Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 613: CHƯƠNG 613: KHÔNG BIẾT ĐẠO HỮU CÓ GÌ CHỈ GIÁO?

Ngài chém gió cái rắm a!

Cho người ta uống rượu ủ từ Hỗn Độn Linh căn, còn tặng người ta Hỗn Độn Linh bảo, ngài bảo cái này có phải là lừa dối không?

Van cầu ngài lừa dối ta mấy lần đi a!

Niếp Niếp bĩu môi, uỷ khuất nói: "Ca ca, sau này không có tivi để xem."

"Như vậy cũng tốt, bớt ngươi suốt ngày xem tivi."

Lý Niệm Phàm tỏ ra không sao cả mà cười, sau đó lại an ủi: "Được rồi, chút chuyện thôi mà, tìm tiếp chắc chắn còn sẽ có."

Đám người Ngọc Đế lập tức khẽ động, ghi tạc việc này vào trong lòng, đúng, tìm tivi!

"Được rồi, lần này chung quy là có kinh không hiểm, mọi người cùng nhau uống một chén chúc mừng đi."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, sau đó thì nhìn về phía tổ tôn ba người Cố Trường Thanh ở bên cạnh, cười nói: "Ba vị, đã rất lâu không gặp."

Thánh Quân đại nhân còn nhớ rõ chính mình!

Ba người Bùi An lập tức kích động trong lòng, vội vàng cung kính hành lễ, "Bái kiến Thánh Quân đại nhân."

"Ha ha ha, đều là bạn cũ, cũng đừng khách khí, tới tới tới, các vị huynh đệ đều vất vả, cùng nhau tới nếm thử rượu này của ta."

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, bắt đầu rót rượu.

Vừa rồi Lâm Phong ở đây, tự nhiên không có chỗ ngồi cho những thiên binh này, lúc này còn lại đều là người một nhà, như vậy thì có thể tuỳ ý một chút.

Bất kể như thế nào, tạo mối quan hệ với nhiều người mới là vương đạo, dù sao rượu lại không đáng tiền, nói đẹp hơn thì càng là không tốn chi phí.

"Đa tạ Thánh Quân đại nhân."

Các thiên binh đều là lòng đầy cảm động, trong tay cầm lấy rượu được ủ ra từ Hỗn Độn Linh căn, tâm can loạn chiến.

Quá hào phóng!

Ta biết mà, đi lăn lộn với Thánh Quân đại nhân, một mực đều không thua thiệt!

Có thể có may mắn liều mạng cho Thánh Quân đại nhân, đây là phúc khí tu luyện tám đời của chúng ta a!

Bọn họ nhấm nháp từng chút từng chút một, không đành lòng uống một hơi hết sạch.

Dù sao, loại tạo hoá này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, cả một đời có thể uống vào một chén rượu như vậy, vậy cũng đủ để cho số người, không đúng, là để vô số người trong đại thiên thế giới hâm mộ!

Một đám người vui vẻ hoà thuận, lại nói chuyện với nhau một lúc, Lý Niệm Phàm thì cùng Niếp Niếp trở về Nữ Nhi quốc một chuyến.

Nữ vương còn ở căn phòng, đang bâu quanh bàn chơi cờ phi hành, ở cái thế giới rất triếu giải trí này, cờ phi hành xuất hiện không khác gì một ngọn đèn sáng, điền vào vẻ trống rỗng tịch mịch của Nữ Nhi quốc.

Sau khi biết được vấn đề ở Tử Mẫu hà đã được giải quyết, Lý Niệm Phàm chuẩn bị rời đi, Nữ vương không có ngăn cản nữa, đành tiễn biệt lưu luyến không rời .

Lý Niệm Phàm chắp tay, mở miệng nói: "Bệ hạ, không cần tiễn nữa, xin cáo từ."

Nữ vương nhìn vào Lý Niệm Phàm, sóng mắt như nước, cắn môi nói: "Lý công tử, nhớ thường tới a, trên dưới Nữ Nhi quốc ta đều sẽ chào mừng ngài."

