Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 604: CHƯƠNG 604: XEM RA QUẢ THẬT LÀ TIẾN VÀO Ổ SÓI.

Bởi vì nhận lấy sự ngăn cách của Lưu Sa hà, đúng như chỉ dẫn trên bản đồ vậy, xung quanh cũng không có bao nhiêu người ở, ngoại trừ có Nữ Nhi quốc ra, ngay cả cái thôn xóm cũng không có.

Vị trí lộ ra tương đối đặc thù.

Nửa đường cũng không lãng phí bao nhiêu thời gian, Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp tiếp tục cưỡi mây mà bay, chỉ có lúc đi ngang qua Tử Mẫu hà thì tò mò đánh giá một lúc sau đó thì lại tiếp tục bay đi.

Tầm nửa ngày sau, cái bóng của một toà thành trì đã đập vào mi mắt, ngoài thành thị còn đắp lên tường thành, mặt ngoài cũng rất dày, dùng để ngăn cản mãnh thú xung quanh, từ xa là có thể cảm nhận được sự phồn hoa của thành thị đó.

"Xem ra ta đã tới."

Đôi mắt Lý Niệm Phàm hơi sáng lên, vì không tạo ra oanh động cho nên dẫn Niếp Niếp hạ xuống ở địa điểm cách đó không xa, sau đó đi bộ tới.

Tường thành cao lớn dựng đứng lên, ở trên cửa thành khắc lấy ba chữ to Nữ Nhi quốc, ở cổng thành còn có ba nữ tướng quân mặc áo giáp, đang quan sát xung quanh.

Chỉ có điều, hai đầu lông mày của ba nữ tướng quân này đều mang theo vẻ u sầu, dáng vẻ có chút không yên lòng, thi thoảng còn thở dài mấy hơi, đang lo lắng.

Một người trong đó mở miệng hỏi: "Trong nhà các ngươi có người mang thai không?"

"Không có, hôm qua ta uống nước Tử Mẫu hà, nhưng cho tới bây giờ bụng lại chẳng có một chút phản ứng nào, nghĩ tới đúng là không có mang thai."

"Phải làm sao mới ổn đây a, nước Tử Mẫu hà sao đột nhiên lại không có tác dụng rồi? Quốc Vương bệ hạ đã động viên nữ tử cả nước đi uống, nhưng lại không có một ai thấy được hiệu quả."

"Đây là trời muốn diệt Nữ Nhi quốc ta sao!"

Một khi không có người mới được sinh ra, vậy trăm năm về sau, Nữ Nhi quốc chắc chắn sẽ trở thành một toà thành trống không.

Nữ nhân cả nước lập tức bối rối.

"Xin hỏi, có thuận tiện mở cửa thành ra để tại hạ đi qua không?"

Đột nhiên một giọng nói phát ra từ bên ngoài tường thành, để ba vị nữ tướng quân đều đột nhiên sững sờ, sau đó con ngươi đột nhiên phóng lớn, mang theo thần sắc khó có thể tin.

Giọng nói này ... rất thô kệch!

"Giọng nói của nam nhân?!"

Ba người lập tức kích động, vẻ mặt đỏ bừng, nhìn thoáng qua ngoài tường thành, đưa mắt nhìn chằm chằm vào trên người Lý Niệm Phàm.

Một người trong đó không kịp chờ đợi hỏi: "Người ở dưới tường thành có phải là nam nhân không?"

Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại.

Hỏi vấn đề này ...

Tuy nhiên cân nhắc tới nơi này là Nữ Nhi quốc thì cũng không cảm thấy kỳ quái, thản nhiên nói: "Tại hạ đúng là nam nhân."

"Mở cửa thành, nhanh mở cửa thành!"

Chẳng mấy chốc, cửa thành mở rộng ra!

Hai nữ tướng quân trong đó vội vàng chạy về phía Lý Niệm Phàm, ánh mắt sáng rực lên nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, nhiệt tình nói: "Hoan nghênh đã tới Nữ Nhi quốc, nhanh mời vào."

Một vị nữ tướng quân còn lại thì vội vàng chạy vào hoàng cung trong thành trì, vừa chạy như bay, vừa kích động la lên, "Có nam nhân tới, có nam nhân tới rồi!"

Ban đầu, toàn bộ Nữ Nhi quốc đều đắm chìm trong không khí bi thương, hai bên đường phố càng là truyền tới từng tiếng khóc nỉ non của nữ tử.

Lúc đầu, dựa theo tập tục của Nữ Nhi quốc, phàm là nữ tử đầy hai mươi tuổi, cần phải đi uống một bát nước Tử Mẫu hà, từ mang thai tới sinh con cần khoảng thời gian ba ngày là có thể sinh ra một bé gái.

Thế nhưng là, tập tục này ở vào nửa tháng trước, không thể không dừng lại, đều là bởi vì nước của Tử Mẫu hà đã mất đi hiệu lực, không ai còn có thể dựa vào đó để mà mang thai.

Đây đối với rất nhiều nữ tử vừa đầy hai mươi tuổi mà nói là một cái tin dữ, chỉ có thể trốn ở trong phòng khóc thụt thịt.

Theo tiếng la của nữ tướng quân kia truyền tới, đường phố vốn đã mất đi sức sống lập tức trở nên náo nhiệt, hai mắt của tất cả nữ tử đều đột nhiên sáng lên, khó có thể tin đồng thời lại tràn đầy mong chờ.

Các thiếu nữ vừa rồi còn đang khóc thụt thịt ở trong phòng thì thi nhau đi ra, nhìn quanh bên ngoài.

Không bao lâu sau đã nghe thấy có tiếng bước chân đi ra, sau đó thì thấy bốn đạo thân ảnh đang chậm rãi đi tới, ánh mắt của mọi người trước tiên đều dừng ở trên người Lý Niệm Phàm giống như thể nam châm vậy, chẳng thể dời mắt.

