Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 603: CHƯƠNG 603: NỮ OA ĐẠO HỮU THẾ MÀ CHO MÌNH MỘT BÌNH HỖN ĐỘN LINH TUYỀN!

Nếu nói là đi tìm bảo hoặc là cầu đạo, nàng ta còn có thể hiểu được, đi bắt cá?

Đây là thao tác gì?

Vân Hoang đại lục mặc dù là một cái thế giới lớn hoàn chỉnh, nhưng cũng chưa từng nghe nói qua có con gá nào đáng giá để Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên đi bắt a, chẳng lẽ là xuất hiện loại sản phẩm mới nào?

"Chẳng lẽ nàng ta thật ra là có mục đích khác, chỉ dùng bắt cá tới nói qua loa với ta?"

Vân Thục càng nghĩ càng thấy rất có khả năng, tuy nhiên trà trộn ở trong Hỗn Độn, ai lại không có mấy cái bí mật, nàng ta không có truy vấn ngọn nguồn, mà ngưng trọng hỏi: "Nữ Oa đạo hữu, ngươi chắc chắn? Chuyện này ngươi thế nhưng phải nghĩ thông suốt, có đáng giá hay không?"

Nàng ta giống như Nữ Oa, đều bất đắc dĩ mà ra khỏi thế giới của mình, lăn lộn trong Hỗn Độn, hai người ở chung được vài vạn năm, thường xuyên tổ đội cùng nhau tầm bảo trong Hỗn Độn, xem như quan hệ tới cũng có thể nói là tỷ muội rất tốt, hai bên đều tin tưởng nhau.

Nữ Oa gật đầu, không nghĩ ngợi chút nào nói: "Ta đã suy nghĩ rất cẩn thận, hơn nữa còn nhất định phải đi!"

Đây là đi kiếm tài liệu nấu ăn cho cao nhân a, chính là chuyện lớn quan trọng nhất, cũng là một nguyên liệu nấu ăn mà trước mắt nàng ta biết được, không cần biết là mạo hiểm cỡ nào, nàng nhất định phải đi.

"Ngươi cái này. . ."

Vân Thục nhíu mày, nàng ta cảm thấy Nữ Oa thật sự là quá mạo hiểm, có chút không thể nào hiểu được.

Thế giới Vân Hoang có thiên đạo hoàn chỉnh, đi ra hai mươi hai vị Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, còn có tám tên Thánh Nhân chuyên môn phục vụ sự vận chuyển của thiên đạo, đại đạo pháp tắc hoàn thiện, hoàn cảnh tu luyện thượng đẳng, nhưng là người bình thường căn bản không dám vào trong tu luyện.

Chính là bởi vì thế giới này có đặc tính xua đuổi sinh vật ngoại lai, tự tiện xông vào, một khi bị phát hiện, vậy chắc chắn sẽ bị truy sát, cho tới thân tử đạo tiêu!

Lần trước Nữ Oa bị đuổi giết, còn chưa nhận đủ giáo huấn sao? Hay là nói, nàng ta dựa vào tâm lý may mắn?

Nữ Oa ngưng trọng nói: "Vân Thục đạo hữu, việc này cực kỳ quan trọng đối với ta, còn xin cần phải giúp ta."

"Được a, mọi chuyện phải cẩn thận."

Vân Thục biết mình có thuyết phục cũng vô dụng, cổ tay khẽ đảo một cái, lấy ra một tấm hương thuỷ tinh hơi mờ, theo nàng ta bấm pháp quyết, lập tức bắn ra một cỗ ánh sáng nhạt, chiếu rọi vào trên người Nữ Oa, che giấu đi khí tức, ít ra sẽ không bị thiên đạo phát giác một cách dễ dàng.

"Đa tạ."

Nữ Oa gật đầu, trầm ngâm một lát, lấy ra một cái bình nhỏ, đưa cho Vân Thục, "Ngươi giúp ta hai lần, đây xem như là thù lao đi, ta đi."

Mọi sự sẵn sàng, Nữ Oa không thể chờ đợi, vội vàng quay người, bay vào trong Hỗn Độn.

Bắt một con cá mà thôi, với nàng mà nói thì độ khó cũng không tính quá lớn, chỉ cần tranh thủ thời gian tiến về thế giới Vân Hoang, bắt đi mới là vương đạo, nghĩ chỉ cần cẩn thận một chút nên vấn đề không lớn.

