Quả thực chính là ăn nói lung tung nói bậy nói bạ, nói xằng nói xiên!
Thẹn quá thành giận nói: "Cút!"
Cẩu sơn.
Đông đảo chó xếp hàng theo thứ tự, các loại pháp thuật tô điểm khiến cho cả đỉnh núi đều đang phát ra ánh sáng, còn có rất nhiều Cẩu yêu chuyên nghiệp đang biểu diễn các tiết mục cho Cẩu Vương xem.
Đại Hắc thì ngửa đầu, nhìn vào tinh thần biến hoá trên bầu trời, bên trong mắt chó tràn đầy vẻ hồi ức và thổn thức.
"Năm thứ năm..."
Đại Hắc thấp giọng lẩm bẩm, "Từ khi nó được chủ nhân ôm về nhà nuôi đã trải qua năm năm rồi."
Vào cái ngày chủ nhân nhận nuôi nó, đã được nó âm thầm ghi tạc trong lòng, ngày đó là cuộc sống mới của nó, cũng là sinh nhật của nó, vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên!
"Chủ nhân, ngươi có thấy bầu trời sau kia không?"
Đôi mắt Đại Hắc thâm thuý, hứng thú vừa tới thế mà đảo mắt đã hoá thân thành một con chó có chất thơ, ung dung mở miệng, "Tuy rằng ngươi không mang ta đi bên người, nhưng là, chúng ta cùng nhìn bầu trời đầy sao này, cái này gọi là ngàn dặm chung bầu trời sao, Đại Hắc ở bên cạnh ngươi."
Trên bầu trời, đột nhiên có từng loạt lưu tinh (sao băng) rơi xuống, như mưa, kéo theo một cái đuôi dài, từng mảnh từng mảnh rơi xuống, có loại cảnh tượng hùng vĩ Ngân Hà cửu thiên.
Ngân hà sáng chói tô điểm ở trong bóng đêm yên tĩnh, đẹp để cho người ta say mê.
Trong khu rừng, trong đôi mắt của Lý Niệm Phàm phản chiếu lấy lưu tinh, con ngươi cũng trở nên sáng lên, "Mưa sao băng thật xinh đẹp a! Thủ bút này cũng quá lớn, tinh quân trên bầu trời đây là đang cùng nhau thả pháo hoa sao? Mặc sức vui vẻ a!"
Niếp Niếp thì mắt đầy vẻ hâm mộ, "Khống chế tinh thần, chơi thật vui vẻ a, thế mà không mang theo ta..."
Cũng vào lúc này.
Hai thân ảnh từ trong Hỗn Độn cất bước đi tới, vẻ mặt có chút bối rối, tốc độ lại là cực nhanh, ở trong mấy bước đã vượt qua đông đảo tinh thần, đi tới bầu trời xa hơn.
Chính là Nữ Oa và Vân Thục.
Các nàng cắm đầu đâm vào thế giới Hồng Hoang, hai người lại là đều sững sờ, cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.
Giương mắt nhìn lên, trên bầu trời thế mà lại vô cùng náo nhiệt, ánh sáng rực rỡ loá mắt, rất nhiều tinh thần phát sáng đều đứng xếp hàng có thứ tự, đông đảo thần tiên bay tới bay lui, loay hoay quên cả đất trời.
Hai chữ, náo nhiệt!
"Nữ Oa đạo hữu, thế giới này của ngươi thật đúng là ..."
Vân Thục tổ chức ngôn ngữ một lúc, cuối cùng sợ hãi than nói: "Chỉ số hạnh phúc của mọi người ... thật cao."
Có thể làm ra hoạt động bực này, thật đúng là chưa từng nghe thấy, trong Hỗn Độn tìm không ra nơi thứ hai, biết chơi, thật là biết chơi!
