải làm, Thiên Cung, Địa Phủ, Yêu tộc, Long tộc, Kỳ Lân nhất tộc đều đang nghỉ ngơi lấy lại sức, động viên việc tu luyện, dường như đang vội vàng phát triển lớn mạnh.
"Sốt ruột cái gì a? Thật vất vả mới có chút thời gian nhàn nhã, sao cứ phải cắm đầu tu luyện vậy?" Lý Niệm Phàm nhịn không được mà lắc đầu, biểu thị không thể hiểu nổi.
Nhân vật phản diện đều đã chết từng người một, ngay cả Minh Hà lão tổ cũng ra đi rồi, thế cục đang vô cùng tốt đẹp, không nghĩ ngơi sao? Sao lại thích tu luyện như vậy? Chẳng lẽ lại còn có cái gì cần đề phòng sao?
Lúc đầu đây là hiện tượng tốt, Tam giới sẽ càng ngày càng tốt.
Quan trọng nhất là Tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng hai người này cũng vội vàng đi quản lý Yêu tộc, cái này để hắn tương đối bất đắc dĩ.
Cũng đúng, cũng không thể để người ta một mực chơi với mình, đúng không?
Lý Niệm Phàm cuối cùng nhịn không được mà than nhẹ một tiếng nói: "Từng người bọn họ đều có mục tiêu tu luyện, chỉ có ta, cả ngày trong nhà thật nhàm nhán, ta cũng quá hâm mộ!"
Niếp Niếp ở bên cạnh, mắt nhỏ vô tội nhìn vào Lý Niệm Phàm, chớp một cái.
Ca ca, ngươi đừng có đùa được không!
Bởi vì ngươi đã tu luyện tới max cấp rồi, cho nên mới mất đi mục tiêu, còn chúng ta thì không giống a, tu vi của chúng ta còn quá thấp a...
Không tu luyện thì làm sao có thể đánh thắng được người ta.
Chúng ta cũng muốn có một cuộc sống khô khan như ngươi, vấn đề là thực lực không cho phép a!
Lý Niệm Phàm nhìn thoáng qua bản đồ thiên địa, trong lòng đã có quyết định, mở miệng nói: "Thôi được, buồn bực ở Tứ Hợp viện cũng không có ý nghĩa, vừa đùng nhân lúc này ra ngoài một chút, thật tốt đi thăm thú những địa danh xuất hiện bên trong Tây Du ký một chút!"
Những nơi này đối với Lý Niệm Phàm mà nói thì không khác gì danh lam thắng cảnh nổi danh.
Lý Niệm Phàm thu hồi bản đồ lại, cười nói: "Niếp Niếp, đi thôi, chúng ta đi du lịch một chuyến."
Đôi mắt Niếp Niếp sáng lên, cầu còn không được nói: "Được rồi, ca ca."
Hai người cũng không có gì để gói gém, lập tức trang bị nhẹ nhàng rồi lên đường, chẳng mấy chốc thì ra khỏi Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Tiểu Bạch, nếu như có người tới tìm thì nói ta đi ra ngoài du lịch a."
Tiểu Bạch rất lịch sự đưa hai người đi ra ngoài cửa, "Vâng, thưa chủ nhân tôn quý của ta."
Niếp Niếp hiếu kỳ hỏi: "Ca ca, chúng ta đi đâu?"
"Dựa theo hướng dẫn của bản đồ, ta chuẩn bị đi tới Cao Lão trang trước, vượt qua Lưu Sa hà sau đó thì đi Nữ Nhi quốc, về phần điểm dừng chân cuối cùng ... tự nhiên là Ngũ Trang quán!"
Trong lòng Lý Niệm Phàm sớm đã vạch ra kế hoạch, nói tiếp: "Tuy nhiên trước đó, trước tiên đi tới Lạc Tiên thành cái đã."
Ngũ Trang quán thì chắc chắn phải đi, dù sao cái này có quan hệ trực tiếp tới tuổi thọ của mình, tuy rằng biết rõ không có nhiều hy vọng, nhưng Lý Niệm Phàm vẫn không muốn từ bỏ, xem như là then chốt cuối cùng, cũng muốn để lại một chút suy nghĩ cho bản thân.
"Ừm ừ."
Niếp Niếp đương nhiên là không có ý kiến gì, gật đầu liên tục, chỉ cần được đi ra ngoài chơi, đi đâu cũng không quan trọng.
Hai người cất bước mà đi, chẳng mấy chốc đã tiến vào Lạc Tiên thành.
Theo đường trong thành mà đi, du khách qua lại rất nhiều, người quen cũng không ít, thi nhau chào hỏi Lý Niệm Phàm.
