Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 591: CHƯƠNG 591: CÒN MAY CA CA KHÔNG NHÌN THẤY, TRỐN, TRỐN ...

Cũng vào thời gian này.

Ở bên trong Cao Gia trang.

Đám người Tôn Vân tập trung ở một chỗ, ở phía trước nhất còn có một lão giả đang đứng, sắc mặt lão giả này thay đổi liên tục, có vẻ hơi thất vọng.

Chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Vân nhi, ngươi làm cho vi phụ quá thất vọng! Chỉ là một con Ngưu yêu mà thôi, chút chuyện nhỏ này cũng làm không được?"

Tôn Vân khổ sở nói: "Cha, ta cũng không muốn, ai có thể nghĩ tới nửa đường thế mà có người chen chân làm rối, kéo ra lý luận sừng trâu đực sừng trâu cái, còn thiếu một chút xíu nữa thôi a!"

Lúc đầu dựa theo kế hoạch đã vạch ra, Ngưu yêu đã thành kẻ chết thay, sau đó hắn thừa cơ trấn an nội tâm bi thương của Cao Nguyệt, dùng những lời nói khéo léo dịu dàng tới quan tâm để ôm mỹ nhân về, từ đó trở thành rể hiền của Cao Gia trang.

Về phần di tích tiên nhân ở Cao gia, một khi hắn trở thành rể hiền của Cao gia thì còn sợ gì tìm không thấy di tích tiên nhân? Quả thực chính là biện pháp vẹn toàn đôi bên.

Đáng tiếc ... thực tiễn không diễn biến theo kịch bản, rất là khó chịu.

Lão giả nổi giận mắng: "Phế vật! Đều là phế vật! Tìm sừng trâu mà cũng có thể phạm sai lầm, ta cần các ngươi để làm gì!"

Mọi người như ve sầu ở vào mùa đông, cúi đầu không dám nói lời nào.

Lão giả thở dài một tiếng, lo lắng nói: "Một khi Ngưu yêu được chứng minh sự trong sạch, vậy chúng ta thế nhưng là hiềm nghi lớn lắm!"

"Sư phụ, Ngưu yêu còn bị giam giữ, hay là để cho ta đi ... cắt!" Một người trong đó làm một cái thủ thế cắt cổ.

"Cắt cái đầu của ngươi! Hiện tại đi giết Ngưu yêu thì đây không phải là chưa đánh đã khai sao? Cái này cũng không quan trọng bằng mất hết danh tiếng của một tông phái a."

Lão giả cảm thấy rất thất vọng đối với trí thông minh của đồ đệ mình, lắc đầu nói: "Kế này không làm được, chỉ có thể nghĩ kế sách khác, dựa vào tin tức mà ta biết được, Trư Bát Giới năm đó chắc chắn là có để lại thứ gì đó ở bên trong Cao Lão trang, chỉ có điều, lúc bình thường sẽ không hiển lộ ra ngoài, muốn bức hiện ra, phương pháp nhanh nhất chính là ... đồ sát Cao Gia trang! Nhưng là, kế này liên quan quá lớn, cần bàn bạc kỹ hơn!"

Tôn Vân oán hận nói: "Đều là đôi huynh muội kia làm hỏng chuyện tốt của ta, chắc chắn không thể tha bọn họ!"

Trong lòng lão giả đột nhiên khẽ động, mở miệng nói: "Đúng rồi, ngươi nói trên người hai huynh muội kia mang theo cơ duyên?"

Tôn Vân gật đầu nói: "Tuyệt đối không sai! Có thể để cho một tán tiên nho nhỏ ở độ tuổi nhỏ như vậy tiến vào cảnh giới Kim Đan kỳ rất hoặc là Kim Đan trở lên, cơ duyên này không nhỏ a!"

Trong mắt lão giả loé lên sự sắc bén, "Vậy bất kể như thế nào cũng không thể buông tha!"

Đúng vào lúc này, một tên đệ tử vội vàng đi tới, gõ cửa phòng.

Lão giả nhướng mày, "Chuyện gì?"

