Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 601: CHƯƠNG 601: BÊN TRONG THỨC ĂN THẾ MÀ CÓ ... LINH CĂN?

Thẳng tới Niếp Niếp khiêng Hắc Ngư tiến vào trong động phủ thì một đám những con tiểu yêu đang sợ choáng váng kia vào lúc này mới thi nhau giật mình bừng tỉnh đại ngộ, sau đó thì hồn vía lên mây, liều mạng chạy trốn.

Đại Vương có kiểu chết đột ngột như thế, không kịp để lại lời trăn trối gì, quả thực đã để lại một cái bóng ma không thể xoá nhoà trong lòng bọn chúng.

Trong động phủ.

A Ly biến thành hình người, lòng còn sợ hãi, vừa dẫn đường vừa chân thành nói: "Đa tạ Thánh Quân đại nhân đã cứu giúp."

Nếu như mình thật bị một con Hắc Ngư tinh bắt trở về làm áp trại phu nhân, vậy đơn giản chính là ác mộng, nghĩ thôi cũng đã cảm thấy đáng sợ khó có thể chấp nhận rồi.

Lý Niệm Phàm mỉm cười nói: "Việc rất nhỏ, vừa đúng cũng đói bụng, Hắc Ngư có thể tính là một loại nguyên liệu nấu ăn không tệ, ngươi có lộc ăn."

Trong động này không thể nói là xa hoa sang trọng, nhưng cũng có động thiên khác, rộng rãi thông thoáng, trên tường còn khảm lấy mấy viên minh châu, toả ra ánh sáng hoà hợp.

Hiển nhiên là móc sạch bên trong một cái vách đá rất lớn mà tạo dựng thành, bên trong phân chia không ít phòng, đồ vật cũng không ít, tuy nhiên đồ vật bên trong này cũng chỉ bình thường, cũng không xa hoa.

Nhất là so với cung điện ở Đông Hải vậy nơi này chính là xóm nghèo.

Khó trách rất nhiều thần tiên không thích đóng giữ ở địa phương, vừa đóng giữ này lại chính là hơn mấy ngàn vạn năm, việc phải làm thì không nói, điều kiện còn gian khổ, quả thực là làm khó cho thần tiên.

A Ly đưa Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp tới đại sảnh, tự mình rót rượu ngon, câu nệ nói: "Thánh Quân đại nhân, mời ... mời uống rượu."

"Được, cảm ơn."

Lý Niệm Phàm nâng chén rượu lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, sau đó thì hiếu kỳ mà hỏi: "Hắc Ngư tinh này là yêu quái bên trong Lưu Sa hà này sao?"

"Hồi bẩm Thánh Quân đại nhân, đúng vậy."

A Ly khẽ gật đầu, tiếp tục nói: "Nó là một phương bá chủ bên trong Lưu Sa hà này, thường xuyên lật tung tàu thuyền, nuốt ăn người qua lại nơi này, ta đã từng giao thủ nhiều lần, đều là bất phân thắng bại, không làm gì được nó."

Vừa nói, nàng ta nhịn không được lại đưa mắt nhìn vào Hắc Ngư lần nữa, nỗi lòng phức tạp.

Bây giờ nghĩ lại, Hắc Ngư tinh cũng chỉ như vậy, ở trong mắt Thánh Quân đại nhân cũng chỉ là một nguyên liệu nấu ra một bàn thức ăn không tệ mà thôi ...

Mọi người đều nói Thánh Quân đại nhân thích ăn thịt rừng, quả là như vậy, Hắc Ngư tinh đây là biết Thánh Quân đại nhân tới, cho nên cố ý lấy chính bản thân mình ra để chiêu đãi Thánh Quân đại nhân a, cũng là rất có ý thức tự giác.

"Được rồi, vậy thì nhân lúc thịt Hắc Ngư còn tươi mới, tranh thủ thời gian xử lý đã."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, hắn ăn yêu quái trên bờ nhiều hơn, trong lòng ngược lại là không có cảm xúc quá lớn, nhưng vừa nghĩ tới chờ một chút là có thể ăn cá sốt cà chua, trong miệng đã tiết ra đầy nước miếng rồi, đây cũng là một món ngon.

Cách làm canh cá cà chua cũng rất đơn giản, chuẩn bị cà chua và cá hai thứ này là nguyên liệu chủ yếu, lại phối hợp hành gừng tỏi các loại gia vị, thêm rượu đế vào, sau khi nấu ra nước lèo thơm ngon, đậm đà thì trút cá vào đun nhỏ lửa từ từ.

Mà món ăn này có hai vấn đề quan trọng cần để ý tới, một là đao công và cái chính là điều phối nước canh.

Đương nhiên, hai thứ này tự nhiên là không làm khó được Lý Niệm Phàm, có thể nói là thuận tay nắm tới.

Ở dưới tình huống các loại gia vị mang theo trên người, hắn chỉ cần bắc lên bếp, đổ cà chua và gia vị vào trong nồi nước rồi đun, đun sôi lên vậy là thành canh.

Về phần đao công ... cái này thì không cần phải giới thiệu nhiều.

Mắt thấy Lý Niệm Phàm binh binh bang bang lấy ra một đống nồi bát, A Ly ngạc nhiên động thời cảm thấy một trận vô cùng xấu hổ.

Nàng ta không nghĩ tới Thánh Quân đại nhân trong lời đồn thế mà lại cẩn thận, mang theo một bộ đồ ăn siêu sang trọng như vậy, điều này phải là người đam mê ăn món ngon tới cỡ nào mới có thể làm được a.

Nhìn lại mình một chút, ở trong toàn bộ động phủ này, ngay cả cái phòng bếp cũng không có ...

