Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 606: CHƯƠNG 606: BỆ HẠ ĐÊM KHUYA KHOẮT TỚI THĂM, THẾ NHƯNG LÀ CÓ CHUYỆN GÌ KHÔNG?

Nữ vương hết sức vui mừng, trong lòng tràn đầy vui vẻ nhìn vào Lý Niệm Phàm, phân phó đối với thủ hạ nói: "Nhanh nhanh chuẩn bị chút thức ăn, lại gọi một số vũ nữ và nhạc công tới."

Ở trên một ngọn núi xanh ngoài mấy chục dặm.

Đột nhiên truyền ra một tiếng cười sang sảng.

Nam tử vẻ mặt vốn uể oải lại phát ra từng đợt tiếng cười hiếm thấy, lắc đầu nói: "Thú vị, quả thực thú vị, nam tử kia thú vị, đám nữ tử này cũng thú vị, Lạc Vân, ngươi thấy không, không nghĩ tới trên thế giới thật có một nam nhân đoan chính, dù ở bên cạnh nhiều nữ tử xinh đẹp như vậy mà trong tâm không nảy sinh ý đồ xấu."

Ở trong sự nhận thức của hắn, không cần biết là ai tới, nhưng phàm là nam nhân, nói thế nào cũng phải trước tiên điên cuồng một tháng, sau đó lại khóc hô hào muốn rời khỏi.

Tuy nhiên, thanh kiếm sau lưng hắn lại run rẩy, không cười, mà là có ý riêng nói: "Phong ca, nói như vậy, ngươi không phải là người ngồi bên cạnh nhiều nữ tử xinh đẹp trong tâm sẽ nảy sinh ý đồ xấu chứ?"

"Làm sao có thể? Ta đương nhiên không phải một người tùy tiện, Lạc Vân, ngươi còn không hiểu ta sao?"

Hắn sợ hãi cả kinh, vội vàng bổ cứu, sau đó thuận miệng nói: "Ta chỉ là thông qua chuyện này, cho ra một cái kết luận, hóa ra nữ tử ..."

Trường kiếm sau lưng lộ ra sát khí, "Làm sao vậy?"

"Khụ khụ, không sao, hóa ra nữ tử vô cùng ... đáng yêu."

...

Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, đảo mắt cái sắc trời đã dần tối.

Nữ vương quả thực đã làm đúng như những gì nàng ta hứa, cũng không có động thủ động cước gì đối với Lý Niệm Phàm, chỉ có điều nói ra rất nhiều lời nói bóng gió, các thủ đoạn chọc người hiển lộ ra không chút kín đáo nào, càng làm cho Lý Niệm Phàm hô to không chịu đựng nổi.

Thậm chí, ngay cả đám vũ nữ biểu diễn kia, làn thu thủy đều đã như sóng nước với xu thế nhấn chìm Lý Niệm Phàm mà tới, để Lý Niệm Phàm cảm thấy, không chỉ chính mình đang thưởng thức các nàng biểu diễn, mà các nàng đang thưởng thức lại chính mình.

Bản thân ở quốc gia toàn là nữ tử, nam nhân quả nhiên phải cố gắng bảo vệ tốt chính mình.

Lý Niệm Phàm có thể nói là nuôi hổ bằng thân, như thể đang ngồi trên bàn chông, mắt thấy sắc trời dần tối, sau khi bồi tiếp Nữ vương cùng nhau vội vàng ăn tiệc tối xong thì trở về căn phòng.

Bên này, Nữ vương nhìn vào bóng lưng Lý Niệm Phàm, lập tức có chút ngây dại.

Tuy rằng Lý Niệm Phàm rất ít nói chuyện, nhưng mỗi lời nói mỗi cử động đều để nàng ta bị mê hoặc, nhìn một cái quả tim cũng đập rộn ràng lên, bối rối mà vui vẻ, đây chính là sức hấp dẫn của nam tử sao, thật sự là quá lớn, quá đẹp rồi ...

Ở một bên, quốc sư mở miệng nói: "Bệ hạ, ngươi thật không định làm chuyện gì sao?"

Nữ vương khe khẽ thở dài, "Ai, còn có thể làm sao, chẳng lẽ bảo ta nuốt lời dùng sức mạnh sao!"

Quốc sư mở miệng nói: "Thần nghe nói cứ vào ban đêm, chính là khoảng thời gian tốt nhất để nam tử và nữ tử giao lưu với nhau, lực hấp dẫn từ hai bên lớn nhất, bệ hạ sao không cố gắng thử một chút, nếu như chờ tới ngày mai, vị muội muội kia của hắn trở về vậy chúng ta xem như hoàn toàn không có cơ hội."

Nữ vương lập tức lộ ra vẻ động tâm, "Ta nên làm như thế nào?"

Lập tức, mấy người thương thảo một lúc, trang điểm thật đẹp cho Nữ vương, sau đó cùng nhau đi tới phòng của Lý Niệm Phàm, "Đông đông đông" cõ cửa phòng.

Trong cửa, quả tim Lý Niệm Phàm nhảy một cái, quả nhiên là tới, ta biết mà.

Hắn ngay cả y phục cũng không cởi ra, chính là sợ thất thân vào lúc nửa đêm.

"Đông đông đông."

Lý công tử, ngủ rồi sao?

"Kẹt kẹt."

Lý Niệm Phàm mở cửa phòng ra, nhìn vào Nữ vương bệ hạ ở ngoài cửa, đột nhiên cảm thấy kinh ngạc.