Đệ tử này nói ngay: "Hồi bẩm Tông chủ, tiểu nữ hài kia ra ngoài một mình rồi, hơn nữa đi ra Cao Gia trang, đang đi dạo ở bên ngoài."

"Ồ? Thật sự là nói tới thì tới liền! Đây xem như là một tin tức tốt."

Lão giả cười lạnh, thuận miệng nói: "Phái hai tên đệ tử cảnh giới Nguyên Anh đi qua, nhớ rõ, ta muốn các ngươi làm tới thần không biết quỷ không hay, cộng thêm không có sơ hở nào!"

"Tuân mệnh, tông chủ!"

Lập tức, có hai người tự đề cử mình, "Việc này đơn giản, không tốn bao nhiêu thời gian, các ngươi cứ ở lại đây, chúng ta đi một chút sẽ trở về!"

Lời còn chưa dứt, đã không kịp chờ đợi biến thành độn quang bay ra ngoài.

Lúc này, Niếp Niếp đã đi vào trong một khu rừng cách xa Cao Gia trang hai mươi dặm.

Địa thế nơi này chập trùng, có vài ngọn núi nhỏ thấp bé, ít người qua lại.

Nàng ta đang nhàm chán ngồi ở trên một tảng đá lớn, đung đưa đôi chân nhỏ, khổ não nói: "Thanh Linh sơn kia làm sao mà còn không có người tới, chẳng lẽ ta ngồi câu cá lại thất bại thêm lần nữa rồi?"

"A? Khoan đã, con cá hình như đã mắc câu rồi."

Ánh mắt Niếp Niếp nhìn về phía chân trời xa, khoé miệng không thể không nhếch lên nụ cười mỉm, yên lặng chờ đợi.

Không lâu sau, hai vệt độn quang tới đúng như dự đoán, hai người đàn ông trung niên này ở khi nhìn thấy Niếp Niếp thì đôi mắt lập tức sáng lên, từ trên cao nhìn xuống Niếp Niếp.

Một người trong đó cười lạnh nói: "Tiểu nữ oa thật không biết trời cao đất rộng, nơi này là nơi rừng núi vắng vẻ, mà ngươi lại chỉ có một mình, thế mà còn dám ngồi ở đây chơi!"

Niếp Niếp vô tội nhìn vào hai người, chớp động đôi mắt to ngây thơ trong sáng, hỏi: "Sao vậy, chẳng lẽ các ngươi muốn ăn cướp ta sao?"

"Ăn cướp? Ha ha ha, oa ha ha ha..."

Hai người cùng nhau phát ra tiếng cười như điên, bên trong đôi mắt đầy vẻ trêu tức, "Ngươi nói đúng! Chúng ta cảm thấy vô cùng hứng thú đối với cơ duyên mà ngươi gặp được, ngoan ngoãn giao ra, nói không chừng còn có thể giữ lại một cái mạng!"

Tròng mắt Niếp Niếp đảo một cái, cười nói: "Như vậy đi, chúng ta tới chơi một trò chơi, các ngươi có thể đuổi kịp ta thì ta sẽ nói cho các ngươi biết."

"Tiểu nữ oa sắp chết tới nơi rồi thế mà còn muốn chơi, ta thành toàn cho ngươi."

Một người trong đó lạnh lùng mở miệng, khinh thường nói: "Chạy, ngươi cứ việc chạy!"

"Ha ha ha ha, tới a, đuổi theo ta đi nè!~"

Niếp Niếp nở nụ cười vui vẻ, dưới chân xuất hiện đám mây, bay lượn về phía một cái phương hướng.

"Đuổi theo!"

Hai người đàn ông trung niên này không cần suy nghĩ, giống như sói ngửi thấy mùi thịt, đôi mắt xanh lét, cắm đầu đuổi theo.

Chỉ có điều, sau khi đuổi theo một lúc, bọn họ mới đột nhiên phát hiện, tốc độ Niếp Niếp thế mà không chậm hơn so với bọn họ bao nhiêu, rất khó đuổi kịp.

Quan trọng nhất là, mặc cho bọn họ bộc phát gắng sức như thế nào, từ đầu tới cuối vẫn duy trì ở khoảng cách không xa cũng chẳng gần, điều này rất làm cho người ta phải suy nghĩ.

