Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 615: CHƯƠNG 615: KHÔNG PHẢI CHỈ HAI CON CÁ THÔI SAO?

Lại nhìn thấy Nữ Oa mặc dù có Bảo Liên đăng hộ thể, nhưng đang ở dưới tình thế vô cùng nguy hiểm, ngàn cân treo sợi tóc, lực phòng ngự của Tiên Thiên Chí bảo quả thực là rất lợi hại, nhưng đối phương cũng không yếu, thậm chí còn có cả Sát Phạt Chí bảo.

Đôi mắt Vân Thục đột nhiên trầm xuống, dứt khoát quyết tâm liều mạng, lập tức chất bước về phía chiến trường, "Lúc này không vồ vậy thì còn có cơ hội nào nữa? Không có tạo hoá nào sẽ tự động chạy vào trong tay của chính mình!"

Thân hình nàng ta lắc lư một cái, lấy ra một chiếc gương, đưa tay ném ra.

Lúc này, một thanh đại đao màu đen nằm ngang trên trời cao, loé ra ánh sáng đen nhánh, mang theo sát phạt cực hạn chém về phía Nữ Oa!

Ầm!

Một đao chém xuống, giống như vô số ác ma hò hét, làm người chấn động cả hồn phách, ánh đao màu đen còn muốn thâm thuý hơn so với Hỗn Độn, mang theo uy thế không thể đỡ, chấn động đến Bảo Liên đăng lắc lư không ngừng.

Một đao rồi lại một đao, uy lực lại càng tụ càng mạnh, mang theo tiếng vang ầm ầm ảnh hưởng tới nguyên thần người.

Nữ Oa không dám phản kháng, nhưng lại bị phất trần ngăn cản, hành động bị ngăn cản, đối mặt với sự vậy công, đã là mô hình của một chiếc thuyền bị thủng lỗ.

Khi đao thứ tư chém ra, đã là một màu đen đen kịt bao phủ lấy Nữ Oa, sắc mặt Nữ Oa đã tái nhợt, đăng tâm (ngọn đèn) của Bảo Liên đăng biến thành như ẩn như hiện, lung lay sắp đổ.

Đang chuẩn bị cắn răng cố gắng kiên trì thì lại có một chiếc gương đột nhiên xuất hiện, đón gió nở lớn, ngặn ngang đao mang, rõ ràng ngăn cản.

Đồng thời, trong gương bộc phát ra ánh sáng cực mạnh, trong chớp mắt chiếu sáng một phần Hỗn Độn, khiến khí tức của mọi người đều bị đồng hoá che giấu.

Giao chiến giữa người tu tiên là dựa vào mắt, hơn nữa là dựa vào nguyên thần cảm nhận khí tức, tất cả khí tức đều bị ẩn nấp đi, sẽ mang tới cho người có một loại trạng thái mù loà trong nháy mắt, không khoá chặt được mục tiêu, xem như chỉ một cái chớp mắt vậy cũng đã là rất khả quan rồi.

"Nữ Oa đạo hữu, đi!"

Vân Thục đưa tay, tiêu trừ phất trần xung quanh đi, mang theo Nữ Oa nhanh chóng bỏ chạy về nơi xa.

Đám người của thế giới Vân Hoang trong nháy mắt lấy lại tinh thần, theo sát đằng sau mà đuổi theo.

Lão giả cầm phất trần trong tay kia lại đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt kéo dài, giống như có thể nhìn thấy khoảng cách vô tận.

Một lão giả mặc áo bào đen trong tay cầm đại đao màu đen chậm rãi đi tới bên cạnh hắn, áo bào đen bồng bềnh, khí chất xuất trần, khí tức dập dờn quanh người, ẩn chứa lực lượng sát phạt, để cho người ta không dám nhìn gần.

Mở miệng hỏi: "Thanh Phong đạo hữu làm sao mà lại không đuổi theo?"

Thanh Phong lão đạo mỉm cười, nói một cách cao thâm khó lường: "Thiên Nguyên đạo hữu, ngươi cho là thế nào?"

