Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 625: CHƯƠNG 625: TA ... TA KHÔNG CÒN CÁCH NÀO CÓ THỂ KHỐNG CHẾ BẢN THÂN MÌNH

"Không cần phải khách khí."

Lý Niệm Phàm mỉm cười, hiếu kỳ hỏi: "Vị đạo hữu này trông rất lạ mặt a, không biết là ..."

Nữ Oa mở miệng nói giúp: "Bẩm Thánh Quân, nàng ta gọi là Vân Thục, là hảo hữu mà ta quen biết ở trong Hỗn Độn."

Hảo hữu quen biết trong Hỗn Độn?

Đến từ bên ngoài thế giới sao? Tuy nhiên từ công đức vừa rồi có thể nhìn ra, trong chiến đấu nàng ta cũng giúp đỡ không ít, xem ra thế giới khác nhau cũng có thể trở thành quân của đội bạn.

Nếu là hảo hữu của Nữ Oa nương nương, vậy thì chắc chắn cũng là một vị đại năng cấp bậc Thánh Nhân.

Lý Niệm Phàm lập tức chắp tay nói: "Bái kiến Vân Thục nương nương."

Cả người Vân Thục lập tức cứng ngắc, lông tơ toàn thân dựng thẳng lên, vội vàng run giọng nói: "Thánh Quân gọi ta là Vân Thục là được rồi."

Đại lão như thế đối với ta lại có thể khách khí như vậy, không hợp, quá không hợp, ô ô ô, ta bị hoảng a!

Nữ Oa biết tâm lý của Vân Thục không tốt nên không dám để nàng ta nói thêm nữa, để không xúc phạm đến điều cấm kỵ của cao nhân.

Gỡ hai con cá đeo sau lưng xuống mở miệng nói: "Thánh Quân, hai con cá này là ta ngẫu nhiên gặp được, ta cảm thấy rất giống với Doanh ngư, cho nên thuận tay mang trở về."

"Doanh ngư?"

Lý Niệm Phàm lập tức nổi hứng, đưa ánh mắt rơi vào trên hai con Doanh ngư kia, quan sát cẩn thận, "Yêu hô, kích thước của hai con cá này không nhỏ a, hơn nữa còn mọc ra cánh, thật đúng là Doanh ngư!"

Thân của hai con cá này so với cá bình thường thì có tới tám chín phần tương tự, cánh cũng không phải là giống cánh chim mọc ra lông, mà là mọc ra vảy cá, thiên hướng về dày nặng và lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.

Cá dài khoảng nửa mét, tuy rằng bị đè ép không cách nào động đây, nhưng vẫn mang cho người ta một loại cảm giác mạnh mẽ.

Dị thú, chắc chắn là dị thú a!

Lại có thể làm cho bữa ăn của mình trở nên phong phú.

Lý Niệm Phàm có chút vui mừng, mình đã nếm qua thịt Cùng Kỳ, bây giờ lại tới Doanh ngư, sẽ không phải dị thú ở bên trong Sơn Hải kinh đều là thật chứ, nếu như vậy thì thật sự là ... chờ mong, có lộc ăn.

Cũng không biết lúc còn sống có thể ăn tất cả một lần hay không.

Lý Niệm Phàm nhìn vào Nữ Oa một chút rồi lại nhìn vào Vân Thục một chút, lập tức nở ra nụ cười tươi.

Ta đã hiểu.

Mở miệng nói: "Nữ Oa nương nương là muốn nếm thử tài nấu nướng của ta sao?"

Nữ Oa nương nương mang theo bằng hữu của mình tới, cái này không khác gì với người đi ra ngoài mang theo bằng hữu của mình về nhà, tự nhiên là phải chiêu đãi, mời tới ăn ngon uống sướng.

Mà ở trong Hồng Hoang, mảng nấu ăn này còn có ai có thể vượt qua được ta?

Không trách được Nữ Oa nương nương sẽ đặc biệt đi bắt hai con Doanh ngư tới, đây là xấu hổ khi tay không tới ăn trực, tự mình mang đồ ăn tới.