Lông mày một tên trung niên trong đó không thể không nhăn lại, cẩn thận nhìn thoáng qua Niếp Niếp, lập tức tim đập rộn lên, tê cả da đầu, thiếu chút nữa thì tròng mắt của mình trừng ra ngoài.

Đồng bạn không thể không hoài nghi hỏi: "Ngươi sao vậy?"

"Nàng ta, nàng ta nàng ta nàng ta!"

Bờ môi trung niên này run rẩy lên, nói chuyện cũng không còn lưu loát, giống như gặp phải chuyện đáng sợ nhất trên thế gian, một bộ vẻ mặt bị doạ sắp khóc, "Dưới chân nàng ta hình như là ... là mây a!"

Cưỡi mây, đây là đãi ngộ mà chỉ có ở sau khi thành tiên mới có.

Toàn thân đồng bạn kia cũng giật mình một cái, vừa rồi đuổi tới quá tập trung, trong lúc nhất thời không có để ý tới, quay đầu nhìn lại, lập tức biến thể phát lạnh, hít vào một ngụm khí lạnh.

Cô bé này không phải Kim Đan, không phải Nguyên Anh ... mà là ... mà là tiên nhân?!

Cái này, điều này ... chuyện này sao có thể! Làm sao lại như thế a!

Chúng ta thế mà ngưu bức hống hống đi đuổi theo một vị tiên nhân đuổi tới tận nửa ngày?

Lạnh, chúng ta sắp lạnh rồi!

Chạy tới với một tâm thế hừng hực bởi vì tạo hoá mà đối phương có mà quên đi những đặc điểm quan trọng này, Kim Đan, Kết Đan có thể cưỡi mây được sao? Nguyên Anh ta đây còn mơ mộng a!!!!

Đầu óc hai người lập tức trống rỗng, trong đầu chỉ còn lại một chữ --- Chạy!

Tuy nhiên, khi bọn họ vừa mới quay đầu thì lại phát hiện Niếp Niếp đã xuất hiện ở đằng sau bọn họ không biết từ lúc nào, đang cười tỉm tỉm nhìn vào bọn họ.

"Nhàm chán! Làm sao không đuổi theo ta nữa?"

"Tiểu nhân có mắt không biết tiên tử, tiên tử tha mạng, tiên tử tha mạng a!"

Một người trong đó thì hơi tỉnh táo một chút, biết có cầu xin tha thứ cũng vô dụng, run giọng nói: "Hiểu lầm, đó là hiểu lầm a! Tiên tử, chúng ta là đệ tử của Thanh Linh sơn, sư tổ cũng là tiên nhân, bây giờ còn ở trên Thiên Cung, trở thành Thiên binh tuần tra, người một nhà a, tiên tử."

"Thiên Cung? Lấy một tên chỉ là Thiên binh ra để áp chế ta?"

Niếp Niếp nhếch miệng, nhìn vào bàn tay nhỏ của mình một chút, cười nói: "Đã các ngươi không đuổi theo nữa, vậy thì đổi một trò chơi khác, các ngươi có thể tiếp được một chưởng của ta vậy thì ta sẽ thả các ngươi rời đi!"

Lời nói rơi xuống, nàng ta đã nhẹ nhàng giơ tay, sau đó nhẹ nhàng duỗi về phía trước, quét ngang mà đi!

Ầm!

Giống như cuồng phong mưa rào đập vào mặt, toàn bộ phía trước, pháp lực lưc gió mạnh như là máy ủi đất, nghiền ép mà tới, những nơi đi qua tất cả đều biến thành bột mịn.

Mà ngọn núi ở cách đó không xa kia cũng bị quét ngang mà qua, lập tức xoá đi!

"Ai nha, dùng sức quá mạnh, lại phá hỏng cảnh vật xung quanh."

Niếp Niếp thè lưỡi, "Còn may ca ca không nhìn thấy, trốn, trốn ..."

Trong lúc chờ đợi chương mới tặng code giảm giá 35% khi mua full số chương hiện có của truyện Ngạo Thế Đan Thần: 13920689 ... cho các đạo hữu đọc tới chương này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!