Thiên Nguyên lão đạo đưa mắt nhìn mở miệng nói: "Ha ha, ta nhưng không có tính toán nhiều như ngươi, ngươi muốn làm gì, cứ nói thẳng đi."

Thanh Phong lão đạo nhìn xung quanh, nhịn không được nói: "Trường Sinh giáo chủ bỏ mình, toàn bộ Vân Hoang đều thận trọng hơn rất nhiều, bây giờ xem ra, cũng chỉ có ta và ngươi dám làm lớn chuyện đuổi theo ra ngoài, những người khác thì đều là lão hồ ly yên lặng theo dõi kỳ biến!"

Dừng một chút, hắn nói tiếp: "Thật tình không biết cầu phú quý trong nguy hiểm, ta am hiểu thôi toán (suy tính), có thể cảm nhận được, sau lưng nữ tử này ẩn chứa bí mật rất lớn!"

"Bí mật rất lớn?"

Ánh mắt Thiên Nguyên lão đạo lập loè không ngừng, cau mày nói: "Ngươi nói cho ta biết trước, nữ tử này cố ý tới Vân Hoang ta không biết có chuyện gì không? Chẳng lẽ chỉ vì bắt hai con cá đó?"

"Quả thực chỉ bắt hai con cá." Thanh Phong lão đạo lắc đầu, bấm ngón tay tính một cái, nói tiếp: "Ta đây suy tính không ra, tuy nhiên không cần để ý tới những chi tiết này, không ngại nói cho ngươi, một nữ tử khác cùng một bọn với nữ tử kia, trên người có ... khí tức Hỗn Độn Linh khí!"

Đôi mắt Thiên Nguyên lão đạo đột nhiên sáng rực lên, "Hỗn Độn Linh khí? Ngươi chắc chắn? Ngươi muốn như nào?"

"Thả dây dài câu cá lớn!"

Thanh Phong lão đạo cười lạnh, làm đúng giáng vẻ buông cần câu cá, thản nhiên nói: "Áp chế cảnh giới của mình một chút, không được ép các nàng quá ác, xem một chút xem các nàng cuối cùng sẽ trốn tới nơi nào, khai quật bí mật này ra từng chút từng chút một."

Thiên Nguyên lão đạo gật đầu cười nói: "Được!"

...

Nữ Oa và Vân Thục đang liều mạng chạy trốn trong Hỗn Độn.

Nữ Oa thì trong lòng còn sợ hãi nói: "Vân Thục đạo hữu, không nghĩ tới ngươi thế mà lại tới cứu ta."

"Bây giờ không phải là lúc nói tới chuyện này, chờ sau khi an toàn rồi nói."

Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Thục đã tái nhợt đi, không biết quyết định này của mình là đúng hay sai, lại đưa mắt nhìn vào hai con cá đằng sau Nữ Oa, nhịn không được hỏi: "Nữ Oa đạo hữu, ta cảm thấy ngươi có thể bỏ hai con cá này ra, thuận tiện chịu nhận lỗi, nói không chừng chúng ta có thể trốn thoát càng an toàn hơn a."

Nàng ta không thể tin được, chính mình có một ngày thế mà bởi vì hai con cá mà bản thân rơi vào hiểm cảnh.

Xem ra cũng không giống bảo bối gì a, nếu quả như bởi vậy mà vẫn lạc vậy thì cũng quá thua lỗ đi.

Nữ Oa lắc đầu mà không do dự chút nào, ngưng trọng nói: "Không được, hai con cá này rất quan trọng, tuyệt đối không thể cho chúng có chút tổn thương nào."

Vân Thục thấy Nữ Oa trịnh trọng như vậy, nhịn không được thấp giọng nói: "Hai con cá này chẳng lẽ ẩn chứa bí mật gì sao?"

Nữ Oa đưa mắt nhìn vào Vân Thục, lắc đầu, "Việc này vô cùng quan trọng, tha thứ ta không thể nói cho ngươi."

