Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 590: CHƯƠNG 590: THÁNH QUÂN ĐẠI NHÂN QUẢ NHIÊN LÀ TẤM GƯƠNG ĐỂ CHÚNG TA NOI THEO A!

Đây chính là niềm vui thú bồi bạn với đại lão sao? Cái đùi to khoẻ như vậy làm cho người rất cảm động.

Một chén rượu vào trong bụng, lập tức để bọn họ suy nghĩ viển vông, dư vị vô cùng, thần hồn cũng rung động, cảm xúc chập trùng.

Lý Niệm Phàm nhìn vào thần sắc si mê của mọi người, lập tức cười nói: "Tới tới tới, đừng khách khí, lại thêm một chén."

Hậu Thổ nương nương sững sờ, "Còn ... còn được uống?"

Thần tửu như thế này, đừng nói là một chén, có thể uống một giọt thôi vậy cũng đã là tạo hoá vô giá, trước kia nghĩ cũng không dám nghĩ tới, thế mà bây giờ còn có thể ... một chén rồi lại thêm một chén?

Haizz, xấu hổ quá đi!

Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Chẳng lẽ một chén là đủ rồi? Không muốn rồi sao?"

Hậu Thổ tỉnh ngộ kịp thời, nói liên tục không ngừng: "Muốn muốn, ta muốn, đa tạ Thánh Quân."

Mọi người ở nơi này uống rượu nói chuyện phiếm, một lát sau, hai cha con Cao Nguyệt cuối cùng kết thúc trò chuyện, chậm rãi đi tới.

"Nói chuyện xong rồi sao?"

Huyết Hải đại tướng quân lưu luyến không rời đặt chén rượu xuống, cảm thấy có chút mất mát.

Cứ nói chuyện nhiều thêm một chút đi a, không thấy được chúng ta đang uống rượu nói chuyện phiếm với Thánh Quân đại nhân sao? Có thể nói thì cứ nói đi, từng giây từng phút như thế này thế nhưng là vô giá a!

Có điều, mọi người cũng chỉ là nghĩ ở trong lòng mà thôi, cũng không có ý gì khác.

Lòng tham không đủ là tuyệt đối không được, nhất là đối với cao nhân, bọn họ không dám sinh ra một chút tâm tư khác nào.

Cha con Cao Nguyệt cùng nhau quỳ xuống, cung kính dập đầu, thiên ân vạn tạ nói: "Đã nói xong rồi, đa tạ các vị thượng tiên cho chúng ta cơ hội lần này."

"Chúng ta đây đều là xem ở thể diện của Thánh Quân đại nhân." Huyết Hải đại tướng quân mở miệng, giải quyết việc chung nói: "Đã xong, vậy thì cũng đừng chậm trễ, yên tâm đầu thai đi thôi."

Cao Quang Lương rất phối hợp gật đầu nói: "Ai, được rồi!"

Cao Nguyệt đỏ hồng mắt, tuy nhiên tinh thần đã tốt hơn nhiều, nói với Lý Niệm Phàm: "Đa tạ Lý công tử đã cho ta cơ hội lần này, tiểu nữ tử không thể báo đáp, xin nhận cúi đầu của ta."

Lý Niệm Phàm vội vàng đỡ dậy, mở miệng nói: "Cao tiểu thư không cần như thế, chuyện này ... là chuyện mà ta phải làm."

"Tây Du ký" chính là xuất từ tay hắn, gián tiếp hại người ta, nếu như không giúp thì tâm trạng hắn khó có thể bình yên.

Sau đó, hắn đứng người lên, nói với đám người Hắc Bạch Vô Thường: "Chuyện đã giải quyết, vậy chúng ta cũng nên trở về phàm trần, cáo từ."

"Thánh Quân đại nhân, chúng ta hiện không có việc gì để làm, rất rảnh, hay là để cho hai anh em chúng ta tiễn Thánh Quân đại nhân đi."

