Nữ Oa nhíu mày, cũng cảm thấy việc này có chút không tầm thường.
Trước đây sở dĩ nàng ta bị Trường Sinh giáo chủ truy sát là bởi vì bị phát hiện học trộm ở bên trong Chính Nhất giáo, như vậy mới bị đuổi giết, nhưng là bây giờ, bởi vì hai con cá mà truy sát tới tận đây, cũng không phải bảo bối gì, chuyện này có chút kỳ lạ.
Có cần phải như vậy hay không?
Nghĩ mãi mà không thể nào hiểu ra nổi, cuối cùng chỉ có thể quy về việc thế giới Vân Hoang bá đạo mà thôi.
Nữ Oa sầm mặt lại, mở miệng nói: "Vân Thục, chúng ta vừa chạy vừa cảm nhận một chút, nhìn xem có bao nhiêu người đang đuổi giết chúng ta?"
Một lát sau, trên mặt Vân Thục hiện ra nét vui mừng, mở miệng nói: "Hình như chỉ có một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, đám người còn lại chẳng qua chỉ có tu vi Chuẩn Thánh."
"Yêu hô --- vậy thì còn may."
Nữ Oa thở phào nhẹ nhõm, tính toán sức chiến đấu giữa hai bên một cách nhanh chóng.
Nàng ta và Vân Thục đều là Thánh Nhân ở thế giới của mình, nhưng là sau khi rời khỏi thế giới của mình thì sẽ không còn Thánh vị, thực lực tự nhiên giảm nhiều, tuyệt đối không phải là đối thủ của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.
Nhưng nếu như trở về Hồng Hoang, mượn nhờ lực lượng của thế giới mình, thực lực của mình có thể sẽ mạnh hơn rất nhiều, tới lúc đó lại có thêm Vân Thục, tuyệt đối có thể áp đảo bên đối diện, chỉ có điều ... trước đó cần cẩn thận một chút.
Các nàng tiếp tục chạy trốn ở trong Hỗn Độn, không ngừng thay đổi phương vị, thi thoảng còn phản kích thăm dò, cuối cùng phát hiện, thế giới Vân Hoang dường như quả thực không có viện binh, trong lòng Nữ Oa chắc chắn, vội vàng bay về phía Hồng Hoang mà đi.
Nữ Oa ngưng trọng nói: "Theo ta đi!"
Mắt thấy hai người Nữ Oa đột nhiên lao thẳng về một cái phương hướng mà đi, Thiên Nguyên lão đạo trong tay cầm đại đao khoé miệng không thể không nhếch lên, nở nụ cười âm trầm: "Con cá ... dường như mắc câu rồi!"
...
Hồng Hoang.
Trời tối vắng người.
Lý Niệm Phàm mang theo Niếp Niếp hành tẩu ở trong rừng.
Sau đó, bọn họ chuẩn bị đi tới địa điểm cuối cùng trong lần đi du lịch này, Ngũ Trang quán.
Nơi này chính là nơi ở của Trấn Nguyên Tử đại tiên, chủ yếu nhất là mọc ra Nhân Sâm quả thần vật bực này, thần quả bực này ăn một quả có thể sống bốn vạn bảy ngàn năm.
Đây chính là bốn vạn bảy ngàn năm a, khái niệm gì nhỉ?
Quá dài, đoán chừng sống tới mức có thể mọc ra được lông trắng!
Tuy nhiên ... ta thích!
"Tuy rằng Nhân Sâm quả có khả năng không còn, nhưng là ... nhất định phải đi xem một chút, nói không chừng sẽ có kỳ tích xảy ra đây này."
Lý Niệm Phàm xoắn xuýt không thôi, trong lòng lại tràn đầy sự mong chờ.
"Niếp Niếp, xem ra hôm nay lại phải ngủ đầu đường."
Lý Niệm Phàm thuận miệng nói, xuất hành lâu như vậy lại sớm đã quen thuộc, lập tức bắt đầu xây dựng cơ sở tạm thời.
Nằm ngửa ở trên một chỗ đất bằng, nhìn lên sao lốm đốm đầy trời bên trong bầu trời, bầu trời đêm tĩnh mịch thâm thuý mà yên tĩnh, sao trời sáng chói, loé lên ánh sáng long lanh.