Người lịch sự a!

Không chừng Nữ Oa nương nương ở bên ngoài còn tâng bốc mình với bằng hữu của nàng, đồ ăn trong Hồng Hoang là tuyệt nhất, ăn ngon cỡ nào cỡ nào a, đây là đang khoe khoang với bằng hữu của mình đây này.

Ngẫm lại ... vẫn là rất thoải mái, hết cách rồi, ai bảo ta là nam nhân có bản lĩnh chứ.

Nữ Oa không dám giấu diếm, thấp thỏm nói: "Nếu như có thể mà nói tự nhiên là tốt nhất rồi."

"Ha ha ha, có thể, tự nhiên có thể! Nữ Oa nương nương không cần khách khí như thế, muốn ăn món ngon, cứ tới tìm ta là được."

Lý Niệm Phàm cười ha ha, có thể làm cho Nữ Oa nương nương thích món ăn của mình, hắn cảm thấy rất vinh hạnh, tâm tình thoải mái.

Chỉ vẻn vẹn một câu, thế mà để trong lòng Nữ Oa xuất hiện một dòng nước ấm, cắn môi, cảm động nói: "Cám, cám ơn Thánh Quân ..."

Nàng ta có thể nghe ra được, lời này của cao nhân cũng không phải là dối trá khách sáo, mà là thật đang giao lưu bình đẳng với chính mình.

Cao nhân đối với mình thực sự là quá tốt rồi.

"Có gì mà phải cảm ơn, việc nhỏ thôi."

Lý Niệm Phàm khoát tay áo, sau đó cười nói: "Vậy thì cũng đừng chậm trễ, đi thôi, đi nhà ta, làm cho các ngươi một bữa tiệc cá! "

Hắn cảm thấy chính mình là được nhờ.

Nữ Oa và những người này muốn tới ăn chực, vậy trên cơ bản đều sẽ tự mang nguyên liệu nấu ăn, mà những nguyên liệu nấu ăn này cũng không phải người bình thường là có thể ăn vào, nếu như chỉ dựa vào mình thì chỉ sợ cả đời cũng ăn không được, nghĩ cũng chẳng dám nghĩ.

Mà bây giờ thì có đoàn thể chuyên môn đi săn, điều này đối với bản thân là chuyên gia nấu nướng làm sao lại không vui?

Nữ Oa đã mang theo bằng hữu tới, Lý Niệm Phàm tự nhiên không thể không cho thể diện, Ngũ Trang quán có thể đợi sau lại đi, việc cấp bách trước tiên phải chiêu đãi khách quý làm người hiếu khách trước đã.

Lập tức, mọi người cưỡi mây đạp gió, đi về phía Lạc Tiên sơn mạch.

Cái này tự nhiên nhanh hơn so với đi bộ, chỉ mất khoảng thời gian nửa canh giờ, Lạc Tiên sơn mạch đã xuất hiện ở trong tầm mắt, không bao lâu thì đi thẳng tới Tứ Hợp viện.

"Kẹt kẹt."

Cửa Tứ Hợp viện mở ra.

Tiểu Bạch đi lên đón, "Hoanh nghênh chủ nhân thân yêu về nhà."

Lý Niệm Phàm phân phó nói: "Tiểu Bạch, tranh thủ thời gian chuẩn bị đĩa trái cây, lại chuẩn bị trà rượu ngon tới chiêu đãi khách."

Tiểu Bạch mở miệng nói: "Chủ nhân, sữa chua tươi mới đã làm được, có cần không?"

Lý Niệm Phàm vui mừng nói: "Nha, được a Tiểu Bạch, cái này còn phải hỏi sao? Tranh thủ thời gian sắp xếp chút đi."

Mọi người đi theo Lý Niệm Phàm tiến vào Tứ Hợp viện.

Hồi lâu không trở về nhà, Đát Kỷ và Hoả Phượng nhìn vào bố cục quen thuộc, lập tức cảm thấy một trận ấm áp, tâm trạng cũng trở nên bình tĩnh mà vui vẻ, vào lúc này, các nàng đột nhiên có một chút có thể cảm nhận được tâm cảnh của Lý Niệm Phàm.

