Ai, dựa vào cái gì mà chó lại không thể đẻ được trứng đây?
Đây là phân biệt chủng tộc, ông trời (thương thiên) bất công a!
"Đẻ trứng?" Vân Thục ngây ngẩn cả người, nhịn không được nhìn thoáng qua Nữ Oa, đã thấy Nữ Oa thế mà trịnh trọng khẽ gật đầu, "Vân Thục đạo hữu nếu như thật có bản lĩnh này thì như vậy thật có thể lên như diều gặp gió."
Vân Thục tuy rằng không biết đây là có ý gì, nhưng cũng biết chính mình đã bỏ qua một cơ duyên lớn, chán nản lắc đầu nói: "Ta ... không biết."
Nàng ta cắn cắn môi, không cam lòng nói: "Nhưng còn có gì khác có thể ra sức không?"
"Đáng tiếc." Nữ Oa lắc đầu, "Đường tắt khác thế nhưng là không còn, để ta cho ngươi biết những điều cần chú ý khi gặp cao nhân đi."
Đúng vào lúc này, một đạo thân ảnh chân giẫm tường vân chậm rãi bay tới, chính là Niếp Niếp.
Nàng ta kinh ngạc nhìn vào mọi người, ngạc nhiên nói: "Nữ Oa nương nương, bệ hạ, tất cả mọi người đều ở đây a."
"Niếp Niếp tiên tử."
Ngọc Đế hơi kinh hãi, sau đó vội vàng hỏi: "Cao nhân thế nhưng có điều gì phân phó sao?"
"Ca ca vừa rồi ngắm tinh thần trên trời thì đột nhiên biến mất, hơn nữa còn có ánh sáng của pháp lực và tiếng nổ vang truyền tới, còn tưởng rằng có chuyện gì xảy ra."
Niếp Niếp tiếp tục mở miệng nói: "Thấy động tĩnh yên tĩnh lại mới bảo ta tới đây xem."
Ngoc Đế mỉm cười, mở miệng nói: "Đa tạ cao nhân quan tâm, đã không sao rồi."
Tuy nhiên, Vương Mẫu ở bên cạnh đột nhiên đẩy Ngọc Đế một cái, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi có phải là ngốc rồi hay không? Tình huống của chúng ta cao nhân khả năng không biết được sao? Cao nhân bảo Niếp Niếp đi lên tự nhiên không phải là vì chuyện này!"
Ngọc Đế lấy làm kinh hãi, "Chẳng lẽ có ám chỉ gì?"
"Ngươi hồ đồ rồi!" Vương Mẫu vươn ngón tay ra, dùng sức xoa vào hai huyệt thái dương của Ngọc Đế, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Câu nói đầu tiên của Niếp Niếp tiên tử vừa rồi là gì?"
"Ngắm tinh thần! Cao nhân đang ngắm tinh thần (sao trời)!"
Ngọc Đế thiếu chút nhảy dựng lên, kích động tới vẻ mặt đỏ bừng, vội vàng nói: "Nhanh, mọi người nhanh lên! Làm tinh thần đi! Cao nhân thế nhưng là đang ngắm nha! Nhanh nhanh nhanh lên a!"
Những thần tiên khác tự nhiên nghe được đối thoại của hai người, biết cao nhân thế mà cũng đang ngắm mình biểu diễn, lập tức giống như điên cuồng, bắt đầu lao vào công việc bận rộn, tích cực nhiệt tình tới không chịu nổi, ai cũng rất tự giác.
"Cao nhân thế mà đang ngắm tinh thần của chúng ta, quá hạnh phúc, mọi người tích cực ra sức a."
"Vào vị trí, nhanh chóng vào vị trí, tinh thần bên kia di chuyển đi!"
"Lần này, tinh thần bị phá hoại đi không ít a, không đủ dùng."
"Nhanh đi ra ngoài bầu trời vào Hỗn Độn, kéo thêm một số tinh thần tới a! Thật là, vội chết người!"