Nữ vương trang điểm tinh xảo hơn so với lúc ban ngày, mặc cũng không còn là long bào lộng lẫy đoan chính, mà mặc một chiếc váy sa mỏng màu cam khảm kim cương, trông giống như một cô gái đoan trang đến từ nhà bên cạnh, ở hai bên má thoa phấn nền màu hồng nhạt, hàng mi dài cũng được tô điểm không đậm không nhạt, đứng ở dưới ánh trăng, cả người giống như cũng bao phủ một lớp ánh sáng vậy.

Lý Niệm Phàm dời ánh mắt đi, mở miệng nói: "Bệ hạ đã muộn như vậy rồi mà còn chưa ngủ sao?"

Thấy Lý Niệm Phàm bị chính mình hấp dẫn trong giây lát, lòng tin của Nữ vương lập tức lên cao, nở nụ cười ưu nhã: "Có thể để cho ta đi vào trong ngồi một chút không?"

Lý Niệm Phàm nghiêng người né ra, "Mời."

Nữ Vương mở miệng hỏi: "Lý công tử ở chỗ này đã quen thuộc chưa? Ban đêm có cảm thấy lạnh hay không?"

"Đa tạ bệ hạ quan tâm, không lạnh." Lý Niệm Phàm trả lời rất thẳng thắn, nói tiếp: "Bệ hạ đêm khuya khoắt tới thăm, thế nhưng là có chuyện gì không?"

"Ai."

Nữ vương cau đôi mi thanh tú lại, thở dài khe khẽ, ta thấy mà yêu, thân thể mềm mại tùy ý tựa vào trên bàn, ánh nến làm nổi bật ra một đường cong, bóng đêm chọc người.

"Không dối gạt Lý công tử, nước Tử Mẫu hà tuy rằng để cho Nữ Nhi quốc ta sinh sôi ra nhiều thế hệ, có điều ... chuyện lần này để cho ta ý thức được rằng, sinh sôi nảy nở cuối cùng vẫn phải dựa vào tình yêu nam nữ, nếu như chỉ dựa vào nước của Tử Mẫu hà thì căn bản không có khả năng sinh ra bé trai."

Nữ vương trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Lý Niệm Phàm, hơi thở như lan nói: "Lý công tử muốn rời khỏi ta đương nhiên sẽ không ngăn cản, tuy nhiên có thể giúp Nữ Nhi quốc ta sinh ra bé trai, một lần là tốt rồi."

Hơi thở Lý Niệm Phàm lập tức bị kiềm hãm, trong đầu như thiên nhân giao chiến.

Chính mình là nam nhân cặn bã thì tốt biết bao nhiêu, hay là chính mình phóng túng một lần?

Chuyện này có thể trách được ta sao? Chỉ trách ... thật quá hấp dẫn!

Hắn là nam nhân rất bình thường, còn xa mới đạt tới cảnh giới tâm phẳng như nước, có thể khắc chế cho tới tình trạng bây giờ, đã là chuyện vô cùng vô cùng khó khăn rồi.

Đột nhiên, trong đầu của hắn xuất hiện thân ảnh Đát Kỷ và Hỏa Phượng.

Tuy rằng Nữ vương cũng xinh đẹp, nhưng so với tiên, dù sao cũng thiếu đi một loại khí chất xuất trần, cuối cùng là ở thời khắc quyết định miễn cưỡng đè xuống sự xung động trong nội tâm của mình.

Xung động là ma quỷ, ảnh hưởng tới hình tượng của mình, bình tĩnh!

"Bệ hạ, chúng ta mới quen biết nhau chỉ trong một ngày ngắn ngủi, hai bên còn chưa đủ hiểu rõ, việc này không vội, còn nhiều thời gian."

Lý Niệm Phàm chậm rãi thở ra một hơi, mở miệng nói: "Hơn nữa xem như ta rời đi, không có nghĩa là sau này sẽ không có người tới."

Kỳ thật hắn vẫn còn có ý nghĩ riêng, bên trong Nữ Nhi quốc không có nam tử, hắn thật ra thì cũng có thể kết nối nơi này với thế giới bên ngoài, tự nhiên như thế là có thể giải quyết tất cả vấn đề.

Nhưng khi lời nói tới khóe miệng thì lại nuốt trở vào.

"Sau này ngươi sẽ còn tới?"

Nữ vương co chút mất mát, đồng thời lại cảm thấy vui mừng.

"Ừm, sẽ."

Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, tới một chuyến đối với Lý Niệm Phàm mà nói thì quả thực không mất bao nhiêu sức lực.

Hắn thay đổi chủ đề và lực chú ý, cười nói: "Bệ hạ, đêm dài đằng đẵng, đã đều không ngủ được, chúng ta không bằng chơi trò chơi đi."

Nữ vương quả nhiên có hứng thú, "Chơi như thế nào?"

"Lại để thêm hai người nữa tới, bốn người chúng ta cùng chơi."

Lý Niệm Phàm lấy ra một hộp gỗ hình vuông, "Chơi cờ phi hành!" (Hơi giống cờ cá ngựa)

Bóng đêm dần dần trở thành nhạt.

Một đám mây to lớn đột nhiên hiển hiện, từ phía trên nhanh chóng hạ xuống mặt đất mà tới.

Ngọc Đế tự thân xuất mã, sau lưng còn mang theo Dương Tiễn và Cự Linh Thần và sáu tên thiên binh lao thẳng tới Nữ Nhi quốc mà tới.

Nghe được lệnh cao nhân, nhất là bây giờ bản thân đang hãm ở trong 'ổ sói', chờ đợi bọn hắn nghĩ cách cứu viện, cho nên nào dám có chút chậm trễ nào, vô cùng lo lắng bằng vào tốc độ nhanh mà chạy tới.

Sắc mặt bọn họ ngưng trọng, khống chế mây trôi nổi ở trên không trung của Tử Mẫu hà, ánh mắt không ngừng quét qua nước sông, phóng xuất thần thức ra quan sát cẩn thận.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!