Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 614: CHƯƠNG 614: NGƯƠI, NGƯƠI THẾ MÀ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI CỦA THẾ GIỚI NÀY?!

Bên trong đôi mắt của Vân Cơ Tử mang theo sự sợ hãi thán phục, trầm giọng nói: "Tiền bối thế nhưng là có nghe nói về việc Trường Sinh giáo chủ của Chính Nhất giáo vẫn lạc chưa?"

Sắc mặt Nữ Oa hơi đổi, kinh ngạc hỏi: "Trường Sinh giáo chủ vẫn lạc?"

Trước đó còn suy sát mình tới tận Hồng Hoang, xem như chỉ là một bộ hoá thân của Trường Sinh giáo chủ mà thôi, làm sao lại vẫn lạc rồi?

"Đạo hữu vậy mà không biết?"

Vân Cơ Tử kinh ngạc nhìn vào Nữ Oa, sau đó thì sợ hãi than nói: "Việc này náo động thật sự là quá lớn, Trường Sinh giáo chủ thế nhưng là đại năng cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, phóng tầm mắt ở bên trong Hỗn Độn, cũng xem như là cường giả một phương, nhưng ở ngay vào hai tháng trước, từ bên ngoài Hỗn Độn thế mà truyền tới một tia kiếm khí chứa lực lượng đại đạo, chém chết Trường Sinh giáo chủ một cách dễ dàng!"

"Tê -- "

Nữ Oa hít vào một ngụm khí lạnh, đôi mắt trợn lớn, tâm thần rung động mạnh.

Hai tháng trước.

Một tia kiếm khí.

Chắc chắn là chuôi kiếm gỗ kia!

Nàng ta thế nào cũng không nghĩ tới, kiếm gỗ kia không chỉ chém chết hoá thân đuổi tới Hồng Hoang, càng là vượt qua khoảng cách vô tận bay tới nơi này chém luôn cả bản tôn của Trường Sinh giáo chủ!

Kiếm gỗ kia, hình như chỉ lưu lại một đoạn lực lượng đại đạo của cao nhân mà thôi, ngay cả cao nhân tự mình xuất thủ cũng không bằng.

Đây cũng quá nghịch thiên đi!

Tin tức này, lại lần nữa đổi mới nhận biết của Nữ Oa đối với cao nhân, quá mạnh, có phải vô địch hay không? Tám chín phần mười đi.

"Chấn kinh rồi chứ."

Vân Cơ Tử nhìn vào Nữ Oa, cười nói: "Người biết được tin tức này thì đều hít vào một ngụm khí lạnh, cũng không biết Trường Sinh giáo chủ đắc tội vị đại nhân vật kinh thiên nào, quả thực là để cho người ta phải thổn thức."

Nữ Oa gật đầu nói: "Quả thực đáng sợ."

Vân Cơ Tử tiếp tục nói: "Hỗn Độn thật sự là nguy hiểm và đáng sợ quá mức, hiện tại toàn bộ Vân Hoang đều đang lo lắng đề phòng, môn đồ của tất cả Thánh Nhân càng là trong tay mỗi người có một cái vực ngoại linh châu, chính là dùng để phòng ngừa có người ngoài trà trộn vào thế giới Vân Hoang."

Vực Ngoại Linh châu?

Nữ Oa cuồng loạn trong lòng, lập tức sinh ra một loại dự cảm không tốt.

Hố a!

Sẽ không phải thời vận không tốt như vậy chứ?

Ngay sau đó, chỉ thấy Vân Cơ Tử lấy ra một viên châu hình tròn.

Đồng thời mở miệng giới thiệu nói: "Chính là cái này, nếu như ở trong phạm vi mười vạn dặm, có tu sĩ không thuộc về thế giới này thì viên châu này sẽ báo động trước."

Tuy nhiên, lời nói của hắn vừa dứt, chỉ thấy viên châu trong tay đột nhiên phát ra một chùm ánh sáng đỏ loá mắt, sau đó, những ánh sáng đỏ này giống như hoả diễm chỉ thẳng về phía Nữ Oa.