"Động, động"
Có thể biểu diễn cho cao nhân xem, đây chính là vinh quang to lớn, vừa rồi thế mà làm gián đoạn, sai sót, sai sót a!
Lần này, ngay cả Ngọc Đế và Vương Mẫu đều tham gia vào, Nữ Oa thì phụ trách chỉ huy khống chế toàn cảnh, gắng đạt tới hoàn mỹ.
Tinh thần đầy trời giống như đang bay múa, sống động vô cùng, cả một buổi tối không lúc nào ngừng ...
Hôm sau.
Mặt trời chói chang.
Lý Niệm Phàm ngáp một cái, đứng dậy duỗi lưng một cái.
"Đã muộn tới như vậy rồi, hôm qua thức đêm tới quá muộn." Hắn tự lẩm bẩm một mình rồi bắt đầu rửa mặt.
Mọi chuyện xong xuôi, Lý Niệm Phàm vẫn chờ đợi tại đó, ngửa đầu nhìn trời, lẳng lặng chờ đợi.
Hắn bảo Niếp Niếp đi qua xem tình huống như thế nào một chút, vậy mà đi tới bây giờ còn chưa trở về, tuy nhiên sau đó tinh thần trên trời lại bắt đầu bay múa.
Hắn không cần nghĩ cũng biết, Niếp Niếp chắc chắn đã tham gia vào đội ngũ điều khiển tinh thần.
Lý Niệm Phàm buồn cười lắc đầu, "Ham chơi a."
Nhưng ngay vào lúc này, trên bầu trời bắt đầu có tường vân bay bổng, chậm rãi rơi về phía chính mình.
"Nha, trông có vẻ như là trở về rồi."
Ở trên tường vân.
Sau lưng Nữ Oa còn khiêng hai con cá, đuôi cá còn đang hơi giãy giãy, duy trì tươi mới, ở bên cạnh, tay nhỏ Vân Thục đang siết chặt, siết chặt lại lỏng, nới lỏng lại siết chặt, toàn thân đều đang nổi lên lớp da gà.
Sắp nhìn thấy đại lão rồi làm sao có thể không khẩn trương cho được?
Giống như dân chúng bình dân sắp gặp vua vậy.
Đồng thời, nàng ta cũng xem như đã hiểu, tại sao Nữ Oa sẽ liều chết đi bắt hai con cá này ở Vân Hoang, hoá ra là dựa vào thực đơn của cao nhân mà đi làm.
Nàng ta có chút hâm mộ Nữ Oa, có thể làm việc cho cao nhân quả thực quá lợi hại, quá may mắn.
Nữ Oa thấy nàng căng thẳng, vội vàng nhắc nhở: "Vân Thục đạo hữu, thả lỏng một chút, sắp gặp cao nhân rồi!"
"Ừm..."
Vân Thục lập tức nghiêm mặt lại, hít sâu một hơi, vỗ nhẹ vào lồng ngực của mình, kiềm chế nhịp đập của quả tim.
Chẳng mấy chốc, tường vân đã hạ xuống.
Quả tim Vân Thục thế mà không nhảy, giống như trực tiếp nhảy lên cuống họng, giống như đã bị kẹt lại vậy.
Nàng ta chỉ dám vội vàng đưa mắt nhìn lướt qua Lý Niệm Phàm, quả nhiên giống như những gì Nữ Oa đạo hữu nói, hoàn toàn là phàm nhân, căn bản nhìn không thấu.
Nếu không phải trước đó đạt được sự nhắc nhở của Nữ Oa, chỉ sợ Lý Niệm Phàm đứng ngay ở trước mặt nàng thì nàng cũng sẽ không tin Lý Niệm Phàm là cao nhân.
Vân Thục vội vàng vứt bỏ suy nghĩ lan man, nhận rõ chính mình, "Ta đang nghĩ cái gì? Đại lão làm ra vẻ há lại để ta có thể nhìn ra sơ hở nào hay sao? Buồn cười!"
