Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 607: CHƯƠNG 607: NỮ VƯƠNG VÀ CA CA TA Ở CHUNG MỘT PHÒNG?

Dương Tiễn càng là mở con mắt thứ ba ra, ngưng trọng quan sát dọc theo mạch sông.

"Quy tắc nơi này bị người sửa lại!"

Ngọc Đế đột nhiên mở miệng, mặt lộ ra vẻ nghiêm nghị, khó coi tới cực điểm, mang theo vẻ vô vùng lo lắng.

"Quy tắc bị sửa?"

Dương Tiễn hơi sững sờ, trong lòng kinh hoàng, ngưng giọng nói: "Quy tắc của nơi này ... dường như là Thánh Nhân đặt ra thì phải?"

"Là Thánh Nhân!"

Ngọc Đế hít sâu một hơi, con ngươi hơi run rẩy, "Tây Du lượng kiếp năm đó, là xu thế chung, chín chín tám mươi một nạn càng là mưu đồ của Thánh Nhân, mà Nữ Nhi quốc này xuất hiện từ đó, tự nhiên là thủ đoạn của Thánh Nhân."

Hắn không có nói rõ, nhưng quả tim của tất cả mọi người lập tức đều chìm vào đáy cốc.

Nếu đã là thủ đoạn của Thánh Nhân, vậy thì không phải là người bình thường có thể sửa đổi một cách tuỳ ý, có thể đối phó Thánh Nhân thì chỉ có Thánh Nhân!

"Hồng Hoang đại lục ta, chỉ sợ lại có một vị khách không mời mà tới a..."

Ngọc Đế mím môi một cái, cảm thấy có chút đắng chát, thời buổi rối ren, thời buổi rối loạn a!

Đúng lúc Nữ Oa nương nương lại đi ra ngoài thì lại có đại năng bực này tới, bọn họ căn bản không đủ sức để chống lại một lực lượng cường đại tới như vậy.

Cũng có thể là Thánh Nhân của thế giới Hồng Hoang trở về, đang làm trò đùa với mọi ngưởi đây này.

Ngọc Đế chỉ có thể âm thầm tự an ủi mình, hắn biết khả năng này là cực kỳ bé nhỏ.

Hắn đột nhiên mở miệng nói: "Dương Tiễn, Cự Linh Thần, trận chiến này hung hiểm, các ngươi còn muốn đi theo sao?"

Áo bào đen của Dương Tiễn động theo gió, khẽ cười một tiếng nói: "Bệ hạ, ngươi nói gì vậy, Dương Tiễn ta đã bao giờ bởi vì nguy hiểm đáng sợ mà lùi bước chưa? Những lời này của ngươi là đang xem thường Dương Tiễn ta!"

Mắt Cự Linh Thần trợn tròn lên, bình tĩnh mở miệng nói: "Ta cũng giống vậy!"

Con đường tu đạo, nghịch thiên mà đi, nguy hiểm khắp mọi nơi, huống chi là con đường thành tiên, càng khó, khó như lên trời!

Nếu nói về nguy hiểm đáng sợ, bọn họ đã trải qua vô số, bình thường như ăn cơm uống trà, nào có con đường thuận buồm xuôi gió, tranh chẳng qua đều chỉ là một chút hy vọng sống sau khe cửa hẹp sao?

Huống chi ... nhiệm vụ lần này có liên quan tới cao nhân!

Cao nhân ban tạo hoá cho bọn họ, ai chẳng cần hy sinh tính mạng để tranh giành? Tuy nhiên, bọn họ lại có được một cách dễ dàng, thực lực như hoả diễm, bay vèo vèo lên cao, ngoài miệng bọn họ không nói, nhưng trong lòng sớm đã làm xong chuẩn bị chịu chết vì cao nhân một cách vô tư!

Nếu như vừa gặp phải nguy hiểm mà đã lùi bước, vậy thì còn ra thể thống gì, còn mặt mũi nào để mà sống ở trên đời!