Nữ Oa: "..."

Vân Cơ Tử: "..."

"Chẳng lẽ là hỏng rồi?"

Vân Cơ Tử sửng sốt một lát, sau đó thì ngượng ngùng nói: "Tiền bối không cần để ý, chắc chắn là mất linh, lấy Vực Ngoại Linh châu của các ngươi ra nhìn xem."

Trong lòng hắn, Nữ Oa là tu sĩ tốt tru sát đại yêu, tuyệt đối không có khả năng là người ở bên ngoài thế giới này.

Dù sao ... người ở bên ngoài thế giới này cố ý chạy tới Vân Hoang, chỉ vì tru sát ác yêu giúp Vân Hoang thôi sao?

Nhàn rỗi không còn việc gì để làm sao?

Đây là niềm đam mê như thế nào? Hiển nhiên là không có khả năng nha.

Chẳng mấy chốc, hạ tên đệ tử đi theo hắn cũng thi nhau móc Vực Ngoại Linh châu ra.

Lập tức, ba viên châu đều sáng lên ánh sáng đỏ, ánh sáng màu đỏ rực đều chỉ về phía Nữ Oa.

Bốn người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đều hoá đá.

Moá nó! Tất cả đều sáng?

Tâm trạng Nữ Oa lập tức sụp đổ!

Tâm trạng của ba người Vân Cơ Tử cũng sụp đổ, kinh hãi không thôi, "Ngươi, ngươi thế mà không phải là người của thế giới này?!"

"Ầm!"

Đôi mắt Nữ Oa đột nhiên trầm xuống, đưa tay trấn áp ba người này, sau đó không dám chậm trễ, phi thân lên, toàn lực lao vào trong Hỗn Độn mà đi.

Cùng vào thời gian này, không trung của toàn bộ thế giới Vân Hoang đều hơi rung động, một cỗ lực lượng kỳ dị lan tràn ra, khiến cho tất cả đại năng đều sinh lòng cảm ứng, cảm thấy có chuyện lớn xảy ra.

Bên trong cung điện xa xôi nào đó, một lão giả đang nhắm mắt đột nhiên mở ra, nhướng mày, trầm giọng hỏi: "Thế mà dám can đảm làm tổn thương môn nhân của ta?!"

Hắn đưa tay bấm đốt ngón tay một phen, vẻ mặt càng trở nên âm trầm, trong mắt loé lên hàn mang, "Người đến từ thế giới bên ngoài! Lớn mật!"

Bước chân chậm rãi vừa nhấc thì đã biến mất ở trong cung điện.

Lúc xuất hiện, đã đứng ở trên một viên tinh thần, mắt lạnh nhìn vào Nữ Oa đang phi tốc chạy trốn, bấm pháp quyết, phất trần trong tay nhẹ nhàng vung về phía Nữ Oa.

Lập tức biến thành vô số sợi tơ, giống như ngàn vạn xúc tu, che khuất bầu trời, quấn quanh quấn về phía Nữ Oa mà đi.

Lão giả nhắm đôi mắt lại, hừ lạnh nói: "Tuy rằng không biết có toan tính gì, nhưng dám can đảm tới Vân Hoang ta để mò cá, còn dám làm tổn thương môn nhân của ta, không thể tha thứ!"

Tâm trạng Nữ Oa chìm vào đáy cốc, tự biết căn bản không phải là đối thủ của lão giả, lại thêm chính mình còn là kẻ ngoại lại, càng ở thế yếu, nhất định phải không tiếc bất cứ giá nào bằng vào tốc độ nhanh nhất mà chạy trốn!

Nghĩ tới đây, bàn tay trắng nõn của nàng ta khẽ giơ lên, kéo lấy một chiếc đèn hoa sen, chính là Bảo Liên đăng.