"Bệ hạ yên tâm, chắc chắn!"

Thế giới Vân Hoang.

Một đạo thân ảnh xinh đẹp thò đầu ra ở bên trong tầng mây, sau đó nhẹ nhàng hạ xuống không tạo ra sự chú ý nào.

Sau đó thì bước ra một bước, vượt qua hư không, di chuyển nhanh chóng.

Nàng ta tự nhiên chính là Nữ Oa ẩn nấp tiến vào, mục tiêu lần này của nàng ta rất rõ ràng, từ trong Hỗn Độn mà tới, nhưng nàng ta không muốn trì hoãn quá nhiều, nàng ta chỉ muốn tranh thủ thời gian bắt thú cho cao nhân, sau đó trở về giao nộp.

Cảm nhận được luồng tiên khí vô tận trong không trung và lực lượng pháp tắc tràn ngập giữa thiên địa, bên trong đôi mắt của Nữ Oa không thể không lộ ra một chút hâm mộ.

Đây là chỗ tốt của một thế giới hoàn chỉnh, điều kiện tu tiên muốn tốt hơn rất rất nhiều, xem như Hồng Hoang ở vào lúc thiên địa mới thành lập cũng không có điều kiện tốt bằng một nửa nơi này.

Chẳng mấy chốc, Nữ Oa đã lấy lại bình tĩnh, nhớ tới Tứ Hợp viện của cao nhân, vẻ hâm mộ bên trong đôi mắt lập tức tan thành mây khói.

Chính mình bây giờ cũng xem như là thấy qua việc đời, thế giới Vân Hoang đáng là gì?

So với Tứ Hợp viện của cao nhân thì nơi này chính là một bãi rác.

Ở trong lúc suy tư, nàng ta đã vượt qua một số vùng biển và đến trên một dòng hải lưu.

"Ào ào ào!"

Các dòng hải lưu ở đây rất hỗn loạn, và nước tích tụ càng lâu thì càng cao hơn, giống như bức tường cao, hết làn sóng này tới làn sóng khác, hơn nữa theo tiếng cuồng phong gào thét, cuốn nước biển vô tận đi khắp nơi, hơi nước trong khoảng không bốc lên, giống như một cơn mưa to.

Vùng đất xung quanh trải qua dòng hải lưu càn quét, rất nhiều nơi đều đã bị nhấn chìm, mà ngay cả những ngọn núi cao ở cả hai bên cũng không thể may mắn thoát khỏi, cơn lũ dữ dội trực tiếp ngập tới vị trí sườn núi.

"Chính là chỗ này."

Nữ Oa lơ lửng trên không trung, nhưng hơi nước ở chung quanh cũng không cách nào tới gần, cả người như độc lập, giống như giẫm sóng lớn dưới chân vậy.

"Nơi đây chắc chắn là chỗ ở của Lỏa ngư (cá cạp), có thân hình mình cá cánh chim, tiếng kêu như chim uyên ương, thấy thì ấp ủ lũ lụt."

Đôi mắt Nữ Oa liên tục dò xét bên trong hải lưu, trong đầu thì vừa suy nghĩ, "Dựa vào miêu tả trong thực đơn của cao nhân, kết hợp với tin tức liên quan tới nơi này mà chính mình nghe được, nơi này lũ lụt quanh năm, có đại yêu Phi ngư tác quái, chắc chắn chính là Loả ngư."

Đúng vào lúc này, đôi mắt Nữ Oa đột nhiên ngưng tụ lại.

Chỉ thấy, trong dòng hải lưu có hai bóng người lướt qua nhanh chóng rồi đột ngột cắt ngang mặt nước, đó là thân cá nhưng lại dang rộng đôi cánh, sau khi nhảy lên khỏi mặt nước thế nhưng lại không rơi xuống mà là bay ngược với dòng nước.

