Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 584: CHƯƠNG 584: PHẢI LÀM ĐẠI TƯỚNG ĐỆ NHẤT Ở THIÊN CUNG!

Diệp Hoài An đã bị chọc tới giận quá mà cười lên, "Đầu óc của ngươi có phải là thiếu sợi dây thần kinh nào không? Bây giờ có thể so với trước đó sao? Có phải là ngốc rồi hay không?"

"Được rồi, không cần, nếu như đã không còn xa, chúng ta tự đi qua là được rồi." Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp từ trên xe hàng của thương đội mà xuống.

Diệp Hoài An vội vàng đi theo, nhiệt tình chỉ đường, "Thánh Quân đại nhân, ngài cứ đi theo cái phương hướng này, một mực đi về phía trước, đi thẳng, chẳng mấy chốc là tới."

Cuối cùng thành kính cúi đầu, "Cung tiễn Thánh Quân đại nhân."

Một mực đợi tới khi Lý Niệm Phàm biến mất ở trong tầm mắt, Diệp Hoài An lúc này mới chậm rãi lấy lại tinh thần, kiếm chế lại nội tâm của mình, có chút lo được lo mất.

"Không nghĩ tới Diệp Hoài An ta thế mà cũng có thời điểm cách tiên nhân gần tới như vậy."

Trong lòng của hắn bùi ngùi mãi thôi, sau đó thì chạy về thương đội, kích động nói: "Các ngươi thấy không? Là tiên nhân! Mà lại là Thánh Quân a! Ta ta cảm thấy ta cách mục tiêu thành tiên của mình tới gần hơn một bước, ta thế mà gặp được tiên nhân, đây là một bước dài trên đường đời của ta a!"

Đúng vào lúc này, hắn nhìn thấy mập mạp giống như đang ở trên hàng hoá, vội vàng nói: "Làm cái gì, đừng nhúc nhích!"

Sau đó thì chạy vội tới, "Trên này thế nhưng là chỗ Thánh Quân từng ngồi, phải khoanh lại, giữ nguyên hiện trường và cúng bái!"

Ánh mắt quét qua, con ngươi lại đột nhiên co rụt lại, như bị sét đánh, "Đây, đây là ..."

Đã thấy, chỗ vốn Lý Niệm Phàm ngồi, có một dãy hoàng kim được bày ra ở đó, chính là lần đầu gặp, đống treo trên người Niếp Niếp kia.

Lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, ánh sáng vàng loá mắt.

"Ta đã hiểu, đây chắc chắn là khảo nghiệm của tiên nhân, bọn họ nguỵ trang thành huynh muội rơi vào cảnh khó khăn, đeo vàng đeo bạc chính là vì khảo nghiệm ta có bởi vì tiền tài mà bị dụ hoặc hay không, đang khảo nghiệm tâm hiệp nghĩa của ta! Thật sự là dụng tâm lương khổ a."

Trong nháy mắt Diệp Hoài An hiểu, cảm động mà vui sướng, tâm trạng như là xe cáp treo, xông thẳng lên trời, run giọng nói: "Tạ ơn Thánh Quân khảo nghiệm, có số tiền này, ta chắc chắn có thể đột phá tới Trúc Cơ kỳ, làm một hiệp đạo hợp cách hơn!"

Ánh mắt của hắn ngừng lại, lại rơi vào trên một cái ly rượu vàng.

Ly rượu này cũng không phải là trống không, mà là rượu ngon tràn đầy màu đỏ thẫm, loé ra ánh sáng yêu dị, thâm thuý mà xinh đẹp.

"Đây là... Rượu?"

Trong lòng Diệp Hoài An cuồng loạn lên, mắt trợn tròn.

Hắn có ấn tượng đối với rượu này, thỉnh thoảng nhìn thấy Lý Niệm Phàm nhấm mấy ngụm nhỏ, chính mình muốn tới xin nhưng lại bị từ chối, không nghĩ ra cũng được cố ý để lại một chén.

Hắn thận trọng bưng ly rượu này lên.

