Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 585: CHƯƠNG 585: CA CA TA BẢO DỪNG TAY, CÁC NGƯƠI KHÔNG NGHE THẤY SAO?

"Tin tưởng ngươi? Nghe lời yêu của ngươi mê hoặc chúng ta sao?"

Có người cười lạnh, tất cả những người trẻ tuổi này quanh thân đều tràn đầy khí lực, cũng xem như là tu luyện có thành tựu.

Ngưu yêu giãy giụa thân thể, bất lực nói: "Thật không phải là ta, ta và Cao Nguyệt tiểu thư là hai bên tình nguyện, làm sao lại đi hại phụ thân của nàng, thả ta ra, các ngươi bắt ta như vậy, không phải là để hung thủ thật sự tiêu dao bên ngoài sao?"

"Ha ha, hai bên tình nguyện?"

Một tên thanh niên mặt lạnh trong đó, mở miệng nói: "Ngươi rõ ràng chính là ham mê sắc đẹp của Cao Nguyệt cô nương, trù tính muốn ôm mỹ nhân về, chỉ có điều bởi vì Cao gia chủ có chết cũng không đáp ứng, ngươi thẹn quá hoá giận cho nên muốn giết người cho hả giận!"

Lời này vừa nói ra, lập tức đưa tới một trận xôn xao.

Trên mặt của mọi người thi nhau lộ ra vẻ đã hiểu, bên trong đôi mắt nhìn vào Ngưu yêu tràn đầy sự ghét bỏ.

"Thì ra là thế, không nghĩ tới Cao gia chủ làm việc thiện cả đời, cuối cùng thế mà bị yêu quái làm hại, ai, đáng tiếc a!"

"Cao gia thế nhưng là đã nuôi sống con Hoàng Ngưu này trong mấy chục năm, yêu quái này vậy mà tàn nhẫn như thế, quả thực chính là súc sinh a!"

"Biết người biết mặt không biết lòng, Hoàng Ngưu này từng cày đất cho nhà ta, ta còn tưởng rằng là một con yêu tốt, không nghĩ tới ..."

"Đáng thương cho tiểu thư Cao gia ..."

Mọi người bàn tán ầm ĩ, chỉ trỏ đối với Ngưu yêu.

Lý Niệm Phàm tò mò mà nghe ngóng được, xem như cũng đã biết được là chuyện gì đang xảy ra.

Lại hoá ra, Hoàng Ngưu này một mực cày đất cho Cao gia, ban đầu tất cả mọi người cho rằng đây chỉ là một con Hoàng Ngưu bình thường, cần cù chăm chỉ, khen ngợi nó có thừa.

Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, mọi người dần dần phát hiện Hoàng Ngưu có chỗ không tầm thường, mấy chục năm như một ngày, thế mà không thấy già đi, hơn nữa thỉnh thoảng còn thể hiện ra chỗ bất phàm, không chỉ chăm chỉ cần cù cày đất, còn bảo vệ mọi người trong trang tránh khỏi những con thú xung quanh, như vậy mọi người mới biết, hoá ra Hoàng Ngưu này lại là một con yêu.

Tuy rằng giật mình, nhưng cũng có thể chấp nhận, dù sao thời gian chung sống dài như vậy cũng đã quen thuộc, coi nó là một con yêu tốt, đồng thời rất khách khí, chuyện này ở trong thế giới tu tiên cũng không có gì là lạ.

Chỉ là ở vào ba năm trước đây lại xảy ra biến cố, bởi vì ... Ngưu yêu này thế mà thực sự yêu tiểu như Cao gia.

Nhân yêu yêu nhau, điều này ở trong mắt phàm nhân thì tuyệt đối là một điều cấm kỵ, sẽ bị người đời khinh thường.

Ta coi ngươi trở thành lão Hoàng Ngưu, ngươi cày đất lại cày tới trên người con gái của ta rồi?