Hai con cá này đều có chiều dài khoảng nửa mét, bay ngang dọc, mỗi khi quẫy đuôi cá lên thì sóng nước dâng lên mấy phần, theo đó là có tiếng sóng vỗ, có tiếng kêu như tiếng chim hót truyền ra.

"Chính là bọn chúng!"

Đôi mắt Nữ Oa sáng lên, thân thể vẫn ở nguyên tại chỗ, chỉ là đưa tay duỗi một cái giống như vớt trăng trong giếng, một nháy mắt đã cầm giữ lấy hai con cá vẫn còn đang tung tăng vui vẻ.

Hắc hắc, tới tay!

Nàng ta vì không muốn bị ai phát hiện, ẩn giấu đi khí tức, tự nhiên không dám thi triển toàn bộ thực lực, tu vi chỉ có Chuẩn Thánh, tuy nhiên như vậy cũng đã đủ.

Hai con đại yêu này chẳng qua chỉ là ở mức tiêu chuẩn Đại La Kim Tiên hậu kỳ mà thôi, chỉ là một bữa ăn sáng.

Để bảo đảm tươi mới, Nữ Oa cũng không có hạ sát thủ, sau khi giam cầm chúng nó lại thì khiêng ở trên vai, khoé miệng nở ra nụ cười mỉm, chuẩn bị rời đi.

Tuy nhiên, nàng ta vừa mới đi dọc theo dòng hải lưu được một lúc thì đột nhiên có tiếng gọi truyền tới từ phía một bên ----

"Xin đạo hữu dừng bước."

Nữ Oa nhướng mày, đã thấy ba đạo thân ảnh nhanh chóng mà tới, cầm đầu là một lão giả, chòm râu dê trên mặt mang theo nụ cười thân thiện, chắp tay nói: "Bần đạo Vân Cơ Tử xin ra mắt tiền bối."

"Ngươi tốt." Nữ Oa gật đầu, cũng không có tự giới thiệu, mà là hỏi: "Không biết đạo hữu có gì chỉ giáo?"

Đối với điểm này, Vân Cơ Tử không để ý lắm, rất nhiều tiền bối đều rất cao ngạo.

"Không dám, không dám, chỉ giáo thì không dám nhận."

Vân Cơ Tử liên tục nói không dám, sau đó thì nhìn thoáng qua con cá đằng sau Nữ Oa, cười nói: "Hai con cá này làm ác nhiều năm, dẫn tới nơi đây lũ lụt mãi không ngừng, ba thầy trò chúng ta vừa đúng thấy tiền bối bắt lấy nó, bội phục cái tâm trừ yêu của tiền bối, bởi vậy mới cố ý tới kết giao một phen."

Mục đích bọn họ tới đây chính là loại bỏ những con cá này, vì thế còn làm ra sách lược vẹn toàn, nghĩ không ra lại không cần ra tay.

Nữ Oa thì thầm nói tiếng xúi quẩy, lúc đầu vạn sự đã thành, thế mà lại gặp phải chuyện ngoài ý muốn như vậy.

Nữ Oa lạnh nhạt nói: "Nếu như không có chuyện gì, vậy thì xin từ biệt, cáo từ!"

Vân Cơ Tử lại là muốn tới lôi kéo làm quen, vui vẻ đi theo Nữ Oa, hoá ra, hắn là môn đồ Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, chính là kết giao đại năng, truyền bá giáo nghĩa.

Nếu là trước đây, Nữ Oa chắc chắn rất vui vẻ chém gió với hắn, đánh cắp càng nhiều tin tức có liên quan tới thế giới Vân Hoang này, càng có lợi hơn cho việc trà trộn ở nơi này, nhưng vào lúc này, nàng ta lại là không dám có chút hứng thú nào, vội vàng muốn thoát thân.

Chẳng mấy chốc đã nói tới chủ đề rung động nhất gần đây của thế giới Vân Hoang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!