"Ừng ực!"
Đám người Ngọc Đế cùng nhau nuốt vào một ngụm nước miếng, bọn họ đã cố gắng đánh giá cao thực lực của Đại Hắc, vậy mà lúc này mới phát hiện ra, hoá ra hiểu biết nông cạn vẫn luôn chính là bọn hắn.
Nhỏ yếu hạn chế sức tưởng tượng của bọn hắn.
Đột nhiên ớn lạnh một cái, cuối cùng mới có thể miễn cưỡng đề xuống sự chấn kinh trong lòng bọn họ, cung kính hành lễ nói: "Đa tạ ân cứu mạng của Cẩu đại gia."
Vân Thục đã căng thẳng tới không chịu nổi, tay nhỏ siết chặt lại, bởi vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, đại não quay như chong chóng, thân thể mềm mại không giữ được sự bình tĩnh mà run lẩy bà lẩy bẩy.
Từ lúc Đại Hắc xuất hiện bắt đầu, nàng ta vẫn cảm thấy mình như đang nằm mơ, hiện tại vẫn như cũ còn chưa thể tỉnh lại.
Cái này, điều này, chuyện này ....
Đây rốt cuộc là một Thần cẩu như thế nào a!
Nàng ta vào lúc này giống như một đứa bé bất lực, ôm Nữ Oa thật chặt, kinh hoảng tới nước mắt đã đảo quanh tròng mắt, tìm kiếm lấy sự an ủi vỗ về.
"Thế giới của Nữ Oa đạo hữu thật sự là đáng sợ, thiệt thòi ta còn tưởng rằng gia cảnh của nàng ta giống với ta, hoá ra người ta lại là con nhà giàu siêu cấp thích che giấu, trong nhà còn có cả Thần cẩu toạ trấn!"
Thằng hề chính là ta a.
Nhìn thấy Đại Hắc đưa ánh mắt rơi vào trên người mình, Vân Thục thiếu chút nữa thì bị doạ tới muốn hét lên, nước mắt tuôn ra, mang theo tiếng khóc nức nở, giọng nói run rẩy: "Tiểu, tiểu nữ tử ... Vân Thục, bái ... bái kiến Cẩu ... Cẩu đại gia."
Sau đó thì vội vàng nói bổ sung: "Ta là bằng hữu của Nữ Oa, là người tốt."
Sự căng thẳng của Nữ Oa so với nàng ta mà nói thì cũng chẳng kém hơn được bao nhiêu, ấp a ấp úng nói: "Cẩu, cẩu đại gia, nàng ta đúng là bằng hữu của ta ..."
Giảng đạo lý, nàng ta cũng vừa mới trở về Hồng Hoang chưa được bao lâu, tuy rằng từng nghe Ngọc Đế nhắc tới, cao nhân có nuôi một con Thần cẩu, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên thấy Đại Hắc ra tay.
Không nghĩ tới, lần đầu tiên ra tay vậy mà sốc tới như vậy, quả thực để cho người ta trơ mắt đứng nhìn.
Đại Hắc dửng dưng không thèm để ý chút nào, sau đó nhìn về phía Hạo Thiên Khuyển.
Lúc này, cái mông của Hạo Thiên Khuyển đã ngồi ở trên mặt tên nam tử đầu trọc kia, đang tát hết trái lại phải, về phần nam tử đầu trọc kia thì sớm đã bất tỉnh nhân sự.
"Việc này còn chưa xong!"
Đại Hắc mở miệng, trên mặt chó đầy vẻ nghiêm túc, "Hôm nay là một ngày đáng nhớ của ta và chủ nhân, đây là việc có liên quan tới sự uy nghiêm của chủ nhân! Lần này ta nhất định phải đòi về!"
"Tiểu Thiên, làm cho hắn tỉnh lại để hắn mang ta đi tới Vân Hoang gì đó kia!"
"Tuân mệnh, Đại Vương!" Hạo Thiên Khuyển lập tức bắt đầu hành động.
Những người khác thì đều thay đổi sắc mặt, Ngọc Đế cắn răng, vẫn là tiến lên khuyên nhủ: "Cẩu ... Cẩu đại gia, thế giới Vân Hoang mạnh hơn rất nhiều so với thế giới Hồng Hoang, hay là chúng ta trước tiên chế định kế sách, sau đó lại đi tính toán?"
"Cẩu đại gia, Vân Hoang có rất nhiều Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, còn có tám Đại Thánh Nhân, ngoài đó ra, còn có sự tăng thêm thiên đạo, để đạt được mục đích thì phải cẩn thận, tuyệt đối không thể đặt mình vào nơi nguy hiểm."
Nữ Oa đứng dậy, ngừng một chút, nàng ta quyết tâm liều mạng, mở miệng nói: "Nếu như Cẩu đại gia thật sự muốn đi, ta nguyện ý làm người dẫn đường."
"Cùng đi?"
Đại Hắc lắc đầu xem thường, "Không cần! Ngươi quá yếu, một heo đồng đội."
Nữ Oa không nói, xấu hổ, tâm tư tê dại.
Nam tử đầu trọc kia lập tức tỉnh lại, đầu óc còn có chút mơ hồ, hồi tưởng lại mẩu chuyện mình bị đánh, sắc mặt lập tức trầm xuống, ngưu bức hống hống quát ầm lên: "Dám đả thương ta? Đồ con chó giống như kiến hôi kia, ngươi chết chắc!"
Trong khoảnh khắc tiếp theo, mông của một con chó với bộ lông màu đen dài thẳng phóng lớn lên ở trong mắt hắn.
"Ô? Ô ô!"
"Ai, ta chỉ muốn yên tĩnh an ổn làm một con chó đen đẹp, làm sao lại khó tới như vậy đây? Tại sao phải bức ta đây?"