Nhìn vào một đám thần tiên đang bận rộn kia, trên mặt đều tràn đầy vẻ nhiệt tình, bên trong đôi mắt tràn đầy cảm xúc mạnh mẽ, làm việc đó chính là hết mực hết lòng, chỉ nhìn thôi đã mang tới cảm giác vui mừng cho người ta, Vận Thục từ trên người bọn họ thấy được hai từ, hy vọng và hạnh phúc.
Vân Thục cảm thấy mình phải thay đổi cách nhìn đối với thế giới Hồng Hoang, đây thật là một cái thế giới tốt đẹp a, cư dân nơi này chắc chắn rất hạnh phúc.
Nữ Oa cũng choáng váng.
Hôm nay là ngày gì?
Đây là đang làm cái gì?
Thiên Cung trở nên xốc nổi như vậy từ lúc nào rồi?
Ngọc Đế biến chất rồi a!
Sắc mặt nàng trở nên ngưng trọng, nhấc chân bước ra một bước đã xuất hiện ở trước mặt đám người Ngọc Đế, khí tức Thánh Nhân tràn ra, thần thánh mà trang trọng.
Chỉ có điều, sau lưng cõng theo hai con cá, tương đối chướng mắt, có chút không thích hợp.
Đám người Ngọc Đế giật nảy cả mình, sau đó thì vội vàng hành lễ nói: "Tham kiến Nữ Oa nương nương."
"Oa! Hai con cá thật là lớn, nương nương đây là thu hoạch tuyệt vời cho lần đi săn này a, nên chúc mừng một phen!"
"Chúc mừng cái gì? Phiền phức lớn tới rồi!"
Tâm trạng Nữ Oa trở nên vội vàng, trịnh trọng nói: "Không kịp giải thích! Mau thu thập nơi này một chút, chuẩn bị chiến đấu!"
"Chiến đấu?"
Đám người Ngọc Đế giật mình, còn chưa kịp làm chuẩn bị thì đã nghe thấy một tiếng cười to truyền tới, ngay sau đó, một cỗ khí thế ngập trời đột nhiên xuất hiện, khiến cho không gian cũng xuất hiện vặn vẹo.
Thiên Nguyên lão đạo cầm đại đao trong tay, dạo bước mà tới, miệng hơi nở nụ cười, đôi mắt hiện vẻ khinh thường, rất chi là phách lối.
"Ha ha ha, vừa đúng, nơi này hình như còn đang cử hành hoạt động vào buổi tối."
Thiên Nguyên lão đạo cười lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Không nghĩ tới chỉ là một thế giới tàn tạ, vậy mà bầu không khí giải trí ngược lại là rất náo nhiệt, buồn cười, buồn cười."
Ngoài miệng nói xong, trong lòng thì đang suy tính, trở về cũng làm một buổi hoạt động như thế này nhằm tăng thêm một chút màu sắc cho cuộc sống tu tiên bớt nhàm chán buồn tẻ.
Theo lão giả này xuất hiện, toàn bộ không gian lập tức cứng lại, tuy rằng còn chưa xuất thủ, nhưng đã hiển lộ ra một chút địch ý, đã đủ để cho tất cả mọi người phải cuồng loạn trong lòng, sinh lòng tuyệt vọng.
Nhất niệm sinh, cũng đã là không ai cản nổi!
Mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám.
"Lại là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên ..."
Ngọc Đế trợn tròn mắt để suy nghĩ, trong lòng vô cùng rung động, mấy ngày trước vừa mới tiễn đi một tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, tại sao bây giờ lại có một tên khác tới?
Ta kẻ làm Ngọc Đế này, cũng quá uất ức đi!
Chẳng lẽ Hồng Hoang trở thành hậu hoa viên của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên rồi sao?
Còn có thể để cho người ta chơi đùa vui sướng nữa hay không? Ta quá khó khăn a.
Đôi mắt Nữ Oa khẽ híp một cái, khí thế quanh người đột nhiên cất cao, có lực lượng Thánh Nhân tràn ra, ngưng giọng nói: "Chỉ bằng các ngươi còn chưa có tư cách giương oai ở thế giới Hồng Hoang của ta!"
