Ầm!
Đầu A Ly đột nhiên trống rỗng, thân thể vừa mới đứng lên lại khẽ lắc lư lảo đảo một cái, thiếu chút nữa thì lại ngã xuống đất một lần nữa.
Nàng ta làm sao có thể chưa từng nghe qua đại danh của cao nhân!
Đây chính là cấm kỵ của Thiên Cung, phàm là người có chút địa vị thì đều được căn dặn đặc biệt, là dặn đi dặn lại! Gặp được cao nhân, tuyệt đối phải lấy lễ để mà tiếp đãi, không chừng còn có được tạo hoá lớn!
Đây chính là cao nhân a, ta thế mà gặp được cao nhân rồi?!
A Ly cảm thấy đầu của mình vang lên ông ông, trong lúc nhất thời chân tay luống cuống, tim đập rộn ràng, hơi thở dồn dập.
"Ta, ta, ta ..." Miệng nàng môi run rẩy, nói năng có chút lộn xộn, đầu lưỡi như bị thắt nút lại, sắp khóc.
Lý Niệm Phàm thấy nàng ngây người như vậy, còn tường rằng nàng ta không tin, suy nghĩ một chút, chậm rãi đưa tay, trên lòng bàn tay, một đoá Công Đức Kim Liên màu vàng kim từ từ hiển hiện ra, xoay tròn chậm rãi.
Chướng mắt chói mắt.
Cười nói: "May mà ta cũng không tính là phàm nhân bình thường, cái này có thể làm chứng."
"Tê --- ta tin, ta tự nhiên tin tưởng!"
Giọng nói của A Ly có chút run rẩy, sau đó thì vội vàng hành lễ nói: "A Ly bái kiến Thánh Quân đại nhân."
Lý Niệm Phàm mỉm cười đáp lễ nói: "Không cần đa lễ, lần này thật sự là có chút sai sót, thật sự là xin lỗi."
"Không sao, không sao, Thánh Quân đại nhân." A Ly lắc đầu liên tục, không biết nên lấy tư thái như thế nào để nói chuyện với cao nhân, trong lòng hoang mang rối loan, đáng thương nhỏ yếu lại bất lực.
Nàng ta cắn răng, khẽ nói: "Thánh ... Thánh Quân đại nhân tới chỗ của tiểu thần chính là có chuyện gì cần phân phó, ta chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực để hoàn thành."
Lý Niệm Phàm nói lời trấn an: "Ngươi không cần phải khẩn trương như vậy, ta cũng không có ăn thịt người."
A Ly không dám nói lời nào, run run nghĩ tới, ta biết ngài không ăn thịt người, nhưng là ngài ăn thịt rừng a! Mà ta là thuộc về một loại thịt rừng.
Nếu như cao nhân cảm thấy hứng thú muốn ăn chính mình, A Ly cảm thấy mình là không có cách nào phản kháng, còn phải ngoan ngoãn phối hợp.
Nàng ta tuổi nhỏ nhát gan, đối với liếm đạo lại là không hiểu chút nào, so với tạo hoá vô cùng lớn, hiển nhiên càng sợ hãi gặp nguy hiểm hơn, nàng ta cũng không tham lam, chỉ muốn đứng xa mà trông.
Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Ta tới đây cũng không có gì phân phó, chỉ là tâm huyết dâng trào, đi dạo Lưu Sa hà một vòng mà thôi, ngươi ở Lưu Sa hà này bao lâu rồi, có quen thuộc đối với nơi này không?"
A Ly mở miệng nói: "Tiểu thần thuở nhỏ đã ở gần đây, cũng là gần đây mới được Long cung chiêu an, quản lý vùng này, vẫn ... cũng xem như là hiểu rõ."
"Nếu như Thánh Quân đại nhân cảm thấy hứng thú, thế nhưng là có thể ... vào trong nhà của ta ngồi một chút."
Lý Niệm Phàm hứng thú, "Đáy nước?"
A Ly gật đầu.
Lý Niệm Phàm cười nói: "Rất không tệ, vậy thì làm phiền."