A, không đúng.
Sao trời làm sao lại đang động vậy?
Còn di chuyển nhanh như vậy?
Lý Niệm Phàm choáng váng, trơ mắt nhìn vào bầu trời đêm vốn được che kín đầy sao thế mà lại có thể tụ tập cùng nhau, sau đó chậm rãi di chuyển, thế mà bày ra một cái hình đầu chó.
Lý Niệm Phàm còn tưởng rằng chính mình hoa mắt, sinh ra ảo giác.
Tập trung nhìn vào, bầu trời đầy sao lại khẽ động một lần nữa, xếp thành một hàng, bày thành một cái tinh hà sáng chói, vô cùng chói lọi, lại nói tiếp, sau đó lại sắp xếp thành một vòng lại một vòng ánh sáng, mà ngay cả màu sắc còn đang lập loé không yên, thậm chí còn thay đổi màu sắc.
"Ôi, Moá nó, màn trình diễn ánh sáng của máy bay không người lái sao? Thiên Cung lần này ra bỏ ra cái giá lớn a."
Lý Niệm Phàm ngây dại, cả kinh nói: "Mở mang kiến thức, hoá ra màu sắc của ngôi sao còn có thể thay đổi."
Niếp Niếp thì tức giận đến không được, nhịn không được nói: "Ca ca, Thiên Cung có phải là đang tổ chức hoạt động cỡ lớn nào không đó? Thế mà không mang theo chúng ta! Quá đáng ghét!"
Đôi mắt của nàng cũng sáng lên, dưới chân cũng bắt đầu sinh mây, một bộ dáng vẻ hoả tiễn sắp rời cung, "Ca ca, việc này không nên chậm trễ, chúng ta nhanh tới xem náo nhiệt một chút!"
Lý Niệm Phàm khoát tay áo, tuỳ ý cười nói: "Được rồi, gió cái gì a, ở phàm trần cũng có thể xem, cách gần quá thì ngược lại lại không thấy đẹp."
Niếp Niếp chẹp miệng, lúc này mới đành bất đắc dĩ an phận xuống.
Trên những vì sao, đâu đó bên ngoài bầu trời.
Một đám người đang bận bịu tới túi bụi, có trong tay cầm cờ lớn thao túng tinh thần, có cầm la bàn phụ trách định vị, còn có cầm trường xích, đang đo đạc quy hoạch không ngừng.
"Ai vào chỗ nầy, hình vẽ tiếp theo ... Hoa sen! Tranh thủ thời gian bày ra a!"
"Đúng sang phải! Ôi, ngươi bị sao vậy, ngay cả trái phải cũng không phân biệt được a!"
"Tinh thần bên kia phiền phức lại sáng thêm một chút, đêm nay, ngươi chính là tinh thần sáng nhất trong bầu trời đêm."
Một đám người như vậy, tất cả đều là tinh quan, chịu trách nhiệm điều khiển sự chiếu sáng và định hướng của các vì sao, vốn đang rất nhàn, có điều buổi tối hôm nay lại bận rộn không chịu nổi, trên trán mỗi người đều bắt đầu hiện ra mồ hôi mịn.
Tinh Hà đạo trưởng hành tẩu ở trên bầu trời đầy sao, trên mặt lộ vẻ dò xét.
Trước khi Thiên Cung khôi phục, hắn luôn đi theo Thất công chúa Tử Diệp, hơn nữa tốt xấu gì cũng có quen biết với Lý Niệm Phàm, bây giờ hỗn thành nguyên lão, đã từ Tinh quan vinh dự thăng chức thành Tinh quân, ổn thoả thăng chức tăng lương.
Lúc này đang phụ trách chỉ huy công việc, một mặt ngưng trọng, trầm giọng nói: "Đều nâng cao tinh thần cho ta, đây chính là nhiệm vụ mà Cẩu đại gia nhắn nhủ, đừng không biết nặng nhẹ!"
"Chúng ta tự nhiên biết, không nói gạt ngươi, từ lúc ta làm thần tiên tới nay, lượng công việc một năm cộng lại cũng không bằng đêm nay."
"Tiên lực của ta cũng sắp khô kiệt, có thể cho tiền lương tăng ca được không?"
