Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 620: CHƯƠNG 620: THẾ GIỚI CỦA NỮ OA ĐẠO HỮU HÌNH NHƯ ... CÓ CHÚT KHÔNG ĐƯỢC BÌNH THƯỜNG

Đám người tới từ thế giới Vân Hoang không hẹn mà cùng nhíu mày.

Bọn họ tự nhiên là có thể nghe ra được, những lời mà đám người Hồng Hoang nói ra này không phải là vì giận dỗi vì chống đỡ thể diện, mà là phát ra từ nội tâm, đó là một loại cảm giác tự hào và kiêu ngạo thốt ra từ đáy lòng.

Bọn họ tỏ vẻ không hiểu cho lắm, các ngươi cũng đã như vậy rồi, moá nó còn có cái gì để mà tự hào? Bị tẩy não rồi sao?

Như vậy cũng giống y như một phú ông ức vạn, để người nghèo vào làm trong công ty nhà hắn, tuy nhiên, người nghèo lại nói ... ngươi quá nghèo.

Quá buồn cười, quả thực để cho người ta khó có thể hiểu được.

Vân Thục cũng choáng váng, nếu như không phải trường hợp này có chỗ không đúng, nàng cũng muốn hỏi Nữ Oa một chút, cỗ cảm giác tự hào ưu việt không hiểu này của Hồng Hoang các ngươi là từ đâu tới, hơn nữa có thể từ trên xuống dưới đều thể hiện ra như vậy, quả thực là không dễ dàng.

"A, quả thực là buồn cười!"

Thiên Nguyên lão đạo thẹn quá hoá giận, sát cơ toàn thân bắn tung toé, "Không nghĩ ra Hồng Hoang không chỉ nhỏ yếu, một đám người cũng đều là loại mặt hàng tự đại một cách mù quáng, ha ha ha, để cho người ta cười tới rụng cả cái răng cửa!"

"Thôi được, vậy thì ... giết sạch sành sanh là được rồi!"

Ầm!

Pháp lực của mười hai người của thế giới Vân Hoang lập tức cuộn trào lên, pháp bảo linh quang phóng lên tận trời, khí thế bàng bạc đưa bầu trời sao này đều trở nên vặn vẹo, trong lúc nhất thời, vầng sáng như nước thuỷ triều, như ngàn hoa rơi rụng, bầu trời đầy sao chìm xuống!

...

"Chủ nhân, ngươi phải cố gắng sống sót a!"

Hạo Thiên Khuyển tập tễnh dùng tốc độ tập tễnh nhanh nhất của mình mà đi, hạ xuống Cẩu sơn, nhìn thấy Đại Hắc đang đứng ở đỉnh núi, đang ngắm nhìn bầu trời thì hai mắt lập tức nóng lên, giống như thấy được người thân, lệ như suối trào.

"Đại Vương, cầu Đại Vương làm chủ cho ta a!"

Hạo Thiên Khuyển than thở khóc lóc, đi thẳng tới trước mặt Đại Hắc, ngã xuống trên mặt đất, khóc đến lông chó run rẩy, thê thảm không thôi.

"Chuyện ta đều thấy được."

Đại Hắc khẽ mở miệng, trong giọng nói hiện vẻ không buồn không vui, bên trong tròng mắt đen nhánh, lại lộ ra một chút lạnh lùng, tuy rằng không thể hiện ra chút khí thế nào, nhưng là ... lại làm cho Hạo Thiên Khuyển cảm thấy lạnh cả chim à nhầm tim.

Đại Hắc không hề giống hai tên Thanh Phong lão đạo hai cái tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên kia, nhất niệm sinh, mà thiên địa theo đó đổi màu.

Trái lại không bộc lộ ra chút khí tức nào, nhưng là, cứ như vậy mới càng làm cho Hạo Thiên Khuyển cảm nhận được sợ hãi, giống như phút giây yên tĩnh trước giờ mưa bão tới vậy.

Nó còn chưa bao giờ thấy qua dáng vẻ như thế này của Đại Vương nó.