A Ly khẽ gật đầu, thân thể hơi đung đưa một cái có vầng sáng lưu chuyển, ngay sau đó hoá thành Ly Giao, chui vào trong dòng nước, thân thể trôi nổi ở trên nước, cung kính nói: "Thánh Quân đại nhân, mời lên đi."
"Được."
Lý Niệm Phàm mỉm cười, cũng không khách khí, đi cùng Niếp Niếp ngồi ở trên cổ của A Ly.
A Ly lên tiếng một cái, thân thể chui thẳng vào bên trong Lưu Sa hà.
Nàng ta đối với việc chưởng khống nước tự nhiên không cần nhiều lời, Lưu Sa hà tuy rằng chảy xiết nhưng là một khi tới gần quanh thân A Ly thì đều sẽ hoá thành dòng nước lặng, đồng thời còn chủ động nhường đường, không chỉ có bình ổn, còn tự mang công năng tránh nước, căn bản sẽ không ảnh hưởng tới Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp.
Chỉ có điều, môi trường dưới nước rõ ràng là không thể so sánh với đại dương, nước đục ngầu, ít loại cá bơi hơn và có nhiều đá và vách đá lộn xộn, A Ly một đường bơi thẳng xuống dưới, chẳng mấy chốc đã đi tới động phủ nơi ở của nàng.
Đúng là động phủ, lối vào chỉ là một hang động trơ trọi.
Thân thể A Ly hơi rung động, kéo lấy cái đuôi thật dài, nhắm ngay động phủ, đang chuẩn bị chui vào trong đó, không nghĩ tới thế mà gặp phải ngăn cản.
"Dừng lại!"
Theo một tiếng quát chói tai vang lên, hơn trăm đạo thân ảnh từ xung quanh chậm rãi bơi tới, đều là các loại Thuỷ yêu, từ Long Hà (tôm) tới Thánh Oa (ếch xanh) không giống nhau...
Trên trán suýt chút nữa viết ra bốn chữ một đám ô hợp.
Ngay sau đó, lại có một tiếng cười như điên truyền ra, một đạo thân ảnh trông có vẻ to con bước đi ra từ trong động phủ.
Trên mặt của hắn mọc ra vảy màu đen, con mắt lồi ra, dáng vẻ nửa người nửa cá, đang vô cùng tha thiết nhìn vào A Ly, "A Ly, cuối cùng thì ngươi cũng trở về, suy tính thế nào rồi, gả cho ta đi."
Thân thể A Ly vặn vẹo, tức giận nói: "Hắc Ngư tinh, ngươi thế mà nhân lúc ta không ở, chiếm lấy động phủ của ta!"
"Ngươi đang nói cái gì vậy, chuyện của vợ chồng chúng ta có thể gọi là chiếm lấy sao?"
Hắc Ngư tinh cười ha ha một tiếng, hiển nhiên tâm tình đang rất không tệ, đưa tay một chiêu, lập tức có cả một đám tiểu lâu la khiêng mấy cái rương lớn chứa trân trâu và tài bảo đi tới.
Hắc Ngư tinh đắc ý nói: "Gần đây phát hiện một món tiền nhỏ, ta ngay cả sính lễ cũng chuẩn bị xong, sau này chúng ta sống ở nơi này là được, làm thần tiên có gì tốt, không bằng đi theo ta, chiếm sông xưng vương, tiêu dao khoái hoạt."
A Ly tức giận tới mức run rẩy, lạnh nhạt cao ngạo nói: "Ngươi không nên si tâm vọng tưởng, cút đi cho ta!"
"Cút?"
Hắc Ngư tinh cười lạnh, "Bản đại vương nhớ thương ngươi cũng không phải là ngày một ngày hai, hôm nay đã đám tới, vậy chính là có chuẩn bị mà tới, lần này ngươi gả cũng phải gả mà không gả cũng phải gả!"
"Ngươi vô sỉ!"
A Ly khẽ quát một tiếng, thân thể đột nhiên hất lên, một cơn sóng thật dài lập tức như lưỡi dao bổ về phía Hắc Ngư tinh.