Niếp Niếp cười nói: "Ca ca, chúng ta trở về rồi a."
"Ngươi còn biết trở về a!"
Lý Niệm Phàm tức giận mắng một tiếng, sau đó nhìn vào đám người đi tới, lập tức nghiêm mặt, chắp tay nói: "Bái kiến Nữ Oa nương nương."
Sau đó hắn lại nhìn thấy Đát Kỷ và Hoả Phượng ở một bên, nở ra nụ cười tươi, "Tiểu Đát Kỷ, Tiểu Hoả Phượng, các ngươi cũng tới."
"Công tử."
Đát Kỷ và Hoả Phượng đều cười, bộ pháp nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Lý Niệm Phàm.
"Nhanh tới để ta nhìn xem ngươi bây giờ mập lên hay gầy đi."
Lý Niệm Phầm nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại như không xương của Đát Kỷ, trong lòng không thể không rung động, trơn trơn mịn màng thật là dễ chịu.
Trước đó không lâu, bản thân hắn ở Nữ Nhi quốc, được một đám mỹ nữ vờn quanh, có thể ngắm nhưng lại không thể ăn, hơn nữa còn phải đối mặt với nhiều dụ hoặc, lúc đó chống đỡ tới cứ phải gọi là vô cùng gian khổ, thậm chí cuối cùng chỉ có thể thông qua cờ phi hành để làm cho mình được bình thản.
Bây giờ, được nắm tay cuối cùng cũng đã có thể vượt qua cơn nghiện đầu tiên, có chút thoả mãn.
So sánh một chút, quả nhiên vẫn là tiểu Đát Kỷ nhà ta là đẹp nhất.
Ta thật sự là độc thân đã quá lâu, cứ một mực kìm nén như vậy cũng không phải là chuyện tốt, nhất định phải nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề mới được.
Thông qua chuyện ở Nữ Nhi quốc, Lý Niệm Phàm đã nhận thức được sâu sắc, tầm quan trọng khi có nữ nhân bên người.
Hơn nữa, chính mình xuyên qua tới tận đây, lăn lộn cũng xem như là vui vẻ sung sướng, không cưới nàng dâu xinh đẹp thì quả thật có lỗi với chính mình, đây tuyệt đối là một niệm vui lớn của cuộc sống, Lý Niệm Phàm tuyệt đối không thể nào bạc đãi chính mình mà đi tuyệt dục.
"Nói về niềm ham muốn lớn của con người thì bây giờ, các món ăn ngon đã được thưởng thức qua nhiều, quyền lợi và địa vị cũng đều có, nên hưởng thụ đều đã hưởng thụ, chỉ còn thiếu một thứ là có thể đạt tới đỉnh cao của cuộc sống."
Lý Niệm Phàm nghĩ như vậy, trong lòng không thể không nóng lên như lửa đốt, có chút không kịp chờ đợi.
Đát Kỷ chậm rãi dựa vào dịu dàng nói: "Công tử, Yêu tộc đã chỉnh lý tới được rồi, sau này Đát Kỷ muốn ở bên cạnh phục vụ công tử."
Lý Niệm Phàm lập tức cười, "Ha ha ha, vậy thì tốt, tiểu Đát Kỷ thật ngoan."
Sau đó Lý Niệm Phàm lo lắng mà hỏi: "Đúng rồi, tối hôm qua là xảy ra chiến đấu sao?"
"Ừm."
Đát Kỷ gật đầu, lập tức nói lại tình huống tối hôm qua một lần.
"Lại là người ngoài thế giới Hồng Hoang sao? Chuyện này cũng quá nguy hiểm."
Lý Niệm Phàm nhịn không được nhíu mày, chính mình vừa mới tiễn cái kẻ ngoại lai tên gọi là Lâm Phong kia đi xong, trong nháy mắt, Hồng Hoang lại bị công kích, tình huống gì a, Hồng Hoang này thật sự là xảy ra lắm chuyện không ngừng a!