Nữ Oa đạo hữu quả nhiên có bí ẩn gì đó!

Vân Thục trong lòng khẽ động, cũng không trách cứ Nữ Oa, ngược lại là hơi vui mừng, tràn đầy mong chờ, cảm thấy chính mình càng ngày càng tiếp cận với tạo hoá lớn kia.

"Yêu nữ chạy đâu, thả hai con cá kia xuống, đồng thời thúc thủ chịu trói, thẳng thắng sẽ nhận được sự khoan hồng, còn có thể tha cho các ngươi một cái mạng nhỏ!"

Sau lưng có tiếng quát lạnh truyền tới, theo tiếng quát này, còn có một tấm lưỡi lớn màu vàng kim rạp trời kín đất bao phủ về phía hai người mà tới.

Tấm lưới này ẩn chứa lực lượng pháp tắc, chiếu lấp lánh, giống như một móng vuốt khổng lồ, khoảng cách hai người còn cách một đoạn.

Tuy nhiên, dị biến nảy sinh.

Nơi ánh sáng vàng chiếu vào, thế mà hoá hư làm thật, cái bóng màu vàng kim thế mà cũng biến thành một tấm lưới lớn màu vàng kim, từ bốn phương tám hướng bao phủ về phía Nữ Oa và Vân Thục.

Trong lúc không hề hay biết, hai người các nàng thế mà như là cá, rơi vào trong lưới!

"Hừ, chút tài mọn!"

Khuôn mặt xinh đẹp của Nữ Oa trở nên lãnh đạp, đưa tay vạch một vạch trên Bảo Liên đăng, ánh sáng bảy màu chiếu rọi mà ra, trong nháy mắt, tấm lưỡi lớn màu vàng kim kia bị xoá đi trong nháy mắt, hai người tiếp tục trốn thoát.

Vận Thục cũng cười lạnh, khinh thường nói: "Chỉ là Chuẩn Thánh đỉnh phong mà cũng vọng tưởng ngăn cản chúng ta?"

Đám người sau lưng kia tuy rằng từng tên từng tên đều mang chí bảo, nhưng ở trong mắt các nàng chẳng qua cũng chỉ như thế, nếu không phải kiêng kỵ người sau lưng, phí chút thủ đoạn là có thể tiêu diệt đám người này đi rồi.

Vừa dứt lời, đại đao màu đen này lại xuất hiện, đao mang đen nhánh trảm diệt quy tắc, trôi nổi ở trên Hỗn Độn, tinh thần xung quanh ở bên trong cỗ đao mang này, lập tức biến thành bột mịn, bao phủ đỉnh đầu Nữ Oa và Vân Thục.

Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên xuất thủ!

Không nói thế giới Hồng Hoang, chính là thế giới Vân Hoang, một khi Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên ra tay, chắc chắn sẽ tạo thành cảnh tượng thiên địa sụp đổ, tam giới bị phá vỡ, dân chúng lầm than tạo thành giết chóc vô tận.

Sơ kiếp Long Phượng của Hồng Hoang năm đó, Long Phượng Kỳ Lân tam tộc chẳng qua chỉ là Chuẩn Thánh đỉnh phong, vậy mà cũng đã biến thiên địa thành dáng vẻ đó thì có thể tưởng tượng được, Thánh Nhân giao chiến, tuyệt đối sẽ huỷ Hồng Hoang đi!

Bởi vậy, tới cảnh giới Chuẩn Thánh, giao thủ cũng phải cố gắng giao thủ ở bên trong Hỗn Độn bên ngoài thế giới, mới có thể buông tay buông chân, uy lực cực kỳ kinh khủng.

Nữ Oa liên thủ với Vân Thục, đồng thời điều khiển Bảo Liên đăng và cái gương kia, lúc này mới ngăn cản được đại đao kia xuống.

Vân Thục vừa chạy, nhịn không được còn chửi: "Không phải chỉ hai con cá thôi sao? Vậy mà cũng đuổi theo thành như vậy? Cũng quá keo kiệt đi!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!