Khó trách cao nhân lại chọn thân phận là phàm nhân, sau đó sống một cuộc sống yên tĩnh, trải qua những cuộc đấu tranh bất tận và cuộc sống hối hả, sau khi thận trọng bình tĩnh lại, lúc này mới có thể hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Hạnh phúc vẫn luôn ở bên cạnh mình, đòi hỏi quá nhiều, nghĩ tới quá nhiều, đây chính là biểu hiện của tâm cảnh bốc đồng, cuối cùng chẳng qua chỉ là tự tìm phiền não mà thôi.

Xem như thiên hạ công nhận ngươi là thiên hạ đệ nhất, vậy thì như thế nào đây?

Phản phác quy chân, hoá ra là như vậy.

Đột nhiên, các nàng kinh ngạc phát hiện, tâm cảnh của mình thế mà lập tức đề thăng lên rất nhiều, con đường tu đạo rộng mở trong sáng.

Quả nhiên, đi theo cao nhân, khắp nơi đều là cơ duyên, không giờ khắc nào không thu hoạch được kinh hỉ.

Nội tâm của các nàng thì đều bình tĩnh lại, còn về phần nội tâm của Vân Thục thì lại như là thuỷ triều, như sóng lớn vỗ vào bờ, thiếu chút nữa khiến cho quả tim của nàng đột nhiên ngừng đập.

Nơi này là nơi thần tiên nào?

Ta đây là đi tới một cái bí cảnh động thiên phúc điêu siêu cấp nào đó trong Hỗn Độn sao?

Ảo giác đi, đây không phải là thật đi.

Đường đường là Thánh Nhân, vào lúc này thế mà thất thần, nhấc chân cất bước, hồn vía lên mây đi về phía trước, cũng may được Nữ Oa ngăn cản kịp thời.

"Vân Thục đạo hữu, ngươi điên rồi? Làm cái gì vậy?!"

"Ta ... ta không còn cách nào có thể khống chế bản thân mình." Vân Thục mím môi một cái, giọng nói đều mang theo khàn khàn.

Mỗi một câu nói, mỗi một lần thở ra, nàng đều có thể cảm nhận được trong không khí kia tràn đầy nhịp đập của Hỗn Độn Linh khí, đây quả thực ...

Ta ta cảm giác như đứng ở trong hoàn cảnh này là một loại ô nhiễm đối với hoàn cảnh này ...

"Tỉnh táo, ngươi tỉnh táo lại đi a!"

Nữ Oa ôm chặt lấy Vân Thục, ghé vào bên tai của nàng trầm giọng nói: "Ngươi không muốn sống nữa sao, ta đã nhắc ngươi như thế nào? Ngươi phải khống chế chính mình!"

"Vấn đề là thân thể của ta đã không nhận sự khống chế tới từ lý trí." Vân Thục thở hồng hộc, tuy nhiên vừa nghĩ tới chính mồm mình mũi mình vừa mới hít vào một đống một đống Hỗn Độn Linh khí thì lập tức lại muốn nổi điên.

Ta không được, thân thể của ta cũng sắp mềm nhũn ra rồi.

Đây chính là ý vị bị tiền tòi ăn mòn sao? Quá ... hạnh phúc.

"Tỉnh lại, ngươi phải tỉnh lại a!"

Nữ Oa lắc lắc thân thể Vân Thục, "Ngươi đây cũng quá không có không có kiến thức đi!"

Nàng cũng đã hối hận khi mang theo Vân Thục tới đây, tâm lý của Vân Thục không được tốt a, đồng đội là heo như một cái búa tạ a, không chừng bất cứ lúc nào cũng sẽ liên luỵ tới chính mình.

Vân Thục cũng rất bất đắc dĩ a, ta đây gọi là không có kiến thức?

Ngươi đi vào trong Hỗn Độn tìm người có kiến thức tới thử một chút xem?

Mới vừa vào viện tử, không chừng đạo tâm đã sụp đổ trực tiếp nổi điên lên rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!