"Được!" Ngọc Đế khẽ gật đầu, lại đưa mắt nhìn vào thiên binh sau lưng, nhàn nhạt mở miệng nói: "Các ngươi trở về đi."

Tuy nhiên, bọn họ lại đều không hề động.

Một người trong đó nói: "Bệ hạ! Nhiệm vụ lần này còn chưa bắt đầu, không có lý do gì phải trở về giữa chừng."

Lại có người nói: "Bệ hạ, từ trước tới nay đều chưa bao giờ thấy Thiên binh lui bước, Thiên tướng xuất chinh trước."

Ngọc Đế lắc đầu, khẽ nói: "Các ngươi căn bản là không giúp được cái gì, cần gì phải nộp mạng vô ích."

"Thật ra thì, tu vi ta tuy thấp, nhưng ... cũng muốn ra một phần lực giúp cao nhân!"

"Bệ hạ, nếu thật là địch từ Hỗn Độn tới, ta bất tài, nguyện chiến một trận, chết có gì mà ngại!"

Đúng vào lúc này, ba tên Thiên binh đi ra, hành lễ đối với đám người Ngọc Đế, mở miệng nói: "Không dối gạt bệ hạ, ba người tổ tôn ta lúc ở phàm trần có kết bạn với cao nhân, đạt được rất nhiều ân huệ của cao nhân, khổ vì không có cách nào báo đáp, còn xin bệ hạ nhất định phải cho chúng ta cơ hội lần này để chúng ta tận chút sức mọn."

"Hoá ra là bằng hữu ở phàm trần của cao nhân."

Ngọc Đế nở ra nụ cười thân thiện, mở miệng nói: "Các ngươi là ..."

Niếp Niếp mở miệng nói: "Là Bùi An gia gia, Cố Uyên gia gia và Cố Trường Thanh gia gia, ta nghe ca ca nói, gà trong viện chính là bọn họ tặng."

"Thừa Niếp Niếp tiên tử, đúng là kẻ bất tài này tặng." Bùi An cười nói: "Nhận được cao nhân để ý."

Niếp Niếp lại cười nói: "Ha ha, thực lực của đám gà kia bây giờ thế nhưng là cao hơn các ngươi."

Ba người Bùi An lập tức xấu hổ ho nhẹ một tiếng, "Khụ khụ, hổ thẹn, hổ thẹn ..."

Cái này có thể trách ta sao?

Cũng không nhìn một chút xem đám gà kia là đẻ trứng giúp ai, nếu như có thể, chúng ta thật rất muốn được trao đổi thân phận với bọn chúng a!

Ô ô ô --

Người không bằng đám gà, quá đả kích người!

Ở bên cạnh, Ngọc Đế đột nhiên biểu lộ cảm xúc nói: "Ai, tặng gà cho cao nhân quả nhiên là để cho lòng người phức tạp a!"

Hắn cũng là tràn đầy cảm xúc, biểu thị hoàn toàn có thể hiểu.

Một đoạn thời gian trước, bọn họ cùng nhau tặng Khổng Tước để để trứng cho cao nhân, vẫn là rất hâm mộ đối với Khổng Tước kia a!

Cái chức vị Ngọc Đế này cũng không thơm bằng con gà đẻ trứng cho cao nhân kia, ai ~ khó chịu, muốn khóc.

Niếp Niếp mở miệng nói: "Được rồi, Nữ Nhi quốc quá nguy hiểm và đáng sợ, ta phải nhanh đi tìm ca ca."

Nàng ta có chút lo lắng, cũng không biết ca ca sao rồi.

Ngọc Đế vội vàng nói: "Đúng vậy, Niếp Niếp tiên tử nhanh tới, tuyệt đối đừng chậm trễ!"

Niếp Niếp khẽ gật đầu, lập tức cưỡi mây rời khỏi đội ngũ, bay về phía Nữ Nhi quốc.

Ngọc Đế thì khuôn mặt nghiêm một chút, hạ lệnh: "Mọi người ở xung quanh chia nhau ra dò xét, phàm gặp phải sự khác thường nào thì kịp thời phát tín hiệu!"