Tuy nhiên, ở vào thời khắc chạm vào ly rượu này, toàn bộ thân thể của hắn đều chấn động, lông tơ toàn thân dựng cả lên, tất cả lỗ chân lông đều rất giống như thư giãn ra, điên cuồng hít thở lấy.

"Cái này, đây, đây là..."

Một dòng điện trong nháy mắt chạy qua thân thể Diệp Hoài An ngay lập tức, khiến cho toàn thân hắn nổi lên một lớp da gà, tê cả da đầu.

Vẻn vẹn chạm tới, đều để chính mình sinh ra phản ứng lớn như vậy, từ nơi sâu xa có một giọng nói đang nói cho hắn biết rượu này không tầm thường, cực không tầm thường!

Một ly rượu này, đủ để thay đổi cuộc đời của hắn!

Tuy rằng hắn căn bản là không biết rượu này đến cùng là thiên tài địa bảo có phẩm cấp gì, nhưng không thể nghi ngờ ----

Đây là tạo hoá, tạo hoá vô cùng to lớn a!

Lúc đầu, hắn cho rằng những vàng kia đã là ban ân lớn nhất, lại không nghĩ tới, Thánh Quân thế mà còn để lại tiên nhưỡng như thế!

"Quá mức, Thánh Quân này hào phóng tới quả thực có chút quá mức, ta, ta cái này ...."

Diệp Hoài An ngoài miệng lẩm bà lẩm bẩm, hốc mắt đã ướt át, nước mắt to như hạt đậu theo khuôn mặt lăn xuống dưới, cảm động tới tột đỉnh.

Đây là đặt kỳ vọng đối với mình lớn cỡ nào thì mới có thể tặng cho mình tạo hoá ngập trời như vậy a!

Ta biết ta tự luyến, ta biết ta thích nói mạnh miệng, có tài đức gì mà để ngài coi trọng như vậy a!

Chẳng lẽ Thánh Quân đại nhân nhìn ra ta có khả năng trở thành tiên?

Diệp Hoài An hít sâu một hơi, hai đầu gối quỳ xuống đất, hướng về phía Lý Niệm Phàm rời đi rồi cung kính bái ba bái, nói: "Thánh Quân đại nhân yên tâm, tiểu tử chắc chắn sẽ không cô phụ sự kỳ vọng của ngài! Tương lai không chỉ phải làm Thiên tướng, hơn nữa còn phải làm Đại tướng đệ nhất ở Thiên Cung!"

...

Lý Niệm Phàm tự nhiên không biết Diệp Hoài An đang nghĩ cái gì, trong mắt hắn, chẳng qua chỉ là một ly rượu nho bình thường mà thôi.

"Nếm rượu ngon do chính mình làm ra, tiểu tử kia đoán chừng sẽ kinh động như gặp thiên nhân đi, rượu ngon của Thanh Phong lâu kia, quả thực kém xa."

Về phần những vàng bạc kia, là hắn và Niếp Niếp ở trên đường đi đánh lại kẻ cướp mà có được, giữ lại cũng chẳng để làm gì cho nên dứt khoát không cần mang trên người, nhân phẩm của Diệp Hoài An không tệ, tương lai nói không chừng thật có thể trở thành đại hiệp trừ ma vệ đạo.

Mọi chuyện ... chẳng qua chỉ là Lý Niệm Phàm dựa theo tâm ý, tuỳ ý làm mà thôi.

Đi thẳng theo con đường, khung cảnh ở đây đẹp hơn trong rừng rất nhiều.

Tuy rằng đều là cỏ xanh như tấm đệm, nhưng trong khu rừng thì hoang vu hoang dại, vô cùng lộn xộn, cỏ dại rậm rạp, đá vụn khắp nơi trên đất, mà ở nơi đây, ngay ngắn rõ ràng, hiển nhiên là thường xuyên có người tới quản lý.