Đăng tâm được pháp lực toàn thân Nữ Oa được thúc giục điên cuồng, khiến cho hoả diễm cháy hừng hực, trên khóe miệng còn tràn ra vết máu, đặt ở bên trong Bảo Liên đăng.

Lập tức, phòng ngự của Bảo Liên đăng được mở ra toàn bộ, ánh sáng lập loè tới cực hạn, có thần hoả bộc phát ầm vang đầy trời, còn quấn Nữ Oa, ngăn cản ngàn vạn xúc tu ở bên ngoài, đồng thời như là sao chổi, lấy tốc độ cực nhanh, xông phá tất cả, bỏ chạy vào trong Hỗn Độn!

Lão giả quát khẽ một tiếng, "Chỉ là con kiến hôi thế giới bên ngoài vậy mà cũng dám khiêu khích uy nghiêm của Vân Hoang! Theo ta cùng tru diệt! Xông a!"

Không cần hắn nói, đã có rất nhiều lưu quang phóng lên tận trời, lao thẳng tới Nữ Oa mà đi!

Sự biến động này vô cùng to lớn.

Trong Hỗn Độn bên ngoài thế giới Vân Hoang.

Vân Thục đang nấp ở một nơi nào đó, mặt lộ vẻ đấu tranh, tự hỏi lúc gặp lại Nữ Oa một lần nữa thì nên hỏi thăm tin tức có quan hệ với Hỗn Độn Linh tuyền như thế nào, tạo hoá lớn như vậy luôn chính là từ ngữ mẫn cảm khó mở lời a.

"Cũng không biết Nữ Oa đạo hữu ở Vân Hoang sao rồi, phải khi nào mới đi ra ngoài."

Nàng ta đang tự hỏi, đã thấy một đạo lưu quang đột nhiên xông ra ngoài, dũng mãnh lao vào bên trong Hỗn Độn, tập trung nhìn vào, chính là Nữ Oa, sau lưng còn đeo hai con cá lớn, rất là dễ thấy.

Vân Thục chấn kinh, "Không phải chứ, Nữ Oa đạo hữu thế mà thật đi tới thế giới Vân Hoang để bắt cá? Quá tuỳ hứng."

Tuy nhiên ngay sau đó, nàng ta phát hiện theo sát đằng sau còn có một cái rồi lại một cái lưu quang (luồng sáng) vọt bắn vào Hỗn Độn, khí tức khoá chặt vào Nữ Oa, khí thế hung hãn, khiến cho Hỗn Độn cũng phát ra tiếng ầm vang.

Nàng ta hoàn toàn ngây dại, có chút không dám tin tưởng vào con mắt của mình.

"Tình huống như thế nào? Nữ Oa đạo hữu đây là chọc phải tổ ong vò vẽ sao? Không tới mức chứ, chẳng phải chỉ là hai con cá thôi sao, làm sao lại làm ra động tĩnh lớn như vậy?"

Trong chớp nhoáng này, ánh mắt nàng ta lập loè không ngưng, lại rơi vào vấn đề khó, cứu hay là không cứu?

Vân Thục núp trong bóng tối, trong lòng đang tiến hành thiên nhân giao chiến.

Cứu hay là không cứu, đây là cả một vấn đề.

Cứu, chính mình sẽ đứng ở phía đối lập với thế giới Vân Hoang, xem như cộng với Nữ Oa vậy cũng không đủ để đối phương đánh, nhiều lắm là cùng chạy với Nữ Oa, đại năng ở thế giới Vân Hoang thế nhưng là nhiều lắm! Chỉ số nguy hiểm cực cao.

Nhưng là ... nói không chừng có thể biết được tạo hoá của Nữ Oa, kiếm được một cơ duyên, nguy hiểm tương đương với lợi ích.

Không cứu, chính là ngồi xem một trận trò hay, chỉ có vậy thôi.

Nàng ta nghĩ tới tình trạng trước mắt của thế giới mình, không thể không nắm nắm đấm lại thật chặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!