Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 621: CHƯƠNG 621: ỪM? CHÓ NHÀ CÓ TANG? HA HA!

Nam tử đầu trọc ôm bụng cười, sau đó thì sắc mặt đột nhiên trở nên dữ tợn, "Con chó kia, ngươi đang nói ra những lời nói điên khùng gì vậy, chết đi cho ta!"

Vừa dứt lời, hắn khom người xuống, tụ lực đột nhiên đánh ra một quyền về phía Đại Hắc, thân thể thì đột nhiên biến mất không nhìn thấy, trong nháy mắt nắm đấm đã đi tới trước mặt Đại Hắc.

Chỉ có điều, còn không đợi nắm đấm của hắn chạm vào Đại Hắc, chân chó của Đại Hắc đã xuất hiện ở trên đầu của hắn không biết từ lúc nào, sau đó đột nhiên vỗ xuống một cái!

Ầm!

Nam tử đầu trọc lại không có rơi xuống, mà là ở nguyên tại chỗ, giống như một cái quạt điện, quay tít lên hàng trăm vòng, đầu vang lên ông ông, sơn màu đồng trên người cũng rơi ra.

Sau đó bị Đại Hắc thuận tay ném ra, ném tới trước mặt Hạo Thiên Khuyển, "Mặc cho ngươi xả giận!"

"Con chó này ..."

Chẳng lẽ chính là Cẩu Thánh của Hồng Hoang?

Đám người thế giới Vân Hoang nhướng mày lên, ánh mắt nhìn về phía Đại Hắc lập tức thay đổi, sinh lòng đề phòng.

Ngọc Đế nhịn không được nhắc nhở: "Cẩu đại gia, cẩn thận a, đây chính là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!"

Đại Hắc vẫn như cũ không buồn không vui, mắt chó bình tĩnh không một gợn sóng nhìn vào đám người thế giới Vân Hoang, mở miệng nói: "Cái hình ảnh con chó trong không trung vừa rồi, là bị ai huỷ?"

Thanh Phong lão đạo và Thiên Nguyên lão đạo đưa mắt nhìn nhau, sau đó Thanh Phong lão đạo cười nhạt nói: "Là lão phu, thấy ngứa mắt cho nên thuận tay huỷ đi, ngươi có gì không hài lòng sao?"

Vừa dứt lời, phất trần trong tay hắn đã vung ra, phất trần mảnh mai biến thành ngàn vạn sợi tơ kinh khủng nhất đủ để xé rách cả bầu trời!

Đồng thời, lực lượng sát phạt trên người Thiên Nguyên lão đạo cũng bắn ra, đại đao màu đen bổ thẳng về phía đầu của Đại Hắc!

"Chỉ là một con chó con, không biết sống chết, còn dám qua mặt? Làm ra vẻ cái gì, chúng ta cũng không có rảnh rỗi lãng phí thời gian cho ngươi, trực tiếp chôn vùi đi!"

Khoảng cách gần như thế, hai đại Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên cùng nhau động thủ, không ai có thể phản ứng kịp, lực phá hoại kinh người cỡ nào, Sát Phạt chi đạo khiến cho bóng đêm đều ngưng tụ ra một cái mặt quỷ Tử thần!

Thậm chí, không còn là pháp lực, mà là pháp bảo trực tiếp nặng nề đập vào trên người Đại Hắc!

Đợi tới lúc mọi người lấy lại tinh thần, phất trần và Hắc đao đã rơi vào trên người Đại Hắc.

Tất cả mọi người ở thế giới Hồng Hoang đều há to miệng ra, vừa định muốn phát ra một tiếng kinh hô thì lại phát hiện tình huống hình như có chỗ không đúng, mạnh mẽ nuốt xuống cổ họng.

Không bị ... Không bị làm sao?

Điều này sao có thể?!

Đầu óc của Thanh Phong lão đạo và Thiên Nguyên lão đạo đều trở nên trống rỗng, thậm chí cho rằng thế giới này xuất hiện bug, biến thành bức tượng trong tư thế tiến công...

Yên tĩnh!

Tất cả mọi người đều không nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng quên.

Cảnh tượng trước mắt này, vô cùng kinh dị, mộng ảo quá mức, vô cùng khó có thể tin!

Không nói đám người ở thế giới Vân Hoang, chính là mọi người ở thế giới Hồng Hoang đều choáng váng, choáng váng.

Đây chính là hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên a, chiến lực nóc nhà của một phương thế giới a, hai người cùng đánh vào trên người một con chó, con chó kia thế mà chẳng bị làm sao cả, vẻ mặt còn là lãnh đạm.

Thật giống như thể đánh nó không phải là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên mà chỉ là bị hai con muỗi đốt một cái mà thôi.

Thế giới giống như ngừng lại.

Chỉ có Đại Hắc, chậm rãi giơ chân chó trước của mình lên, gãi gãi vào nơi bị đánh, gãi gãi ... ngứa.

Thanh Phong lão đạo và Thiên Nguyên lão đạo thì huyết dịch toàn thân chảy ngược, bọn họ không phải là không thể tỉnh lại mà là không muốn tỉnh lại, không muốn tiếp nhận sự thật này.

Một thế giới nhỏ đổ nát, thiên đạo còn chưa trọn vẹn, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên hoàn toàn có thể làm tổ tông không kiêng nể gì ở nơi này, không ai có thể làm khó được.

Tuy nhiên, lại có một con đại Hắc Cẩu, thế mà cường đại tới mức độ ngoại hạng như vậy.