Cơn sóng này trông rất đơn giản, nhưng lại ẩn chứa toàn bộ uy lực, dọc đường những nơi đi qua, tất cả nước xung quanh đều dung nhập vào bên trong cơn sóng này, khiến cho uy lực cực lớn, giống như dòng nước xiết vô tận ngưng tụ thành lưỡi đao, ẩn chứa thiên uy.
Tròng mắt Hắc Ngư tinh hơi híp lại, cổ tay vừa nhấc, lại xuất hiện một thanh đại đao màu bạc, yêu lực phun trào, đại đao phát ra tiếng rung động, sau đó đột nhiên bổ về phía cơn sóng kia, tuỳ ý chặt cơn sóng kia thành hai đoạn, biến thành vô hình.
Đôi mắt Hắc Ngư tinh đột nhiên sáng lên, cười ha ha nói: "Đao tốt! Không hổ là Hậu Thiên Linh bảo!"
Hắn đắc ý trong lòng, có bảo vật này, ta như hổ thêm cánh, Giao Long mẫu này tuyệt đối là vật trong lòng bàn tay của ta!
"Hậu Thiên Linh bảo?" Tâm trạng của A Ly hơi trầm xuống, có chút bất an.
Thực lực của nàng ta và Hắc Ngư tinh vốn là ngang nhau, nhưng bây giờ thì lại khác, pháp bảo đối với việc tăng phúc cho lực chiến đấu thật sự là quá cao.
"Không sai! Còn không thúc thủ chịu trói, ngoan ngoãn nhận mệnh? Yên tâm, ta tuyệt đối sẽ là một người chồng tốt, ha ha ha."
Hắc Ngư tinh cất bước mà ra, tới gần A Ly, đồng thời đôi mắt nghiêm khắc nhìn vào Niếp Niếp và Lý Niệm Phàm, lạnh như băng nói: "Còn dám dẫn cả nam nhân trở về, ta có thể tha thứ ngươi, nhưng ngươi phải để ta ăn thịt hắn!"
"Ngươi muốn ăn ta?"
Lý Niệm Phàm buồn cười lắc đầu, "Thật trùng hợp, vừa rồi ta đang nghĩ đến phương pháp làm Hắc Ngư, chuẩn bị làm món canh Hắc Ngư cà chua."
A Ly bị Niếp Niếp tạo ra thương tích, Lý Niệm Phàm cảm thấy có chút áy náy, bây giờ có một người giao đồ ăn đến đây, điều này nhắc nhở Lý Niệm Phàm, có thể làm một món ngon cho A Ly nếm thử.
Hắc Ngư tinh âm trầm nói: "A, sắp chết tới nơi rồi mà còn dám mạnh miệng! Vậy hôm nay ta cũng nghĩ xong, sẽ ăn thịt người sốt cà chua! Chết đi cho ta!"
Chỉ là, còn không đợi hắn cầm đao bổ tới, một cỗ uy áp ngập trời được thêm vào, nước sông chảy ngược, trong nháy mắt biến nơi hắn đứng trở thành một cái khu vực chân không.
Một cái côn ảnh màu vàng kim rất lớn đã ầm vang mà tới, đáp vào trên đầu của hắn.
Hắc Ngư tinh kinh hô một tiếng, chỉ cảm thấy cả người nặng tựa Thái Sơn, thậm chí ngay cả cơ hội nhấc đao đón đỡ cũng không có thì đã bị cây gậy này gõ mạnh một cái vào đầu.
Không có một chút làm nền nào, hừ cũng không có hừ một tiếng thì đã ngã xuống trên đáy biển, hoá thành một con Hắc Ngư to lớn, rơi vào an tường.
"Giải quyết." Niếp Niếp thu hồi Kim Cô bổng, nhếch miệng nói: "Còn may không dùng quá lực, bằng không nện thành thịt nát thì ăn không được, ca ca, đám tiểu yêu này làm sao bây giờ?"
"Không cần phải để ý tới, kéo Hắc Ngư vào đi."
"Nha."