Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 602: CHƯƠNG 602: NGƯƠI MUỐN TỚI NƠI ĐÓ ĐỂ BẮT CÁ?

Nàng ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, hít sâu một hơi, thận trọng dùng thìa múc một bát canh cá nhỏ, sau đó há miệng nhỏ ra nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Canh cá chua chua đảo quanh một vòng trong miệng, sau đó theo cổ họng chảy xuông mà xuống, cuối cùng chảy về bụng dưới.

Dưới cảm giác cực hạn, nơi bụng lại có một luồng nóng rực ầm vang bay lên, sau đó chui vào mọi ngóc ngách trong cơ thể, pháp lực càng giống như một giọt nước rơi vào trong chảo dầu nóng bỏng bình lặng vậy, lập tức sôi trào lên.

Pháp lực theo sóng không khí bay thẳng tới sau đầu, khiến cho miệng nàng mở ra, xoang mũi cộng hưởng với miệng.

"Ợ -- "

Đánh một cái ợ dài dòng.

Ở dưới tiếng ợ này, bình cảnh giống như là hào trời kia thế mà lại như một tờ giấy trắng, lập tức bị đánh tan.

Từ ... Thiên Tiên hậu kỳ vào Chân Tiên!

Và tất cả những điều này chỉ là bởi vì, một ngụm canh, một cái ợ, ngươi có dám tin không?

Niếp Niếp và Lý Niệm Phàm đang hưởng thụ món ăn ngon thì đều dừng lại, thi nhau đưa ánh mắt nhìn về phía A Ly, lộ ra vẻ kinh dị.

A Ly lại là căn bản không kịp vui mừng, khuôn mặt đỏ ửng, tính cả cái cổ và tai hai bên đều đỏ rực lên, dùng sức cúi thấp đầu xuống, xấu hổ tới muốn chết.

A!

Ta thế mà cũng ợ hơi!

Quá mất mặt!

Trên mặt A Ly trở nên nóng bỏng, nhất là khi cảm thấy được Lý Niệm Phàm đang nhìn nàng thì càng vô cùng xấu hổ.

Từ lúc tu đạo tới nay, nàng ta còn chưa bao giờ mất mặt như vậy.

Ta thế mà cũng ợ hơi, ta thế mà cũng biết ợ hơi?

Lý Niệm Phàm nhìn ra A Ly là loại da mặt mỏng, ho nhẹ một cái, giả bộ như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, mở miệng nói: "Ăn, tiếp tục ăn đi."

Đầu tiểu giao long này chắc chắn là thường xuyên ăn đồ ăn sống lạnh, đột nhiên được ăn canh nóng thơm ngon, thân thể lúc này mới xuất hiện phản ứng, cũng thú vị.

"Dạ..."

A Ly khẽ dạ nhỏ không thể nghe được, trong lòng tràn đầy cảm động.

Nàng ta một lần nữa rơi ánh mắt vào bên trong nồi canh cá cà chua, sâu trong đôi mắt đẹp hiện ra sự chấn kinh không gì sánh nổi, tràn ngập cảm giác mộng mơ.

Lại cảm thụ pháp lực trong cơ thể của mình một phen, thực sự là đã tới cảnh giới Chân Tiên!

Thận trọng vươn đũa ra, lần này nàng ta gắp không phải là miếng cá, mà là cà chua, chậm rãi đưa vào trong miệng của mình.

Cà chua mềm mềm hơi đè ép ở trong miệng, lập tức có chất lỏng vô tận bắn ra, chua chua ngọt ngọt, vô cùng ngon miệng, tuy nhiên đồng thời, một cỗ linh lực cực kỳ kỳ lạ cũng theo đó mà phun ra ngoài, khiến cho nàng ta vào thời khắc này giống như càng gần với đại đạo hơn, mà ngay cả pháp lực vừa mới đột phá thế mà có xu thế xao động!

Nàng ta không nghi ngờ chút nào, lúc này tiến vào trạng thái tu luyện, tuyệt đối có tiến triển cực nhanh!

Đây, đây là ... Linh căn?!

Hơn nữa còn không phải là linh căn bình thường!

A Ly tê cả da đầu, bên trong miệng còn ngậm lấy một phần cà chua, không có nhẫn tâm nuốt xuống toàn bộ, thậm chí không dám nhai.

Cái này thật sự là quá quý giá!

Giống như người đi vào nhà hàng ăn cái gì đó, sau khi vào cửa mới biết được, giá trị của thứ này là vô giá, không cách nào đánh giá, như vậy còn chỗ nào mà dám nhấm nuốt, có phải là để cho mình trả thêm tiền hay không? Bán thân mình cũng không trả nổi a!

Trước đó nàng ta mắt vụng về, chưa thấy qua việc đời, với cả, căn bản không quan sát cẩn thận, bởi vậy không phát hiện ra có gì khác thường.

Chủ yếu nhất là, nàng ta nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới, cà chua thế mà lại là linh căn siêu cấp a!

Chưa từng nghe nói! Nhận thức đạt được đổi mới!

Không đúng, không chỉ là cà chua!

Ngoại trừ con Hắc Ngư kia ra, ngay cả hành gừng tỏi những thứ gia vị này cũng đều là linh căn ...

Hoá ra, một nồi đồ ăn này, chỉ có con Hắc Ngư kia là thấp kém nhất, mà ngay cả nước để nấu canh cũng trân quý hơn so với con Hắc Ngư tinh này không biết bao nhiêu lần.

Đối mặt với một nồi canh cá cà chua như thế này, thân thể mềm mại của A Ly rủn ẩy, bị tạo hoá lớn ngập trời này lập tức nện tới choáng váng, thậm chí không dám ăn hết.

Trước đó, nàng ta nghe qua quá nhiều tin đồn liên quan tới cao nhân.