Đây là lần đầu tiên mà nó thấy Đại Vương như vậy, đây là lần đầu tiên Đại Vương nó biểu lộ ra sự tức giận...

Đại Hắc mở miệng nói: "Tiểu Thiên, vừa rồi ta một mực đang suy nghĩ, cần nên xử trí đám người này như thế nào, ngươi cảm thấy nên như thế nào?"

Lúc đầu nó nhìn thấy hình ảnh con chó được bày ra ở trên bầu trời bởi các tinh thần trên bầu trời, đang chuẩn bị thưởng thức tốt một chút, nhưng ngay sau đó thì lại biến mất ...

Cái này đâu phải là đánh tinh thần a, đây rõ ràng chính là vỗ vào mặt Đại Hắc a!

Từ giây phút đó trở đi, nó một mực trầm tư tới bây giờ, nghĩ nên xử trí đám người này như thế nào.

Hạo Thiên Khuyển thấp giọng nói: "Đại, Đại Vương, có hai người thế nhưng là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên ..."

"Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên?"

Đại Hắc lắc đầu, bình tĩnh nói: "Đó là cái gì? Ta không hiểu! Ta chỉ biết là, bọn họ vừa rồi đắc tội với ta cho nên phải trả một cái giá cực kỳ đắt!"

"Đi, bản vương đưa ngươi đi lấy lại danh dự!"

Dứt lời, tay chó nó giơ lên, một móng nhấc Hạo Thiên Khuyển lên, một bước bước vào trên hư không, thân ảnh lập tức vượt ngang qua trời cao.

Cùng một thời gian.

Bên ngoài bầu trời xa xôi.

Trên Chu Thiên Tinh Đấu đại trận, tinh thần lốm đốm đầy trời, toả ra từng vầng sáng, ánh sao (tinh quang) vô cùng vô tận rọi xuống, hoá thành thế công pháp thuật cường đại, nghiền ép về phía mười hai người của thế giới Vân Hoang!

Đám người thế giới Vân Hoang ở bên trong đại trận, giống như kiểu thế đơn lực bạc, nhưng mà lại không có một người nào tỏ ra bối rối, đều bấm pháp quyết, rất nhiều pháp bảo xuất hiện liên tục, một cái rồi lại một cái toả ra ánh sáng rực rỡ.

Thế giới Vân Hoang vốn đã có ưu thế trội hơn, số lượng pháp bảo dựng dục ra nhiều hơn rất nhiều so với thế giới Hồng Hoang, những Chuẩn Thánh này thế mà ít nhất đều có thể đạt được một cái Tiên Thiên Chí bảo!

Đây quả thực là điều không tưởng ở bên trong thế giới Hồng Hoang.

Không cần biết là tu vi hay là pháp bảo, đây đều không phải là số người có khả năng bù đắp.

"Ầm!"

Vào một khoảnh khắc nào đó, kèm theo tiếng gầm thét, ý sát phạt mãnh liệt như là trời long đất lở tuôn trào ra, một đạo đao mang đen nhánh thâm thuý làm cho người khác phải sợ hãi, giống như có thể thôn phệ tất cả mọi thứ, theo rất nhiều thế công sát phạt, giống như một con sóng lớn nhấn chìm đất liền trong một trận sóng thần, thế như chẻ tre, bao phủ lại toàn bộ tinh không (bầu trời sao), lấy tốc độ cực nhanh nhấn chìm hết rất nhiều tinh thần!

"Răng rắc!"

Bầu trời sao vỡ vụn, tất cả đều giống như một giấc mộng hão huyền, theo gió mà trôi, đám người Đát Kỷ hiển lộ ra thân hình, đều là sắc mắt trắng bệch, bên trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.

Thanh Phong lão đạo nói một cách tuỳ ý: "Giết!"

"Ngươi đây là đang dạy ta làm việc sao?"

Thiên Nguyên lão đạo nhướng mày, lộ vẻ không vui, hừ lạnh một tiếng, vẫn là đưa tay vung đao ra một cách tuỳ ý.