Đả kích này đối với Cao lão gia không thể nói là không lớn, quả thực chính là sấm sét giữa trời quang.

Bởi vậy không cần biết Ngưu yêu thành khẩn như thế nào, cùng với Cao Nguyệt đau khổ cầu xin như thế nào, Cao lão gia lại không há mồm một chút nào, nghĩ tới nếu như không phải hắn đánh không lại Ngưu yêu, thì chắc chắn sẽ ăn thịt trâu.

Đêm qua, Lý Niệm Phàm còn gặp Hắc Bạch Vô Thường áp giải quỷ hồn của Cao lão gia về Địa Phủ, rõ ràng là đã chết, mà cái chết của hắn sẽ bị nghi ngờ tới trên người Ngưu yêu cũng không có gì lạ.

Nhìn vào phản ứng của mọi người xung quanh, Lý Niệm Phàm nhịn không được cảm khái: "Nhân yêu khác biệt, đây là lý niệm thâm căn cố đế, biểu hiện bình thường của Ngưu yêu tuy rằng rất không tệ, nhưng là, một khi xảy ra chuyện thì chính là đối tượng bị nghi ngờ và bài xích đầu tiên."

Lúc này, bên trong đình viện Cao gia, lại có mấy người đi ra, trong đó có một nữ tử mười sáu tuổi, chính là lứa tuổi đẹp như hoa, trên người mặc váy lụa màu lam nhạt, xem xét chính là tiểu như con nhà giàu có.

Nàng ta nhìn vào Ngưu yêu, hốc mắt đỏ bừng, trong đôi mắt đẹp còn mang theo thần sắc khó có thể tin, bi thương chất vấn: "Tại sao ngươi phải giết cha ta?"

Ngưu yêu nhìn vào Cao Nguyệt, lập tức kích động nói: "Nguyệt nhi, ta thề, cha ngươi tuyệt đối không phải do ta giết! Ta nói rồi, tổ tiên Cao gia có ân đối với ta, ta là tới báo ân, nếu như Cao lão gia gặp nạn, ta sẽ liều chết đến cùng để bảo vệ, làm sao có khả năng giết hắn? Tin tưởng ta a!"

Lý Niệm Phàm nhìn vào một người một trâu, có thể cảm nhận được gút mắc yêu hận giữa bọn họ.

Cao Lão trang này quả nhiên là nơi kỳ lạ, không phải người cùng heo thì chính là người cùng trâu, quả thực chính là nơi tốt để biểu diễn những mối tình ngang trái.

"Này, yêu nghiệt to gan, còn dám nói xạo!"

Một tên thanh niên có thân hình cao lớn đứng ở bên cạnh Cao Nguyệt, người này mặc một bộ áo bào trắng, mặt như quan ngọc, là một vị công tử có dáng vẻ văn nhã.

Giọng điệu của hắn tỏ ra khẳng định nói: "Trên người Cao lão gia rõ ràng là bị sừng trâu đâm thủng qua, ngoại trừ ngươi thì còn có thể là ai?"

Ngưu yêu lên tiếng kinh hô, "Chuyện này không có khả năng!"

Thanh niên cười lạnh, vẫy tay một cái, "Mang thi thể Cao lão gia ra, để cho yêu tinh này tâm phục khẩu phục!"

Lập tức, có bốn người khênh cáng cứu thương đi ra, đặt vào trên đó tự nhiên là thi thể của Cao lão gia, ở chỗ ngực của thi thể, một cái lỗ lớn kinh khủng xuyên thẳng mà qua, máu tươi chảy lênh láng, làm người ta kinh ngạc.

Nhìn vào Cao lão gia, Cao Nguyệt lập tức khóc lớn lên, ở bên cạnh, tên thanh niên kia nhẹ nhàng thở dài một hơi, vội vàng mở lời an ủi, đồng thời trợn mắt nhìn vào Ngưu yêu.