Hắc Bạch Vô Thường đứng dậy, bọn họ thực sự không biết phải báo đáp Lý Niệm Phàm như thế nào, chỉ có thể dốc hết khả năng cố gắng lấy lòng, phục vụ nhất định phải đúng lúc đúng thời điểm.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Vậy thì làm phiền hai vị."

Lập tức, từ Hắc Bạch Vô Thường tự mình dẫn đội, hộ tống Lý Niệm Phàm về thế gian.

Trên đường đi, Cao Nguyệt có chút yên tâm hơn phần nào, đồng thời, lông mày nheo lại, một bộ dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Lý Niệm Phàm tò mò hỏi: "Cao tiểu thư, cha ngươi có nói là ai giết hắn không?"

Cao Nguyệt lắc đầu, đau khổ nói: "Đã xác định không phải A Ngưu, chỉ là vẫn như trước không biết là ai, tuy nhiên ... rất rõ ràng là bởi vì di tích tiên nhân Cao Lão trang mà tới."

"Như vậy sao?"

Lông mày Lý Niệm Phàm nhíu lại, trầm ngâm một lát, cảm thấy hiện tại là lúc có thể đề điểm một chút, mở miệng hỏi: "Cao tiểu thư, ngươi thế nhưng là đã có đối tượng hoài nghi nào chưa?"

"Đối tượng hoài nghi?"

Cao Nguyệt nhíu nhíu mày, lắc đầu nói: "Gần đây có quá nhiều người tới, ta thực sự là không nghĩ ra là ai làm."

Lý Niệm Phàm nhắc nhở nói: "Thật ra thì chỉ cần nghĩ thông động cơ gây án của đối phương thì rất dễ đoán."

"Động cơ gây án?"

Đừng nói Cao Nguyệt, Hắc Bạch Vô Thường đều một mặt không hiểu.

Lời nói của cao nhân chính là thâm ảo như vậy, không phải người bình thường là có thể hiểu nổi.

Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Đơn giản mà nói, chính là chỗ tốt, ngươi suy nghĩ kỹ một chút, đã muốn giết Cao lão gia vậy tại sao còn phải vẽ vời thêm chuyện giá hoạ cho Ngưu yêu, chuyện này thì người nào có lợi nhất?"

"Chuyện này người nào có lợi nhất ..."

Cao Nguyệt trầm ngâm, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư, nàng ta vốn cực kỳ thông minh, lúc này được Lý Niệm Phàm điểm tỉnh thì lập tức suy nghĩ rất nhiều.

Thấp giọng nói: "Lý công tử có ý tứ là ... người giết cha ta chính là người bên cạnh?"

Đúng, nếu như là người tu tiên từ bên ngoài tới, căn bản không có đạo lý đi giá hoạ cho Ngưu yêu, tám thành không quan tâm đến gút mắc yêu hận giữa mình và Ngưu yêu, mà giá hoạ cho Ngưu yêu, kết quả trực tiếp nhất chính là ... phá vỡ tình cảm giữa mình và Ngưu yêu!

Về phần người được lợi lớn nhất tự nhiên là ...

Tôn Vân!

Cao Nguyệt khẽ há miệng, vội vàng đưa tay che, đôi mắt trợn lớn, trong mắt loé ra vẻ khó có thể tin nổi.

Tôn Vân một mực xum xoe ở trước mặt Cao Nguyệt, hơn nữa không hề che giấu, ai cũng có thể nhìn ra được mục đích của hắn, đồng thời cũng ở trước mặt Cao lão gia từng biểu đạt qua ý nghĩ về phương diện này.

Chỉ có điều, khi đó Cao Nguyệt một lòng chỉ nghĩ tới Ngưu yêu, Tôn Vân không có một chút cơ hội nào.