Một đao nhẹ nhàng, nhẹ nhàng giống như dùng châm giẫm chết một đám kiến vậy.

Đao mang đen nhánh, tràn ngập đạo giết chóc (sát lục), giống như thua hoạch lúa, nhằm chuẩn vào mọi người, lướt đi mà tới!

Những người đã bị xoá xổ đi thì thế giới này trên cơ bản có thể nói lời tạm biệt ...

Đối mặt với một kích này, đám người Đát Kỷ thế nhưng đều là cắn chặt răng, trên mặt không có một chút sợ hãi nào, đôi mắt bình tĩnh như nước, thứ thể hiện ra duy nhất cũng chỉ có một chút tiếc nuối mà thôi.

Chúng ta đã nỗ lực cố gắng lớn nhất mà chính mình có thể làm được, dù là sống hay chết cũng là chết có ý nghĩa, không thẹn với cao nhân.

Tiếc nuối duy nhất chính là, sau này không thể làm việc cho cao nhân, hai con cá kia còn chưa thể tặng cho cao nhân, hổ thẹn a!

Không có ai lên tiếng cả, đều đang nhắm mắt chờ thời khắc cái chết tới, đột nhiên một cái chân chó ló ra ở một bên...

Nhẹ nhàng vỗ về phía cái đao mang màu đen kia, lập tức, toàn bộ đao mang theo đó mà biến hành hư vô.

"Giết người trên địa bàn của ta, ai cho các ngươi có quyền lợi này?"

Trong màn đêm, Đại Hắc chậm rãi bước ra những bước chân giống mèo đi ra, ánh trăng rắc xuống một lớp rực rỡ lên lông chó của nó, tỏa sáng rực rỡ và đung đưa theo gió.

"Một con ... chó?"

Đám người của thế giới Vân Hoang đều lập tức ngây ngẩn cả người, lại nhìn Hạo Thiên Khuyển bên cạnh Đại Hắc một chút, lập tức mặt lộ vẻ cổ quái.

Thật đúng là gọi một con chó đi tới.

Gọi tới chết cùng sao?

Rất nhiều người của Hồng Hoang khi nhìn thấy Đại Hắc thì trên mặt thi nhau hiển lộ ra vẻ vui mừng, kích động lên tiếng, "Là Cẩu đại gia!"

Vân Thục đã ngẩn cả người, vào lúc này, nàng ta đã cảm nhận được đầy đủ ... chính mình quả nhiên không là người cùng một thế giới với mọi người ở thế giới Hồng Hoang.

Có rất nhiều vấn đề nàng ta căn bản là không thể hiểu nổi.

Đầu tiên là mọi người ở Hồng Hoang đều thể hiện ra cảm giác tự hào và ưu việt mà nàng không hiểu là lấy ra từ đâu, bây giờ chỉ gặp một con chó thôi mà lại kích động tới như vậy, thậm chí còn mang theo vẻ ... sùng bái.

Thế giới của Nữ Oa đạo hữu hình như ... có chút không được bình thường.

Đại Hắc vừa ra trận, đã trở thành tiêu điểm chính, Hạo Thiên Khuyển đi theo đằng sau nó, tuy rằng chật vật nhưng bây giờ lại là thế ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn người bằng nửa con mắt.

Đại Hắc mở miệng nói: "Là ai làm tiểu đệ của ta bị thương thành ra như thế này?"

"Là bản đại gia!"

Nam tử đầu trọc cười nhìn vào Đại Hắc, ngoắc ngoắc đầu ngón tay, "Đại Hắc cẩu, sao? Tới lấy lại danh dự cho tiểu đệ ngươi phải không?"

Đại Hắc chậm rãi bước về phía hắn, ngoài miệng nói với một giọng điệu bình tĩnh: "Tự đoạn tứ chi, quỳ xuống học tiếng cho sủa thì ta có thể tha cho ngươi khỏi chết."

"Ai nha, ta rất sợ đó a."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!