Vết thương của Cao lão gia rất lớn, hơn nữa hiện ra chính là xu thế mở rộng, rất rõ ràng không phải bị lợi khí giết chết, quả thực là tương xứng với sừng trâu.

Ngưu yêu ngửa đầu trâu lên, nhìn vào thi thể Cao lão gia, bên trong đôi mắt cũng có nước mắt lăn xuống, cảm thấy buồn bã một trận, ong ong nói: "Ta không giết Cao lão gia, Nguyệt Nhi, ngươi phải tin tưởng ta!"

Cao Nguyệt lắc đầu, "Ngươi bảo ta phải tin tưởng ngươi như thế nào?"

"Nguyệt Nhi, yêu chính là yêu, nào có tính người gì? Bây giờ chứng cứ đã vô cùng xác thực, nó tự nhiên không cách nào chống chế!"

Thanh niên này quát lạnh một tiếng, nói ngay: "Động thủ, giết con Ngưu yêu vong ân phụ nghĩa này!"

"Sưu!"

Vừa dứt lời, phi kiếm lại xuất hiện, phát ra tiếng gió rít gào, lộ hết ra sự sắc bén, đâm thẳng về phía đầu của Ngưu yêu!

Tiêu sái tự nhiên, hiển thị rõ sự cường đại của người tu tiên.

Trong mắt Cao Nguyệt loé lên vẻ không đành lòng, há to miệng, rồi lại có chút do dự.

Nhưng ngay vào lúc này, trong đám người truyền tới một tiếng, "Dừng tay."

Chỉ có điều, phi kiếm không ngừng, hoàn toàn chính là làm lơ, mắt thấy sắp đâm xuyên đầu Ngưu yêu.

Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một cái tay nhỏ ở một bên duỗi ra, vững vàng cầm lấy chuôi phi kiếm, chỉ nghe thấy tiếng rung động "Ong ong ong", nhưng căn bản là không có cách nào thoát khỏi.

Niếp Niếp đánh giá thanh phi kiếm cầm ở trong tay, hừ lạnh nói: "Ca ca ta bảo dừng tay, các ngươi không nghe thấy sao?"

Thanh niên văn nhã kia nhíu lông mày lại một cái, trong mắt loé ra vẻ lạnh lùng, "Ngươi là ai? Không phải là đồng đảng của yêu quái này chứ?"

Thanh niên điều khiển phi kiếm thì vội vàng nói: "Nhanh thả phi kiếm của ta ra!"

"Ta là ai không cần ngươi phải biết." Niếp Niếp đưa tay vung lên, phi kiếm lập tức như sắt vụn ném vào dưới chân của người kia.

Người kia nhặt phi kiếm lên, trong mắt lập tức lộ ra vẻ nhức nhối, "Ngươi dám làm pháp bảo của ta thành như thế này?"

Trong mắt Niếp Niếp loé lên sự sắc bén, lạnh như băng nói: "Hừ! Dám coi thường ca ca của ta, ta không giết ngươi đã xem như là khách khí với ngươi rồi!"

Trong lòng của nàng, Lý Niệm Phàm chính là thiên, chính là mọi thứ, lời nói của ca ca, không cần biết là đối với mình hay là đối với người khác, vậy đều phải tuân thủ!

Vừa rồi Lý Niệm Phàm bảo dừng tay, người này thế mà còn làm lơ, điều này làm trong lòng Niếp Niếp đã rất khó chịu, vô cùng khó chịu, nếu như không phải Lý Niệm Phàm nói là không cho phép lạm sát kẻ vô tội thì nàng ta sớm đã tiêu diệt tên kia!

Ngoại trừ Lý Niệm Phàm, tất cả những người khác ở đây trong mắt Niếp Niếp thì chẳng là cái gì cả!

Khí thế của người kia bị khí thế của Niếp Niếp trấn áp, không thể không lui về sau một bước nhỏ, run giọng nói: "Yêu ... yêu nữ!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!