Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 578: CHƯƠNG 578: NIẾP NIẾP THÍCH KHẢO NGHIỆM NHÂN TÍNH

Vào lúc này, cây hòe già thi triển Chướng Nhãn pháp che giấu, khiến cho người xung quanh đều không phát giác được có gì khác thường.

Cây hòe già huyễn hóa thành hình người có dáng người thấp bé, bước nhanh đi tới, mở miệng cung kính hành lễ nói: "Tiểu thần bái kiến Thánh Quân đại nhân."

Lý Niệm Phàm cười nói: "Lão Hòe, chúc mừng ngươi trở thành Sơn Thần."

Nhớ ngày lại đó, hắn nghe nói cây hòe già gặp phải thiên lôi, lúc ngã đổ lại không làm tổn thương một người nào, hơn nữa chẳng mấy chốc đã kết xuất ra trồi non, cho nên phát giác được cây hòe già này không tầm thường.

Không nghĩ tới đúng như mình đoán, chỉ ở trong chớp mắt, đã thành Sơn thần, tuy rằng chỉ là một vị Thần nhỏ nhất nhưng dù sao cũng là chức Thần, kết giao nhiều hơn vẫn luôn thuận lợi.

Lão Hòe lập tức vô cùng khiêm tốn nói: "Ha ha, tiểu thần tu vi nông cạn, đây đều là nhờ vào phúc của Lý công tử."

Trong lòng của hắn hiểu rất rõ, điều này hoàn toàn là Thiên Cung xem ở thể diện của Lý Niệm Phàm mới cho chính mình chức Thần này, bằng không, chính mình nhiều lắm cũng chỉ là yêu quái nho nhỏ ở nơi thôn sơn mà thôi.

Tuy rằng Thiên Cung ở vào thời điểm trước đó thiếu nhân lực, nhưng cũng không thể đói bụng ăn bừa, cái gì vớ va vớ vẫn cũng muốn.

"Tu vi chẳng qua chỉ là thứ hai, chưa đủ thì có thể tu luyện, nhưng tấm lòng mới là thứ đáng quý."

Lý Niệm Phàm mỉm cười nói: "Ngươi vẫn luôn ở Lạc Tiên thành, ta còn tới thăm qua ngươi mấy lần, tuy nhiên vẫn chưa có lúc nào cùng nhau uống một chén rượu, hôm nay ta tới chúc mừng ngươi, làm gì cũng phải uống một chén mới được."

Trong khi nói ra lời này, Lý Niệm Phàm cầm lấy Tử Kim Hồ Lô dắt ở bên hông, rót một chén rượu đưa cho lão Hòe, "Nào, ta kính ngươi."

Mặt mo của lão Hòe run lên, cả người đều có chút ngây ngốc, dốc hết toàn lực áp chế sự cuồng loạn trong nội tâm của chính mình xuống, chậm rãi đưa tay nhận lấy chén rượu.

Cẩn thận cầm lấy chén rượu này, tay cũng đang run rẩy nhè nhẹ.

Cấp bậc của loại rượu này đã vượt qua sự tưởng tượng của hắn, hơn nữa hắn dính lấy ánh sáng của Lý Niệm Phàm, chuyện biết được còn nhiều hơn so với người bên ngoài, tự nhiên sẽ biết, rượu này thế nhưng là tồn tại mà ngay cả Ngọc Đế và Vương Mẫu đều coi như trân bảo.

Tuy nhiên, cao nhân lại cho chính mình một chén một cách tùy ý như vậy.

Nếu không phải mọi người ở Thiên Cung lặp đi lặp lại liên tục nhấn mạnh tâm lý của hắn thì chỉ sợ hắn lúc này đã lập tức sập.

Đãi ngộ như thế, để hắn làm sao có thể giữ được lý trí a!

Quá hào phóng, cao nhân thực sự quá hào phóng!

Hào phóng đến mức khiến người ta không thể cầm lòng được.