Cao Nguyệt vẫn như cũ cảm thấy khó mà tiếp nhận, mở miệng nói: "Không thể nào, Tôn công tử hán thế nhưng là Thiếu tông chủ của Thanh Linh sơn, thực sự rất nhiệt tình, còn thay Cao Gia trang đè xuống rất nhiều người tu tiên có dã tâm bừng bừng, cha ta thậm chí còn từng khuyên ta, bảo ta chấp nhận hắn, tại sao hắn phải giết cha ta?"

Giọng điệu của Lý Niệm Phàm trở nên lạnh nhạt, tiếp tục bổ đao, mở miệng nói: "Cao tiểu thư, mục tiêu của Tôn Vân chưa chắc chỉ là ngươi, cũng có thể là còn cái khác, hắn giúp ngươi ngăn cản những người tu tiên khác, không có nghĩa là chính hắn cũng không có ý nghĩ."

Sắc mặt Cao Nguyệt hơi đổi, "Lý công tử có ý tứ là hắn cũng vì di tích của tiên nhân? Điều này ..."

Nếu như nói Lý Niệm Phàm nói những lời này ra vào trước đó, Cao Nguyệt có khả năng sẽ không tin, bởi vì nàng ta một mục coi Tôn Vân thành người tốt, hơn nữa, Thanh Linh sơn một mực che chở Cao Gia trang, phàm nhân làm sao lại đi nghi ngờ tiên nhân.

Hung thủ sau màn thế mà từ yêu ... biến thành tiên?

Điều này cũng ... quá phá vỡ góc nhìn của nàng.

Hắc Vô Thường lập tức mở miệng nói: "Ha ha, còn phải suy nghĩ gì nữa, chẳng nhẽ Thánh Quân đại nhân sẽ nói bậy sao? Nghe theo là được rồi!"

Bạch Vô Thường cũng vội vàng tiếp lời, há mồm bắt đầu nịnh bợ, "Phân tích của Thánh Quân đại nhân có lý có cứ, lập luận sắc sảo, hiển nhiên sớm đã nhìn thấu tất cả, lợi hại, thật sự là lợi hại!"

Một đợt cưỡng ép chém gió này khiến Lý Niệm Phàm vô cùng xấu hổ, nhưng lại không thể tự kiềm chế đánh mặt mình, chỉ có thể trầm mặc, lộ ra vẻ cao thâm khó dò.

Hắc Bạch Vô Thường phát giác ra đây chính là một cái cơ hội để chính mình biểu hiện, lập tức ngo ngoe muốn động nói: "Thánh Quân đại nhân nếu như cảm thấy phiền não, chúng ta có thể động thủ, câu hồn phách của Tôn Vân này đi, người này lòng lang dạ thú, chết không có gì đáng tiếc!"

Lý Niệm Phàm mím môi một cái, vội vàng ngăn cản, "Vậy thì không cần, vẫn là phải nắm giữ chứng cớ xác thực rồi nói sau."

"Lấy lý phục người, Thánh Quân đại nhân quả nhiên là tấm gương để chúng ta noi theo a!"

Thánh Quân đại nhân anh minh, đại khí!

Hắc Bạch Vô Thường lại bắt đầu vỗ mông ngựa, vỗ tới nội tâm của mình vô cùng thoải mái, trên mặt nở ra nụ cười tươi như hoa hướng dương.

Còn may chính mình gần đây khắc khổ nghiên cứu liếm đạo, có chỗ tiến bộ, nghĩ tới Thánh Quân đại nhân sẽ rất thoải mái đi.

Đáng tiếc hiện tại còn dừng ở giai đoạn liếm còn hơi cứng, chưa được mềm mại tự nhiên, còn cần cố gắng, lúc nào có thể liếm ở vào vô hình, liếm hợp nhất với hoàn cảnh vậy xem như đại thành.

Cao Nguyệt ở một bên thì trợn mắt há hốc mồm, mộng bức tới choáng.

Không nghĩ tới Hắc Bạch Vô Thường các ngươi lại là như vậy ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!