...

Tốc độ của Niếp Niếp rất nhanh, trời còn tờ mờ sáng, đã đi tới trên không trung của Nữ Nhi quốc, lao thẳng vào trong hoàng cung.

Vội vàng hỏi một tên thị nữ: "Ca ca ta đâu?"

Thị nữ hiển nhiên đạt được giao phó của Nữ vương, mở miệng nói: "Lý công tử đang nghỉ ngơi trong phòng, cô nương có thể chờ ở trong đại sảnh."

Niếp Niếp nhăn mày lại, "Không được, ta bây giờ muốn gặp ca ca ta."

Thị nữ vội nói: "Bệ hạ và Lý công tử đang nghỉ ngơi, không nên quấy rầy."

"Cái gì? Cùng nghỉ ngơi!"

Như tiếng sấm giữa trời quang, lập tức bổ choáng váng đầu óc Niếp Niếp, "Nữ vương và ca ca ta ở chung một phòng?"

Thị nữ trả lời: "Không chỉ Nữ vương, còn có Quốc sư và Tướng quân."

"Cái gì? Bốn người bọn họ?!"

Niếp Niếp gần như không thể tin vào tai của mình, răng cắn miệng, trong mắt đã thoáng hiện ra nước mắt, trầm giọng nói: "Quá đáng! Mau dẫn ta đi qua!"

Ta không nên đi, biết rõ đám nữ nhân này đều là như sói như hổ có ý đồ xấu với ca ca, chuyến đi này, chẳng phải là cơ hội cho các nàng sao?

Ta có lỗi với ca ca, ô ô ô ----

Thị nữ kia sợ hãi không thôi, không dám không nghe theo, chỉ có thể dẫn theo Niếp Niếp đi về căn phòng đó.

Theo tới gần căn phòng đó, có thể nghe được tiếng trò chuyện của nam nhân và nữ nhân trong đó, thi thoảng còn truyền tới tiếng cười khẽ.

Bước chân của Niếp Niếp lập tức trở nên vô cùng nặng nề, tâm trạng như chìm vào đáy cốc, đứng ở cửa căn phòng mà không dám mở cửa ra.

Bắt đầu bổ não đủ các loại cảnh tượng bên trong căn phòng này.

Trời cũng đã sắp sáng rồi, suốt cả một buổi tối, thế mà vẫn còn có động tĩnh, đây còn là người sao?

Xem ra đã bị đối phương đoạt được.

Ta có lỗi với Đát Kỷ tỷ tỷ, có lỗi với Hoả Phượng tỷ tỷ a...

Nàng ta thương tâm không thôi, cuối cùng cắn răng, đưa tay bấm pháp quyết, lập tức mở cửa khoá ra, sau đó đột nhiên đẩy cửa phòng ra.

"Loảng xoảng!"

Tiếng cửa phòng mở ra vang vọng, bốn người bên trong căn phòng lập tức yên tĩnh trở lại, Niếp Niếp cũng lập tức choáng váng.

Ban đầu nàng ta đã chuẩn bị tâm lý rất kỹ càng, tuy nhiên ... ngươi lại cho ta xem cái gì?

Ngây ngốc mà hỏi: "Ca ca, các ngươi đây là đang ... làm cái gì?"

Lý Niệm Phàm cười nói: "Đang chơi cờ phi hành, trò chơi mới rất thú vị."

Miệng nhỏ Niếp Niếp khẽ há lên, giật mình hỏi: "Các ngươi cả một buổi tối chỉ đánh cờ thôi sao?"

"Đúng a, chơi thật vui, quên luôn cả thời gian."

Lý Niệm Phàm nhìn vào Niếp Niếp, hỏi: "Trở lại nhanh như vậy rồi sao? Người của Thiên Cung tới chưa?"

Niếp Niếp thở phào nhẹ nhõm, lập tức cười, gật đầu nói: "Tới, đang kiểm tra nguyên nhân a, tuy nhiên hình như có phiền phức không nhỏ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!