"Lý công tử."
Đột nhiên, trong đám người truyền tới một tiếng âm thanh ngạc nhiên, lại là Ngư lão bản chạy tới.
Lý Niệm Phàm cười, "Ngư lão bản, hôm nay không bày quầy bán hàng sao?"
Ngư lão bản ngượng ngùng mỉm cười, "Gần đây số lần đánh cá ít đi, dọn quán sẽ sớm hơn, tuỳ duyên."
Lý Niệm Phàm kinh ngạc nói: "Yêu hô, hiện tại đã nhìn thoáng được rồi sao?"
"Ha ha ha, đều là Tiểu Ngư Nhi, trước đó không lâu nàng ta trở về, còn mang theo nhiều đồ vật cho ta, quan tâm ta, còn bảo ta sau này đừng vất vả như vậy, nha đầu này mới lớn một chút đã học được chút bản sự cũng bắt đầu quản chuyện của ta."
Ngư lão bản cười ha ha một tiếng, trong giọng nói tràn đầy sự tự hào, sau đó thì vô cùng khách khí nói: "Lý công tử, thật nhờ có ngươi chào hỏi, ta cũng nghe Tiểu Ngư Nhi nói, cái này còn phải nhờ có ngài và Niếp Niếp cô nương chiếu cố."
Mặc dù hắn chỉ là phàm nhân, nhưng làm ăn nhiều năm như vậy, kiến thức tự nhiên không ít, người cũng không phải kẻ ngốc.
Tiểu Ngư Nhi vừa mới gia nhập tông phái, xem như tư chất rất cao cũng không có khả năng có đặc đặc quyền trong thời gian ngắn như vậy mà đã được trở về, hơn nữa con mang về một đống thứ có giá trị không nhỏ, tông môn cho nàng đãi ngộ quá cao.
Mà theo Tiểu Ngư Nhi nói, tu vi của Niếp Niếp rất cao, tông môn đã không chỉ chiếu cố chính mình mà còn nịnh bợ chính mình.
Quả nhiên, chính mình đã nhìn ra được từ rất sớm, Lý công tử không phải người bình thường.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Hoá ra đứa bé có tiền đồ, đây là chuyện tốt, vậy thế nhưng là thật sự phải chúc mừng Ngư lão bản nha."
Ngư lão bản không nói lời gì, từ trong thùng nước trong tay lấy ra hai con cá chép lớn, "Lý công tử, hôm nay thu quán ta còn giữ lại hai con cá chép lớn, trùng hợp gặp được, ngài thế nào cũng phải nhận lấy."
"Đây là ngươi cố ý giữ lại để mang về nhà đi." Lý Niệm Phàm cười lắc đầu, "Ta không thể nhận."
"Này, ta là một người đánh cá, cá trong nhà còn nhiều, rất nhiều, Lý công tử, chuyện của Tiểu Ngư Nhi ta thật rất cảm tạ ngài, xin ngài nhất định phải nhận lấy." Trong ánh mắt của Ngư lão bản đầy vẻ sốt ruột.
Lý Niệm Phàm cũng không tiện từ chối nữa, đưa tay mà nhận lấy.
Thấy Lý Niệm Phàm nhận lấy, trên mặt Ngư lão bản lập tức lộ ra sự vui vẻ và cảm động, rõ ràng, thân phận của Lý Niệm Phàm cực kỳ không tầm thường, tuy nhiên, hắn vẫn còn như trước kia nguyện ý nhận lấy cá của chính mình mà không có nửa phần ghét bỏ.
Đây chính là còn coi mình là bằng hữu a!
Lý công tử vẫn như vậy vẫn là Lý công tử đó.
Chào tạm biệt với Ngư lão bản, Lý Niệm Phàm nhìn vào hai con cá trong tay mình, không thể không nhún vai, như vậy cũng tốt, hành trình vừa mới bắt đầu đã có thêm hai con cá ...
Hắn mang theo Niếp Niếp tiếp tục đi trên đường phố.
Không bao lâu, thì đã đi tới cửa Đông.
Cây hoè kia phát triển rất tốt, đã có độ cao hơn ba mét, hơn nữa cành lá xum xuê, đủ để tỏa ra bóng mát lớn xuống mặt đất.
Nhìn thấy Lý Niệm Phàm tới, cây hoè lập tức đón gió lắc lư, thân cây chậm rãi nhô lên, biến thành khuôn mặt của một lão giả, ngay sau đó, lão giả giống như từ từ nổi lên khỏi thân cây, chậm rãi xuất hiện.