Hơn nữa, tiếp tục đi vào trong, đi ngang qua một cánh cửa gỗ có tấm bảng ghi tên Cao Gia trang, dần dần nhìn thấy khu đất canh tác, rất có quy củ, hơi người cũng nặng hơn, từng dãy nhà lợp ngói bắt đầu hiện ra.

Đôi mắt Niếp Niếp đột nhiên sáng lên, "Ca ca, đằng trước có yêu khí, hơn nữa bên trong có vẻ như đang chuẩn bị đánh nhau."

Vừa dứt lời thì thấy một đạo ánh lửa ngút trời, pháp thuật chói mắt nổ tung trên không trung, sau đó thì có sóng khí bay lên trời, kèm theo hào quang, và phân tán ra mọi hướng.

Cảnh tượng trông khá dữ dội.

"Đi, đi xem một chút."

Dưới chân Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp hiển hiện đám mây, lướt đi trên mặt đất, tốc độ cực nhanh, nhưng cũng không có khoa trương quá nhiều.

Đi qua vài ngôi nhà, đi thẳng tới trước cửa của gia đình giàu có có sân tương đối rộng.

Chỗ này, đã có không ít người vây quanh, trong đó không thiếu người tu tiên.

"Bò....ò...!"

Đúng vào lúc này, một con Hoàng Ngưu đột nhiên rống lớn lên, quanh thân yêu khí cuồn cuộn, từ trong sân xông ra ngoài, chạy thục mạng về phía nơi xa.

"Ngưu yêu lớn mật, hại tính mạng người mà còn muốn đào tẩu?!"

Trong đình viện, một tiếng quát chói tai truyền ra, sau đó một sợi xích sắt màu đen bắn ra như một con mãng xà, tỏa ra ánh sáng bao trùm xu hướng quấn về phía con Ngưu yêu.

Ngưu yêu xoay người, há miệng ra, phun ra một dòng nước chảy, trong dòng chảy biến thành vật cản bằng sóng nước, chặn xích sắt kia lại.

Chỉ trong khoảnh khắc tiếp theo, một sợi dây màu vàng khác âm thầm đến dưới chân Ngưu yêu, đột nhiên quấn một cái, lập tức buộc chặt lại bốn vó của nó thành một vòng tròn.

Ngưu yêu rên rỉ một tiếng, thân thể ngã xuống đất.

"Tru Yêu kiếm, trảm cho ta!"

Sau giọng nói khắc nghiệt, một thanh phi kiếm được bao quanh bởi ánh sáng xanh lam xuất hiện trên không trung, cắt qua bầu trời chém thẳng về phía cổ của Ngưu yêu!

Một kiếm chém đầu!

Thời khắc sống còn, hai sừng trên đầu Ngưu yêu lóe lên quang mang, đầu lệch ra, dùng sừng trâu hướng về phía phi kiếm để đón đỡ!

"Oanh!"

Sừng của Ngưu yêu lập tức bị gọt đi một nửa, máu chảy khắp trên đầu, nằm trên mặt đất, ngay tại trận chỉ còn lại một hơi.

Bên trong những ngôi nhà lợp ngói xung quanh, tất cả mọi người đều ló đầu ra, bên trong đôi mắt mang theo một chút bất an nhìn về phía nơi này, còn có một số người thì táo bạo chạy tới vây xem, muốn xem một chút cảnh tượng trừ yêu này.

Bên trong sân, một đám người chậm rãi đi ra, khí chất xuất trần, cũng đều là người tu tiên.

Thanh phi kiếm bay vù vù trên không trung và trở về tay một trong những người trẻ tuổi trong đó.

Hừ lạnh nói: "Chỉ là Ngưu yêu, lại dám hành hung ở Cao Gia trang, hôm nay chúng ta chắc chắn phải giết chết ngươi tới tế bái Cao Lão gia trên trời có linh thiêng!"

Ngưu yêu há mồm nói chuyện, thê thảm nói: "Sau khi ta trở thành Yêu thì chưa bao giờ giết qua một người, càng không có khả năng sẽ đi giết Cao lão gia, đây là có người hãm hại, tin tưởng ta a!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!