Giống như ngươi đang đi trên đường, đột nhiên có kẻ nhà giàu thuận tay thưởng ngươi một trăm triệu, chỉ nghĩ thôi cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, cảm xúc thăng hoa.

Hắn hít sâu một hơi, không dám thất lễ, vì che giấu thất thố, vội vàng nâng chén rượu lên, lập tức uống một hơi cạn sạch.

Tuy rằng đây chỉ là rượu nho, nhưng một chén vào trong bụng vẫn để khuôn mặt hắn ửng hồng lên, cái trán phát nhiệt, giống như sắp bốc khói lên vậy.

Hắn vội vàng vận chuyển pháp lực, gần như là sử xuất ra toàn bộ lực lượng của mình, như vậy mới miễn cưỡng nhẫn nhịn lại được phản ứng sau khi uống rượu.

Nhẫn nhịn giữ được sự trấn định mở miệng nói: "Ngon ... Rượu ngon."

Lý Niệm Phàm thì mở miệng nói: "Đúng rồi, lão Hòe, ta có một vấn đề muốn thỉnh giáo."

Lão Hòe lập tức nghiêm mặt lại, mở miệng nói: "Thánh Quân đại nhân cứ nói đừng ngại, tiểu thần chắc chắn sẽ biết gì thì nói nấy!"

Lý Niệm Phàm hỏi: "Đi tới một nơi nào đó, những Sơn thần Thổ địa như các ngươi, ta phải làm sao mới có thể triệu hoán?"

Vấn đề này hắn quên không hỏi Ngọc Đế, lần này đi ra ngoài mới nhớ tới.

Cũng không biết có phải giống như trong Tây Du ký nói hay không, chỉ cần giẫm mạnh xuống đất, hô to Thổ địa là được.

Nếu như đi xa nhà, chuyện này hiển nhiên là phải hỏi rõ ràng.

"A, chuyện này thì đơn giản."

Lão Hòe mỉm cười, mở miệng nói: "Trên người Thánh Quân đại nhân mang theo lực lượng công đức, làm Công Đức Thánh Quân ở Thiên Cung, chỉ cần giẫm chân xuống mặt đất, hô to chức vị của chúng ta, tự nhiên sẽ có đáp lại."

Lý Niệm Phàm cười, "Như vậy rất tốt, cũng thuận tiện."

Từ biệt lão Hòe, Lý Niệm Phàm đi ra khỏi cửa Đông, dựa theo chỉ dẫn của bản đồ, một đường đi về phía hướng Bắc.

Về phần lão Hòe thì nặng nề thở phào nhẹ nhõm, toàn thân đều đang run lên bần bật, trong nháy mắt khuôn mặt đã đỏ bừng lên, trên đầu còn bốc lên từng đợt khói xanh.

Vừa rồi bởi vì trấn áp hiện tượng khác lạ của bản thân mình sau khi uống rượu, không để mình bị lộ ra ở trước mặt cao nhân thế nhưng là nín gần chết hắn, cả người thiếu chút nữa thì bạo tạc.

Tuy nhiên, xem như thật nhịn tới chết, hắn cũng cam nguyện nhịn xuống!

Vội vàng chạy chậm mà đi, lập tức chui vào bên trong thân cây, chỉ một cái chớp mắt, toàn bộ thân cành của cây hòe đều biến đổi thành có chút đỏ bởi say, đồng thời, rễ cắm sâu ở trong đất và nhánh cây cũng bắt đầu lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, chậm rãi phát triển lên.

...

Đảo mắt, khoảng thời gian bảy ngày trôi qua.

Ở bên trong một khu rừng, Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp không nhanh không chậm đi lại, nhàn nhã như thể là vườn hoa nhà mình.