Vân Thục nhìn vào thân ảnh vội vàng rời đi của Nữ Oa, hơi nghi hoặc một chút, luôn cảm thấy lần gặp mặt này, Nữ Oa kỳ quái hơn rất nhiều.

Sau đó lại nhìn vào bình nhỏ trong tay một chút, nhịn không được lắc đầu, buồn cười nói: "Thù lao?"

"Khách sáo với ta, ta và nàng trà trộn có khác gì nhau, hai người đều là những kẻ nghèo rớt mồng tơi, trên người có thể có bảo bối gì còn có thể cho ta thù lao gì?"

"Hơn nữa ... cái bình nhỏ như thế này, có thể chưa được bao nhiêu đồ? Thua thiệt nàng ta cũng lấy ra được, đây không phải là vũ nhục giao tình giữa ta và nàng ta sao?"

Vân Thục dở khóc dở cười nhìn vào bình nhỏ trong tay, bên trong dường như chứa một loại chất lỏng nào đó.

"Thôi được rồi, tốt xấu gì thì cũng là tấm lòng của Nữ Oa đạo hữu, nếu chỉ là chứa nước bình thường vậy xem như quá mức, nhưng chắc không đến nỗi đi."

Vân Thục lắc đầu, sau đó thì mở cái nắp bình nhỏ ra rất tuỳ ý.

Lập tức, một cỗ linh lực lan tràn ra giống như ngựa hoang mất cương nhanh chóng lao ra, thậm chí tạo thành một cơn gió lớn thổi vào trên khuôn mặt của nàng!

Để nàng ta còn chưa kịp phản ứng, cũng cảm nhận được một trận ngạt thở.

"Tê -- "

Vân Thục hít vào một ngụm khí lạnh, tâm trạng trong nháy mắt nâng lên cổ họng, không do dự chút nào vội vàng đậy cái nắp lại, toàn thân nổi lên da gà, huyết dịch chảy ngược!

Nàng ta cố giả bộ trấn định, ánh mắt quan sát xung quanh, thấy không có người nào để ý tới nơi này thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, thân hình loé lên, đã đi tới một nơi ẩn nấp.

"Đây là ... Hỗn Độn Linh tuyền?!"

Không sai tuyệt đối là Hỗn Độn Linh tuyền!

Vân Thục thở hổn hển, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào bình nhỏ trong tay, gần như không thể tin được sự thật này.

"Nữ Oa đạo hữu thế mà cho mình một bình Hỗn Độn Linh tuyền!"

"Có phải nàng lấy nhầm ra không, Hỗn Độn Linh tuyền này thế nhưng thật ra là để lại cho chính nàng?"

"Chẳng lẽ nàng ta một đêm chợt giàu rồi?"

Nàng ta bắt đầu suy nghĩ lung tung, đại não vận chuyển nhanh chóng, khi thì kích động, khi thì hoang mang, trong đầu suy nghĩ ngàn vạn.

Quá hào phóng, hào phóng đến nàng ta khó có thể tưởng tượng.

Hỗn Độn Linh tuyền, cũng không phải thế giới thiên đạo là có khả năng sinh ra, chỉ có ở trong Hỗn Độn mới có thể sản xuất ra, muốn gặp được trên cơ bản chỉ có thể gặp ở trong mộng.

Sống lâu như vậy, nàng ta vẫn là lần đầu tiên gặp được một nữ tử phá sản tặng Hỗn Độn Linh tuyền làm thù lao.

Vân Thục nắm cái bình nhỏ này thật chặt, giấu kỹ cẩn thận, trong lòng la hét không ngừng, "A a a, đột nhiên ta phát tài!"

Một lát sau, suy nghĩ của nàng cuối cùng mới trở về bình thường, bắt đầu trầm ngâm.

Nữ Oa đạo hữu quả nhiên không bình thường, quá không bình thường.

Mạo hiểm tính mạng muốn chui vào thế giới Vân Hoang, thế mà chỉ là vì đi bắt một con cá thôi sao?

Hơn nữa, nàng ta từ đâu lấy được Hỗn Độn Linh tuyền, còn có thể tặng người một cách tuỳ ý như vậy, nói rõ nàng ta còn có nhiều bảo bối hơn, nàng ta mới thật sự là một đêm chợt giàu a!

Chẳng lẽ lần trước chạy trốn khỏi thế giới Vân Hoang, nàng ta ngộ nhập vào di tích đại năng nào đó cho nên đạt được tạo hoá lớn?