Tinh Hà đạo trưởng đập một bàn tay vào trên đầu của người nọ, "Tăng cái đầu của ngươi! Chúng ta có thể phục vụ cho Cẩu đại gia thì đây chính là vinh hạnh, cũng là cơ hội báo ân! Sau này loại lời này nói cẩn thận có biết hay không?"
Hạo Thiên Khuyển lạnh lùng đứng ở trên không trung, lông có bay múa, trịnh trọng nói: "Hôm nay là sinh nhật của Cẩu Vương chúng ta, tuyệt đối đừng có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra, Đại Vương nhà chúng ta thế nhưng là tới xem a, một khi cao hứng, chỗ tốt tự nhiên là không thể thiếu được!"
Vừa nói, nó vừa móc ra một viên thức ăn cho chó rồi nhét vào trong miệng của mình, "Thấy không, thức ăn cho chó vị Bàn đào, cái này chẳng qua chỉ là đồ ăn bình thường của ta mà thôi, cái gì gọi là giàu, Cẩu Vương nhà chúng ta chính là giàu!"
Đám thần tiên kia nhìn vào thức ăn cho chó thì lập tức trợn tròn cả mắt lên, loé ra ánh sáng xanh, nước bọt chảy xuôi dầm dề.
Chỉ một câu này, có tác dụng hơn so với bất kỳ cái gì, từng tên giống như điên cuồng, gào lên bắt đầu tăng ca.
"Lưu tinh (sao băng), đúng, còn có Lưu tinh, tranh thủ thời gian vào chỗ!"
"Nhiều thêm một chút a, biến thành mưa sao băng, nhất định phải sáng!"
Cách đó không xa, đám người Ngọc Đế tự nhiên cũng chú ý tới nơi này từng giây từng phút, việc liên quan tới chó yêu của cao nhân, không qua loa được.
Nhìn thấy một viên thức ăn cho chó mà Hạo Thiên Khuyển móc ra, đôi mắt lập tức sáng lên, khoé miệng giật giật, trong lòng đó chính là ước ao ghen tị a, cũng sắp điên rồi.
Người không bằng chó ... không đúng, tiên không bằng chó a!
Ngọc Đế ho nhẹ một tiếng, mở miệng nói: "Khụ khụ, Dương Tiễn, Hạo Thiên Khuyển thế nhưng là chó yêu của ngươi a, ngươi có thể hướng về phía nó lấy tới một chút thức ăn cho chó không?"
"Cậu a, không dễ làm a!"
Dương Tiễn mặt lộ vẻ đắng chát, lắc đầu khổ não nói: 'Tiểu thần đã thử qua, Hạo Thiên Khuyển nó chính là đầu óc chết, nói thức ăn cho chó chỉ cấp cho chó ăn, sống chết không chịu cho ta à! Mấy người chúng ta lại đi thử một chút, cậu có thể diện lớn hơn, nói không chừng có thể lấy được một chút thức ăn cho chó ăn."
"Làm càn! Ngươi biến chất!"
Sắc mặt Ngọc Đế trầm xuống, lộ ra vẻ không vui, nói lời chỉ trích: "Dương Tiễn, ngươi thật sự là càng sống càng thụt lùi, thế mà còn muốn ăn thức ăn cho chó?! Đồng thời ngươi còn nghĩ về ta với loại tư tưởng bẩn thỉu này của ngươi?"
Ta làm sao lại đi ăn thức ăn cho chó, ta chỉ là nuôi một con chó mới nhờ ngươi giúp một chút a!
"Dương Tiễn, không phải mợ mắng ngươi, bản thân ngươi là Tư Pháp Thiên Thần, tôn nghiêm của ngươi đâu rồi?" Vương Mẫu cũng mở miệng, dừng một chút lạnh nhạt nói: "Ta và Ngọc Đế nuôi một đôi chó tình nhân, ngươi cũng phải nghĩ cách cho ai gia một phần đi."
Cự Linh Thần lập tức cũng bu lại, vui cười hớn hở nói: "Nhị Lang Chân Quân, chó nhà ta cũng muốn nếm thử, có thể ..."
Mặt Nhị lang Thần đỏ bừng lên, ngượng ngùng tới không chịu nổi, anh danh cả đời cứ như vậy về mo.
Các ngươi nuôi chó lúc nào? Làm sao ta không biết?