Lần đi chơi xa này vốn chính là muốn đi du lịch, đi đường cũng không vội, chọn lựa đầu tiên tự nhiên là đi bộ, hơn nữa ... hai người một người tu vi không tầm thường, một người là Công Đức Thánh thể, trên cơ bản không tồn tại cái gọi là nguy hiểm.

Trái ngược, dọc theo con đường này, tồn tại bị tai vạ bởi Niếp Niếp quả thực không ít.

Đi ra bên ngoài, Niếp Niếp cuối cùng cũng để cho Lý Niệm Phàm thấy được khía cạnh cổ linh tinh quái của mình.

Trong bảy ngày ngắn ngủi, bọn họ đã gặp phải sáu vụ cướp và bảy lần bị yêu quái tấn công, và tất cả những điều này xảy đến đều là do Niếp Niếp, quả thực là đã để cho Lý Niệm Phàm được mở rộng tầm mắt một phen.

Đã thấy, trên người Niếp Niếp đeo vàng đeo bạc, mặc quần áo hoàn toàn như một nhà giàu mới nổi, mà khuôn mặt nhỏ nhắn thì như thể người vô tội, còn thiếu viết lên bốn chữ người vật vô hại, trông cứ như là một tiểu cô nương ngoan ngoãn biết nghe lời vậy.

Bề ngoài như thế, ở trong cái nơi núi rừng hoang dã này, muốn không làm cho người khác nổi lên lòng xấu xa cũng khó khăn.

Suy nghĩ một chút ---

Không cần biết là cường đạo cũng được hay là yêu quái cũng được, ở trước đó còn đang hào hứng, hồ hởi cho rằng đã ăn chắc Niếp Niếp và Lý Niệm Phàm mà phát ra những nụ cười quái dị, tuy nhiên ngay sau đó lại trơ mắt nhìn vào con cừu non kia thế mà biết cưỡi mây cưỡi gió, đây sẽ là cảm nhận gì?

Móa nó.

Tâm lý bị đóng băng a!

Về phần Niếp Niếp, giống như có chút rất hưởng thụ những khoảnh khắc như thế này vậy...

Thích giả heo ăn thịt hổ như vậy, nha đầu này không phải là mẫu nhân vật chính chứ?

Lý Niệm Phàm thì âm thầm mắng chửi, tuy nhiên không có nói ra lời, vào cái thời khắc mà sắc mặt của đối phương mộng bức và tuyệt vọng, quả thực rất buồn cười, tăng thêm không ít niềm vui thú đi đường của hai người...

Niếp Niếp vẫn cảm thấy có chút chưa đã, cảm thán nói: "Ai, đáng tiếc, nếu như ta có thể xinh đẹp giống như Đát Kỷ tỷ tỷ vậy thì tốt rồi, đoán chừng chắc sẽ càng thú vị hơn."

"Cộc cộc cộc."

Ngay vào lúc này, trong khu rừng, một trận tiếng vó ngựa chậm rãi truyền tới ...

"Lại có việc để làm!"

Con mắt Niếp Niếp lập tức sáng lên, nhìn vào bản thân một chút, sau đó thì suy nghĩ một lát, lại móc ra một sợi dây vàng đeo vào trên cổ của mình.

Sau đó thì thể hiện ra một bộ mặt vô tư trong sáng đi theo sau lưng Lý Niệm Phàm, thi thoảng còn rung rung chuông vàng nhỏ trong tay, phát ra tiếng vang giòn tan, tổng thể một bộ dáng không biết thế gian hiểm ác.

Lý Niệm Phàm nhìn thấy thì không còn gì để nói, lại tới rồi, thời khắc khảo nghiệm nhân tính lại tới rồi.

Suy nghĩ của hắn không thể không có chút lóe lên, cảnh tượng này làm sao giống như thử thách của Hà thần vậy.

Người mạo hiểm dũng cảm nha, ngươi đã đánh rơi chiếc rìu bạc hay là chiếc rìu vàng này?

"Cộc cộc cộc."

Tiếng vó ngựa càng gần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!