Mà được nghe nhiều nhất chính là, nhất định phải tôn kính đối với cao nhân, cao nhân thuận tay ban thưởng vậy đều là tạo hoá to lớn, có thể so với khổ tu cả một đời.

Thậm chí còn lưu truyền ra các loại phiên bản, nói phàm là có thể gặp được cao nhân vậy cũng đều là phúc phận của vô số đời.

Lúc đầu, nàng ta còn tưởng rằng là phóng đại, vô cùng kỳ diệu.

Bây giờ mới phát hiện ... thực tế so với lời đồn còn muốn khoa trương hơn nhiều, chỉ một ngụm canh vừa rồi kia, nàng ta tu luyện cả đời, tìm tòi gian khổ cả đời cũng không sánh nổi a!

Tuy nhiên, đây chỉ là một bữa ăn do cao nhân cảm thấy cao hứng mà làm thôi...

Quá kinh dị, quá làm cho người ta ... khó có thể tiếp nhận.

Đây chính là sự khác nhau giữa đại lão và những người bình thường như chúng ta sao?

Lý Niệm Phàm thì ngạc nhiên hỏi: "A Ly tiên tử, không phải là ngươi đã ăn no rồi chứ?"

A Ly giật mình lắc đầu nói: "Chưa, chưa no."

"Vậy là không hợp khẩu vị sao?"

A Ly giật mình sợ hãi, thiếu chút bị sợ mà khóc, vội vàng nói: "Không, không phải! Món này ăn quá ngon, ta chưa bao giờ được ăn một món ăn ngon tới như vậy."

"Ăn ngon tới ta cũng mê mẩn vào trong đó."

"Ha ha ha, vậy là tốt rồi, trước tiên đừng mê mẩn, nhanh ăn đi."

Lý Niệm Phàm cười ha ha, tâm trạng vui vẻ, thuận tay vỗ vào đầu Niếp Niếp, mở miệng nói: "Niếp Niếp, ngươi ăn ít một chút! Đừng có ăn hết phần người khác! Chiếu cố A Ly tiên tử một chút!"

...

Cũng vào thời gian này, ở một nơi nào đó bên trong Hỗn Độn vô tận.

Ở trên một viên tinh thần to lớn bị bỏ hoang, Nữ Oa từ trong Hỗn Độn chậm rãi buông xuống.

Viên tinh thần này tuy rằng bị bỏ hoang, nhưng trên này vẫn còn có rất nhiều người trên đó, hơn nữa phần lớn là đại năng một phương qua lại.

Hỗn Độn vũ trụ vô biên vô ngần.

Có vô số thế giới lớn, mọi khả năng đều sẽ sinh ra.

Sự phân biệt giữa nhân và yêu đã bị suy yếu đến cực độ, có thế giới lấy Nhân tộc làm nhân vật chính, có thế giới thì lấy Yêu tộc làm chủ, còn có thế giới như Hồng Hoang, chết hoặc là suy tàn.

Bởi vậy, người lang thang bên trong vũ trụ cũng không phải là con số ít, có là không nhà để về, có là tìm kiếm lấy cơ duyên ở bên trong Hỗn Độn, theo vô số thời gian diễn hoá cũng dần dần tạo thành một số địa điểm tương đối náo nhiệt.

Dùng để làm nơi tổ đội ở trong Hỗn Độn, hoặc là nơi tiến hành giao dịch bảo vật.

Tu vi của những người này tự nhiên không yếu, cảnh giới Chuẩn Thánh đều ít lại càng ít hơn, căn bản không dám thò đầu ra một cách tuỳ ý.

Tuy rằng phiêu bạt ở trong Hỗn Độn nhiều năm như vậy, bây giờ về tới đây một lần nữa, Nữ Oa vẫn như cũ cảm thấy thấp thỏm và tim đập nhanh.

Thế giới Hỗn Độn, mang tới áp lực cho người quả thực là rất lớn, để nàng ta cảm nhận được rõ ràng sự nhỏ bé của chính mình.

Hít sâu một hơi, nàng ta bình tĩnh lại, hành tẩu dọc theo con đường, nhìn không chớp mắt, đè thấp cảm giác tồn tại của chính mình.

Ở hai bên đường, có người tay cầm lấy pháp bảo đang giao dịch, ít ra cũng đều là đẳng cấp Tiên Thiên Linh bảo, Tiên Thiên Chí bảo và Công Đức Chí bảo đều có thể thấy được ở khắp nơi.

Chẳng mấy chốc, nàng ta theo con đường quen thuộc đi tới một địa điểm, có một tên nữ tử có khí chất đoan chính đang đợi ở đây.

Nữ tử kia kinh ngạc nhìn vào Nữ Oa, nói tiếp: "Nữ Oa đạo hữu, ngươi thế mà thật không saoc ả? Ta còn tưởng rằng ngươi đã ..."

"May mắn trốn thoát được."

Nữ Oa thuận miệng qua loa một câu, nói tiếp: "Vân Thục đạo hữu, lần này ta tới tìm ngươi là muốn mời ngươi giúp ta một chuyện."

Vân Thực nhìn vào Nữ Oa, khó có thể tin hỏi: "Chẳng lẽ ngươi còn muốn tiến vào thế giới Vân Hoang sao?"

"Ừm."

Nữ Oa gật đầu, "Có điều lần này ta chuẩn bị đi một lát sẽ trở lại, sẽ không ở nơi đó bao lâu, bắt một con cá là được rồi."

"Ngươi muốn tới nơi đó để bắt cá?"

Vân Thục còn tưởng rằng chính mình nghe nhầm, "Không phải chứ, cá gì mà đáng giá để ngươi mạo hiểm lớn như vậy để đi bắt? Ngươi điên rồi đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!