Có Nữ Oa triệt tiêu khí thế của Thiên Nguyên lão đạo, mọi người lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, pháp lực quanh thân phun trào, khuôn mặt lạnh lùng, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
"Chúng ta không có tư cách?"
Sâu trong Hỗn Độn, đột nhiên có một giọng nói khác vang lên, giọng điệu đầy vẻ trêu tức.
Thanh Phong lão đạo một mực trốn ở chỗ tối đột nhiên loé sáng mà xuất hiện.
Mặt hắn nở nụ cười mỉm, tuỳ ý vung vẩy phất trần trong tay, lập tức, mưa sao băng (lưu tinh) như thác nước của Ngân Hà tan thành mây khói, hoá thành bụi bặm.
Ngoài đó ra, tinh thần trong không trung lúc này đang dừng ở tấm hình một con chó, với tư thái ngưỡng vọng bầu trời, mang theo sự cao ngạo, sáng lấp lánh, chiếm lấy hơn phân nửa bầu trời.
Cũng theo gió mà qua, biến thành hư ảo ....
"Loè loẹt, chỉ có vẻ bề ngoài, không chịu nổi một kích."
Thanh Phong lão đạo cho ra đánh giá, sau đó thì dáng người như có như không, trên mặt nở ra nụ cười hoà ái, ngạo nghễ đứng ở giữa, bình tĩnh nói: "Vậy thêm ta nữa thì có đủ tư cách hay không?"
Hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên?
Sắc mặt Nữ Oa và Vân Thục lập tức thay đổi, nội tâm chìm xuống đáy cốc.
Các nàng cố ý đi loanh quanh luẩn quẩn ở bên trong Hỗn Độn, mục đích chính là vì xác nhận xem sau lưng còn có mai phục hay không, ai có thể nghĩ tới, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên của đối phương lại có sự kiên nhẫn tốt tới như vậy, trong lúc đó một chút khí tức cũng không có để lộ ra, quả thực là ngoài dự liệu, thính quá giống chó.
Lúc đầu đối phó chỉ là Thiên Nguyên lão đạo thì có thể chiếm được thượng phong, nhưng vào lúc này, thế cục trong nháy mắt nghịch chuyển, gần như không có phần thắng nào.
Thiên Nguyên lão đạo vẻ mặt bình tĩnh, giọng nói lạnh lùng: "Hoá ra là tới từ một thế giới tàn tạ, thế mà lại dám giương oai ở thế giới Vân Hoang chúng ta, can đảm lắm."
Hắn nhịn không được nhìn thoáng qua Thanh Phong lão đạo, trong lòng hoài nghi, tuy nói đi tới một phương thế giới tàn tạ cũng xem như là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng so với Hỗn Độn Linh khí loại bảo bối mà Thanh Phong lão đạo nói thì còn kém rất nhiều.
"Lớn mật! Các ngươi lại dám phá huỷ hình ảnh của Cẩu Vương, quả thực muốn chết!"
Đôi mắt chó của Hạo Thiên Khuyển trừng căng lên như muốn nứt, nhe răng trợn mắt với đám người kia, vốn tâm trạng đang thoải mái thì bây giờ lông chó dựng cả lên.
Hình ảnh vừa rồi thế nhưng là tác phẩm đắc ý của nó, sắp xếp lúc lâu mới thiết kế ra được, vốn là vì chiếm được niềm vui của Đại Hắc, ai có thể nghĩ tới, vừa mới xếp ra chưa được bao lâu, cứ như vậy biến thành hư vô, khinh người quá đáng!
"Yêu hô, một con chó có cá tính như vậy quả thực là hiếm thấy, nó khả năng còn chưa biết chính mình đang chọc phải loại người không chọc nổi!"
Thanh Phong lão đạo cười, đây là bị tức cười.