Đôi mắt chó của Đại Hắc trở nên thâm thuý, lộ ra vẻ thương cảm.
Giơ tay chó lên, tuỳ ý mang theo nam tử đầu trọc, dùng bộ pháp ưu nhã cất bước, lập tức chui vào trong Hỗn Độn ...
Thẳng tới thân ảnh của Đại Hắc biến mất trước mặt mình, mọi người vào lúc này mới dám thở hổn hà hổn hển, có dâm uy của Đại Hắc, loại không khí căng thẳng kia gần như muốn để bọn họ ngạt thở.
"Nữ... Nữ Oa đạo hữu."
Vân Thục nghĩ mà sợ vỗ vào ngực mình, ớn lạnh tràn khắp người vẫn không thể biến mất.
Lúc đầu, lấy thực lực của nàng, đi tới một thế giới Hồng Hoang như thế này, căn bản là sẽ không sợ đầu sợ đuôi, mà vào lúc này, nàng ta ớn lạnh, thậm chí còn có khoảnh khắc nàng ta cảm thấy mình đã đi tới một cái thế giới vô cùng nguy hiểm nào đó, yếu ớt nấp sau lưng Nữ Oa để tìm kiếm sự che chở.
Thế giới này thật là đáng sợ!
"Vị Cẩu đại gia vừa rồi kia, lại còn có, có, có ... chủ nhân?" Giọng nói của Vân Thục run rẩy, lúc nghe được hai chữ này từ trong miệng Đại hắc, nàng ta thậm chí còn cho rằng lỗ tai của mình đã xảy ra vấn đề, thiếu chút nữa thì bị doạ ngất đi.
Đây chính là Thần cẩu đủ để nghiền ép Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, không chừng chính là Thần cẩu cảnh giới Thiên Đạo, vậy mà còn có chủ nhân?!
Vậy thì chủ nhân phải có cảnh giới ngưu bức tới cỡ nào? Trí tưởng tượng của ta không đủ nhiều, thậm chí không cho phép nghĩ tới tồn tại ngưu bức như thế.
Chuyện này thật khó có thể tin, phóng tầm mắt toàn bộ Hỗn Độn, ai có tư cách này?
Nữ Oa trầm ngâm một lát, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào Vân Thục, trịnh trọng nói: "Vân Thục đạo hữu, Cẩu đại gia quả thật còn có chủ nhân, hơn nữa ... chủ nhân của Cẩu đại gia ở ngay trong Hồng Hoang! Đây cũng là bí mật lớn nhất của thế giới Hồng Hoang chúng ta!"
Ầm!
Thân thể mềm mại của Vân Thục run lên, thiếu chút nữa đứng không vững mà bổ nhào xuống.
Bí mật lớn!
Nữ Oa đạo hữu quả nhiên là có bí mật lớn!
Nhưng là...
Ta con mẹ nó thật không nghĩ tới, bí mật lớn này vậy mà lại lớn tới như vậy a!
Có phải là ta đã biết được nhiều quá rồi hay không?
Hốc mắt nàng ta đỏ lên, bất lực nói: "Nữ Oa đạo hữu, hai ta tốt xấu gì cũng quen biết nhau, ngươi thành thật nói cho ta biết, ta còn có thể sống mà rời khỏi đây không?"
Nữ Oa an ủi: "Vân Thục đạo hữu, yên tâm đi, cao nhân rất thân thiện."
Rất thân thiện?
Ta không tin.
Vân Thục đương nhiên sẽ lo lắng, cả đời này cũng không nghĩ tới chính mình có thể gặp được cao nhân lớn như vậy, cao nhân có thể chán ghét mình hay không? Chính mình làm sao mới có thể lấy được niềm vui của cao nhân?
Đầu óc của nàng trống rỗng, hoảng đến không chịu nổi, rất muốn quay đầu bước đi.
Nhưng là, nàng ta phí hết công phu lớn như vậy, thậm chí thiếu chút bỏ mình, liều mạng nghĩ tới không phải là tạo hoá lớn ở đằng sau Nữ Oa sao? Lúc này mà đi thì đó chính là chắp tay đẩy tạo hoá ra, cả một đời còn có thể có được thành tựu gì?
Tu sĩ chúng ta, vốn đã là phải lấy cái mạng đi tranh nhau, sợ hãi sẽ chỉ khiến cho ta càng nhỏ yếu đi.
Vân Thục hít sâu một hơi, đè xuống xung động quay đầu bỏ chạy lại, khe khẽ mở miệng nói: "Nữ Oa đạo hữu, có thể nói cho ta biết một số chuyện liên quan tới cao nhân không? Ta nên làm như thế nào? Nếu như không thể nói vậy thì thôi."
Nữ Oa còn chưa mở miệng, Hạo Thiên Khuyển đã không kịp chờ đợi nói: "Ta biết một chuyện có thể để cao nhân cao hứng."
Vân Thục lập tức cung kính nói: "Còn xin đạo hữu nói cho biết."
Nàng ta mặc dù là Thánh Nhân, nhưng ở trước mặt Hạo Thiên Khuyển cũng không dám tỏ vẻ khinh thường chút nào, vị này chính là tiểu đệ của Cẩu đại gia, thân phận ghê gớm, quả thực trâu bò.
"Đẻ trứng!"
Hạo Thiên Khuyển mở miệng, "Một khi biết đẻ trứng, tuyệt đối có thể được sủng ái được ở bên cạnh cao nhân, như vậy cuộc sống sẽ trở nên sung sướng."
Nó nói, trong mắt chó của nó còn tràn đầy vẻ hâm mộ, đồng thời còn có chút khổ não.