Động tác của Lý Niệm Phàm rất nhanh, cũng rất thành thạo, đều xử lý đâu vào đấy, từ bên ngoài nhìn vào thì quả thực như là nước chảy mây trôi, để cho người ta cảm thấy vui tai vui mắt, không đành lòng cắt ngang.

A Ly có lòng muốn giúp đỡ, nhưng lại không biết nên ra tay như thế nào, chỉ có thể ở một bên giương mắt mà nhìn.

Nhất là khi nhìn thấy Lý Niệm Phàm cầm con dao làm bếp trong tay để xẻ thịt cá.

Nàng ta cảm thấy như có gió nhẹ quất vào mặt, cả người kìm lòng không được mà tập trung vào đó, thế giới trở nên mơ hồ, trong đầu chỉ còn lại cảnh tượng Lý Niệm Phàm đang cắt thịt cá, giống như thấy được ... đạo.

Nàng ta không cách nào hình dung, cũng không lĩnh ngộ được, nhưng tóm lại là rất lợi hại là được rồi.

Đao quang loé lên, là có một miệng thịt cá hoàn mỹ được cắt xuống, miếng thịt cá cực mỏng, hiện ra trong suốt, như thuỷ tinh sắc vậy, xương cá cũng tự nhiên được loại bỏ, đường vân trên đó như ẩn như hiện, hoàn toàn chính là hàng thủ công mỹ nghệ.

Một đao rồi lại một đao khiến cho thịt cá được xếp chỉnh tề thành một hàng, thế mà bắt đầu toả ra ánh sáng...

A Ly hoàn toàn ngây dại, vào lúc này, nàng ta đột nhiên sinh ra một loại cảm giác, con Hắc Ngư tinh kia thật là hạnh phúc, bởi vì nó lại có may mắn được cao nhân tự mình làm thành đồ ăn, đây là vinh diệu cỡ nào a, ngươi xem đi, đều kích động tới phát sáng rồi ...

Không bao lâu sau, thịt cá sau khi được cắt hoàn tất, được đỏ vào bên trong nồi canh cà chua vừa lúc sôi trào lên, thời gian vừa khớp.

Mọi thứ đã được giải quyết, chỉ còn chờ thịt cá chín.

Nhân lúc này chờ đợi này, Lý Niệm Phàm cười hỏi: "A Ly tiên tử bình thường đều ăn cái gì?"

A Ly suy nghĩ một chút, mở miệng nói: "Thường xuyên có phàm nhân cung phụng chút đồ ăn, ném vào trong sông, thi thoảng cũng sẽ ăn một số tôm cá trong nước."

"Ăn sống?"

"Ừm."

Khuôn mặt A Ly đỏ ửng, có chút xấu hổ, bình thường ăn sống ngược lại là không cảm thấy sao cả, nhưng nhìn thấy ánh mắt hài hước kia của Lý Niệm Phàm thì lại có một loại cảm giác tội lỗi khi không biết nấu ăn.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Ha ha ha, vậy ngươi thế nhưng phải nếm thử thật tốt, món ăn ngon thế nhưng là một phần không thể thiếu của cuộc sống."

"Ừm ân."

A Ly gật đầu liên tục không ngừng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào canh cá cà chua đang dần dần sôi trào, hiển nhiên là đã bị hương thơm tràn ngập thu phục rồi.

"Ừng ực ừng ực."

Trong nồi canh, theo bọt khí bốc lên, thịt cá cũng bắt đầu nhảy lên ở trong nồi, nhảy lên theo đó còn có tâm tình của A Ly và Niếp Niếp.

Ở bên trong nước canh màu đỏ, từng miếng từng miếng thịt cá trắng như tuyết hợp quy tắc, góc cạnh rõ ràng, đan xen tinh tế, chỉ nhìn vào thôi cũng làm cho người ta đã thấy thèm rồi.

Lại càng không cần phải nói mùi thơm của cà chua và cá quyện vào nhau toả ra trong không khí.

"Ừng ực."

A Ly âm thầm liếm bờ môi của mình, nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng.

Nàng ta đã hoàn toàn yên tĩnh lại, ngồi xổm ở bên cạnh cái nồi, ngẩn ngơ nhìn vào món ăn trong nồi, cái mũi nhỏ co lại.

"Đã được rồi, nếm thử đi."

Câu nói này của Lý Niệm Phàm đối với Niếp Niếp và A Ly mà nói thì quả thực chính là phúc âm của tự nhiên, thi nhau lấy tốc độ nhanh nhất cầm lấy đũa của mình lên, rồi gắp một miếng cá trong nồi ra.

Thịt cá này được cắt tới rất mỏng, nhưng lại rất bền dẻo, cũng sẽ không bị nát một cách tuỳ tiện, theo miếng thịt cá được đưa vào trong miệng, vị chua độc quyền của cà chua đầu tiên sẽ bùng nổ trong miệng, loại chua này không gây khó chịu, nó vừa phải, chạm vào đầu lưỡi kích hoạt hoàn toàn vị giác và những gì tiếp theo là sự tấn công của độ mềm và hương thơm của cá.

"A! Ăn quá ngon!"

Hai mắt A Ly đều biến thành tinh tinh, la hét trong nội tâm, "Hoá ra con Hắc Ngư tinh ham sắc đẹp của ta kia vậy mà ăn ngon như thế!"

"Ô!"

Ngay sau đó, trong lỗ mũi của nàng lại đột nhiên phát ra một trận thở gấp.

Chỉ miếng cá đầu tiên vào trong bùng, pháp lực trong cơ thể của nàng thế mà bắt đầu xao động, toàn bộ thân thể giống như ăn được thuốc thập toàn đại bổ, bắt đầu nóng rực lên, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên ửng hồng.

"Cái này, bên trong thức ăn thế mà có ... Linh căn?!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!