"A, quả đúng là nam nhân!"

"Hai bên khoé miệng hắn còn có một chút râu, thật là gợi cảm a!"

"Hoá ra nam nhân là như vậy, ta nhìn một cái thôi mà quả tim ta đã đập rộn ràng lên, lòng tràn đầy vui vẻ a."

"Nhìn thấy hắn cái là ngay cả tên của hài tử chúng ta cũng đã nghĩ ra."

"Các tỷ muội mau ra đây xem a, có nam nhân tới rồi!"

"Hắn đang nhìn ta, hắn đang nhìn ta, a -- ta phải chết."

Trong lúc nhất thời, toàn bộ đường đi đều trở nên rất náo nhiệt, nữ tử xúm tới càng ngày càng nhiều, hơn nữa đều không rời đi, đều là hai mắt toả sáng nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, như thể con lợn bỏ đói lâu ngày nhìn thấy nồi cám nóng hổi vậy.

Vẻ bi thương và nặng nề trước đó lại trốn đi không biết nơi nào, ngược lại bây giờ trở nên vô cùng hưng phấn.

"Tê -- "

Lý Niệm Phàm hít vào một ngụm khí lạnh yếu ớt, cẳng thẳng tới không đỡ nổi, vào lúc này, hắn vô cùng hoài nghi, tính chính xác khi chính mình đi tới Nữ Nhi quốc.

Phóng tầm mắt nhìn tới, khắp nơi đều là nữ tử, có thể nói là muôn hoa đua thắm khoe hồng, chỉ có điều, những nữ tử này có rất ít kín đáo, lá gan cực kỳ lớn, vẻ cực nóng trong ánh mắt căn bản không có sự che giấu, Lý Niệm Phàm thấy vậy thì tê cả da đầu, mình có bị hấp diêm hay không...

Hắn không nghĩ tới, những nữ tử có khuôn mặt xinh đẹp dáng người thon thả này làm sao mà lại có thuộc tính như lang như hổ vậy cơ chứ?

"Khanh!"

Hai nữ tướng quân kia đột nhiên rút kiếm của chính mình ra, ngưng giọng nói: "Lui ra đằng sau, đều lui là đằng sau, không được chen lấn xô đẩy, đây là khách quý của Quốc Vương bệ hạ, xông tới chính là tội chết!"

Lý Niệm Phàm không yên lòng dặn dò Niếp Niếp: "Niếp Niếp, chú ý bảo vệ ta."

"Ừm, ca ca yên tâm, ta chắc chắn thề sống chết bảo vệ khí tiết trong trắng của ngươi."

Niếp Niếp ngưng trọng gật đầu, nắm thật chặt Kim Cô bổng vào trong tay, chri cảm thấy đám nữ tử này còn muốn đáng sợ hơn nhiều so với yêu quái.

Nếu là yêu quái, nàng ta chắc chắn sẽ tung ra vài gậy mà không do dự chút nào, nhưng đối mặt với nhiều nữ tử điên cuồng như thế này thì quả thực là rất khó chơi ...

Cuối cùng, có kinh nhưng không có nguy hiểm đã vượt qua vòng vây của đông đảo các nữ tử, ở dưới sự dẫn đường của hai nữ tướng quân tiến vào hoàng cung.

Vừa mới tiến vào đại môn, đã thấy một nữ tử mặc áo bào xanh đội mũ phượng chờ đợi ở đó, nhìn thấy Lý Niệm Phàm đi tới thò đôi mắt đẹp lập tức sáng lên, khoác lên áo choàng màu đỏ thật dài, bước nhanh đi tới.

Lý Niệm Phàm lùi về sau một bước nho nhỏ, vội vàng mở miệng nói: "Tại hạ Lý Niệm Phàm, bái kiến Nữ vương bệ hạ."

Bước chân nữ vương lúc này mới dừng lại, cười nói: "Là ta đường đột, Lý công tử đường xa mà tới, còn xin vào trong điện một lần, ta lập tức bảo người của ta chuẩn bị rượu chiêu đãi."

Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng là sóng mắt lưu chuyển của nàng ta đang không ngừng tìm được góc độ, nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm.

Xem ra quả thật là tiến vào ổ sói.

Không tới Nữ Nhi quốc một chuyến ta cũng không biết mị lực của mình lại lớn tới như vậy.

Lý Niệm Phàm bây giờ cảm thấy vô cùng may mắn, nếu như ở lúc vừa mới bắt đầu xuyên qua mà trực tiếp xuyên vào Nữ Nhi quốc này, vậy bây giờ chính mình, chỉ sợ ngay cả cái xác khô cũng không còn đi.

Hắn ho nhẹ một tiếng mở miệng nói: "Khụ khụ, bệ hạ, xin mời dẫn đường."

Nữ vương hé miệng mỉm cười, mở miệng nói: "Mời Lý công tử đi theo ta."

Bước vào bậc thang, tiến vào một cái đại điện, chẳng mấy chốc đã có đông đảo thị nữ tới phục thị, thi thoảng nhìn Lý Niệm Phàm một cái, bên trong miệng phát ra tiếng cười oanh yến.

Nữ vương nhìn vào Lý Niệm Phàm, tò mò hỏi: "Xin hỏi Lý công tử làm sao lại tới Nữ Nhi quốc của ta?"

Lý Niệm Phàm nói qua loa: "Trong lúc rảnh rỗi, bất tri bất giác tới đến nơi này."

Nữ vương cảm thấy vô cùng may mắn nói: "Xem ra đúng là thiên ý, Lý công tử tới có thể xem như là giải mối hoạ diệt quốc cho Nữ Nhi quốc ta."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!