Vân Thục lập tức cảm thấy chính mình ăn chanh, trong lòng chua chua.

Nhưng là ... đã có tạo hoá lớn như vậy, nàng ta còn đi bắt cá làm gì?

Có liên quan gì với Hỗn Độn Linh tuyền sao?

Vân Thục nghĩ mãi mà không hiểu, nhưng nàng ta có thể cảm nhận được, ở trong đó chắc chắn ẩn giấu đi bí mật động trời nào đó!

Mà ở đằng sau bí mật này, không chừng có tạo hoá lớn ngập trời!

"Tạo hoá lớn a ..."

Vào lúc này, loại cảm giác này đột nhiên trở nên vô cũng mãnh liệt, giống như chỉ cần đi xuyên qua màn sương mù trước mắt là có thể nhìn thấy cơ duyên đủ để ảnh hưởng cả đời của chính mình!

Nàng ta lấy lại bình tĩnh, đột nhiên quay người nhìn về phía một cái phương hướng trong Hỗn Độn, nơi đó ... là nơi thế giới của nàng, chỉ có điều bây giờ nàng ta cũng không dám trở về.

Theo đó, nàng ta lại nhìn về phía phương hướng mà Nữ Oa rời đi, cuối cùng ánh mắt hơi ngưng tụ, nắm nắm đấm thật chặt, hít sâu một hơi, lao về phía Nữ Oa đi mà đi.

Bất kể như thế nào, dù chỉ có một chút hy vọng sống, ta cũng phải đi làm rõ ràng, đi tranh thủ!

...

Thế giới Hồng Hoang.

Một con giao long màu lưu ly đang du động trên mặt sông chảy xiết, ở trên người của nó còn có hai đạo nhân ảnh đang đứng vững vàng trên đó, chính là Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp.

Lưu Sa hà cực kỳ rộng lớn, hơn nữa dòng nước chảy xiết, xem như thuyền cỡ lớn cũng khó mà vượt qua, Lý Niệm Phàm là nghĩ tới bay qua với Niếp Niếp, tuy nhiên không chịu nổi sự nhiệt tình của A Ly, người ta tốt xấu gì cũng là quản sự của khu vực này, Lý Niệm Phàm cũng không tốt làm phật lòng ý tốt của người ta, cố mà cưỡi lên người nàng ta, bắt đầu vượt sông.

Đừng nói, một đường rất ổn và thấy được một khung cảnh khác.

Không bao lâu, bờ bên kia cũng đã thấy ở xa xa, đồng thời tiếp cận một cách nhanh chóng.

Đối diện giống như là một mảng xanh, có cái bóng của rừng cây, phong cảnh tốt hơn nhiều.

Ở trong một cái nháy mắt, A Ly đã ngừng lại vững vững vàng vàng.

Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp từ trên người của Ly Giao đi lên, đứng ở trên một bãi cỏ ở trên bờ.

Lý Niệm Phàm chắp tay nói: "Đa tạ A Ly tiên tử."

A Ly vội vàng đáp lễ nói: "Thánh Quân đại nhân khách khí, đây là việc mà tiểu thần phải làm."

Nói chuyện vài câu đơn giản, Lý Niệm Phàm lập tức cáo từ với A Ly, theo chỉ dẫn của bản đồ đi về phía Nữ Nhi quốc.

Nhìn vào bóng lưng càng đi càng xa của Lý Niệm Phàm, đôi mắt A Ly có chút mê ly, tuy rằng ở chung chỉ có khoảng thời gian ngắn ngủi mấy ngày, nhưng lại để nàng ta cảm nhận được một loại cảm giác giống như không phải thật vậy, giống như chỉ là mộng ảo mà thôi.

Chủ yếu là, trong thời gian ngắn như vậy, ảnh hưởng đối với nàng mà nói thật sự là quá mức sâu xa, dùng từ cải biến cả đời để hình dung hoàn toàn chưa đủ.

Dù chỉ là cao nhân đi ngang qua thôi nhưng vẫn như cũ khiến tu vi, tiềm lực, tầm mắt còn có tiền đồ của A Ly đều đạt được một cái bay vọt về chất!

Đây chính là sự cường đại của cao nhân sao?

Đây chính là chỗ tốt làm bạn bên cạnh đại lão sao?

Quá thần kỳ!

A Ly cảm thấy sau mấy trăm hơn ngàn năm sau này đều sẽ sống dưới sự kinh ngạc thán phục về độ cường đại của cao nhân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!