Điều này đã vượt qua khỏi phạm trù mà bọn họ có thể hiểu được, lật đổ tầm mắt.

Đúng vào lúc này, ánh mắt của bọn họ đối mặt với Đại Hắc.

Nhìn vào mặt chó gần trong gang tấc, đầu óc của bọn hắn nổ tung ầm một tiếng, cả người như thể bị sét đánh, tay chân lạnh buốt, sợ hãi ngập trời giống như thuỷ triều vọt tới, gần như khiến bọn họ mất đi lý trí.

Con chó này ... kinh khủng như vậy!

Chạy!

Đây là một cái ý niệm còn sót lại trong đầu của bọn họ, hai người không hẹn mà cùng nhau chạy trốn.

Tuy nhiên vừa muốn chuẩn bị chạy trốn thì một chân chó đã đánh tới, một cái chân vung hai tiếng vang, ăn khớp quất vào trên mặt của Thiên Nguyên lão đạo và Thanh Phong lão đạo, quất hai người bọn hắn thành giống như con quay, xoay tròn ngay tại chỗ.

"Tê -- "

Mọi người cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, khi thấy cảnh tượng trước mắt, lại cùng nhau hít vào một ngụm khí lạnh, quả tim gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, thiếu chút nữa thì không chịu nổi.

Đường đường là hai vị Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, thế mà xoay vòng ngay tại chỗ, đều xoay ra gió ...

Chuyện này ở bên trong toàn bộ Hỗn Độn, đều là chuyện vô cùng lớn chưa từng nghe thấy chưa từng nhìn thấy, lúc này thế mà xảy ra ở trước mặt mọi người.

Quá kinh khủng, bọn họ thậm chí còn không dám đưa ánh mắt nhìn vào trên người Đại Hắc, sẽ bị doạ khóc a.

Tuy nhiên, cái này cũng chỉ là vừa bắt đầu.

"Các ngươi huỷ buổi sinh nhật của Cẩu gia, xem ra chỉ có thể thông qua những cái tất để trợ hứng."

Đại Hắc thẳng tay với hai người họ, tay chó (chân trước của chó) không lưu tình chút nào, bắt đầu tát trái phải trên mặt bọn họ, như mưa rơi vào trên mặt hai người.

Tốc độ nhanh tới không nhìn rõ, chỉ có thể nhìn thấy đầu của Thanh Phong lão đạo và Thiên Nguyên lão đạo đều lắc lư trái phải có tiết tấu.

"Ba ba ba!"

Tay chó tát vào trên người của bọn họ, theo tay chó tát vào càng làm cho y phục của bọn họ đều bị xé nát, trên người hai người đều để lại vết cào thấy mà giật mình, vô cùng vô cùng thê thảm.

Mọi người ở xung quanh đều rụt cổ lại, cảm thấy chính mình nghe được tiếng động không nên nghe thấy, hoá ra ... Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên bị bạt tai lại là có tiếng vang như vậy.

Thầm chí còn dẫn tới đại đạo cộng minh, giống như chiêng trống ồn ào náo động, vang vọng ở trong không trung.

Một lát sau, Thiên Nguyên lão đạo và Thanh Phong lão đạo giống như chó chết nằm liệt trên mặt đất, bẩn thỉu, chồng chất vết thương, thay đổi hoàn toàn.

Thân thể còn đang co rút lại.

"Chạy, chạy, chạy a!"

Chín tên Chuẩn Thánh còn lại sớm đã bị doạ đến sắp nứt cả tim gan, chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi nơi thị phi này.

Tốc độ bọn họ cực nhanh, sử xuất ra tiềm lực trước nay chưa từng có, thiêu đốt pháp lực, thiêu đốt sinh cơ, thiêu đốt pháp bảo, thiêu đốt tất cả mọi thứ mà mình có khả năng thiêu đốt, chỉ cầu tốc độ đạt tới cực hạn, chỉ muốn trốn!

Trong nháy mắt, từ ngoài bầu trời thế giới Hồng Hoang lao vào trong Hỗn Độn, trốn, trốn trốn!

"Ngươi nhìn các ngươi một chút xem, giống một con chó cỡ nào a!"

Đại Hắc cứ như vậy lẳng lặng nhìn bọn họ biến mất, sau đó tay chó giơ lên.

Bên trong Hỗn Độn vô tận, đám người kia đã không biết chạy ra khoảng cách bao nhiêu, tuy rằng trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhưng dần dần hiện lên vẻ may mắn sống sót sau tai nạn.

Vẻ mặt của con chó kia có thể nói là cả đời khó quên, ác mộng, quả thực chính là ác mộng.

Thế nhưng lại vào lúc này, toàn bộ Hỗn Độn đều chấn động, một mảnh bóng tối kia thế mà không biết đã biến thành một cái tay chó đen nhánh từ lúc nào, mà mọi người thì đang ở bên trong cái tay chó này!

"Không, không! Đây không phải là thật!"

"Cẩu đại gia, tha ... tha chúng ta!"

Tay chó co lại, gom mọi người lại như một món đồ chơi ...

"Ừm? Chó nhà có tang? Ha ha!"

Theo một tiếng hừ nhẹ, tay chó khẽ bóp cái, chín người kia lập tức biến thành một mảnh hư vô, hồn về Hỗn Độn.

"Lạch cạch!"

Đại Hắc thuận tay ném hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên nửa sống nửa chết kia vào trước mặt mọi người, rung rung bộ lông cho trên người, giống như vừa làm một việc nhỏ chẳng có ý nghĩa gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!