Nàng ta nhớ tới cảnh tượng đáng nhớ nhất, vậy vẫn chỉ là chính mình vừa mới tiến vào bên trong Hỗn Độn không được bao lâu, lúc được chứng kiến sự to lớn và kinh khủng của thế giới Hỗn Độn.
Khi đó, có một vị đại năng, trong tay có một loại pháp bảo chỉ có một cái công hiệu, đó chính là hàng năm có thể sản xuất ra một chút Hỗn Độn Linh khí!
Tuy nhiên, chính cái pháp bảo này, lại là ngay cả Hỗn Độn Linh bảo cũng không đổi!
Vô số đại năng nhìn mà thèm, thậm chí có rất nhiều người đi quỳ đi liếm, nàng ta cũng là hâm mộ không chịu nổi, bởi vậy mới nhớ rất rõ ràng.
Tuy nhiên khi đó lòng tự trọng có vấn đề, mặc dù rất tham lam thế nhưng tuyệt đối không thể phản bội chính mình mà quỳ xuống liếm láp người khác.
Mà bây giờ ...
Nàng ta nằm mơ cũng không nghĩ tới, tương lai chính mình thế mà lại đưa thân tiến vào trong một cái thế giới ngưu bức như thế này.
"Tê -- "
Nàng ta hít sâu một hơi.
Hỗn Độn Linh khí mà cái pháp bảo gì đó kia sản xuất ra trải qua nhiều năm như vậy đoán chừng đều không bằng một cái hít sâu ở nơi này ...
Mẹ nó, như vậy thì làm sao ta có thể giữ vững được lý trí của mình?
Vào lúc này, nàng ta linh quang loé lên, đột nhiên hiểu ra.
Chính mình trước đây tại sao không đi quỳ liếm người kia, cũng không phải bởi vì lòng tự trọng có vấn đề mà là bởi vì ... hắn cho không đủ nhiều.
Lúc này, trong đầu của nàng đã không tự chủ được mà bắt đầu có lối suy nghĩ khác, làm sao để có thể liếm cao nhân tới dễ chịu, chỉ hận ở phương diện này chính mình còn chưa đủ kinh nghiệm.
"Ngồi, tất cả mọi người ..."
Lý Niệm Phàm đang nói lời mời mọi người ngồi chưa dứt miệng, đưa tầm mắt nhìn đã thấy Nữ Oa và Vân Thục, hai người thế mà đang ôm nhau thật chặt, thân thể giống như còn đang lắc qua lắc lại.
"Tê -- "
Tình huống này là như thế nào vậy?
Hắn vội vàng dịch chuyển ánh mắt, giả bộ như không trông thấy cái gì.
Hoá ra các nàng là bằng hữu như vậy.
Cũng không có chịu phân biệt đây là nơi nào một chút.
Họ thật loạn a.
Bị ánh mắt của Lý Niệm Phàm nhìn lướt qua.
Hai người Vân Thục và Nữ Oa vội vàng tách nhau ra, Vân Thục nhịn không được mà giật mình một cái, tỉnh táo rất nhiều, bắt đầu có thể khống chế lại chính mình.
Lý Niệm Phàm thì ho nhẹ một tiếng, "Khụ khụ, mọi người nhanh nhanh mời ngồi xuống đi, cứ thoải mái đi."
Nữ Oa và Vân Thục bối rối vuốt tóc một cái, lúc này mới ngồi xuống.
Để mà nói khách nhân ngày hôm nay chính là hai người các nàng, Đát Kỷ các nàng xem như là chủ nhân của Tứ Hợp viện.
Vân Thục thận trọng ngồi xuống chỗ ngồi, thận trọng hít thở lấy Hỗn Độn Linh khí xung quanh, thận trọng đánh giá xung quanh.
"Ào ào ào."
Tiếng nước chảy róc rách hấp dẫn ánh mắt của Vân Thục.
Khe nước thanh tịnh chảy tràn, bên cạnh còn có một hòn non bộ, đình đài trong viện có phong cách ưu nhã nhẹ nhàng.
Đương nhiên, đây không phải là trọng điểm.
Mà trọng điểm phải là ... tiếng nước chảy róc rách kia lại là một dòng suối chứa Hỗn Độn Linh tuyền!
Vân Thục lập tức cảm thấy quả tim nhỏ bé của chính mình lại bị nhận lấy trọng kích một lần nữa, khí tức của nhà giàu rạp trời kín đất hiển hiện lên thiếu chút nữa làm đôi mắt của nàng sáng rực lên.
Khó trách Nữ Oa đạo hữu lại có thể thuận tay tặng cho chính mình một bình Hỗn Độn Linh tuyền nhỏ như vậy, chính mình còn tưởng rằng nàng ta phát hiện được cái bí cảnh khó lường nào đó, thế mà lại hoá ra, Hỗn Độn Linh tuyền ở chỗ này chẳng qua chỉ là nước bình thường mà thôi.
Ta đây làm sao có thể nghĩ tới, con mẹ nó quá kinh khủng khiếp rồi!
Mà ở bên cạnh dòng suối nhỏ này, Tiểu Bạch đang cầm đĩa đứng ở trước hòn non bộ.
Tiểu Bạch này hoàn toàn không phải là sinh linh, trên người rõ ràng không có một chút sinh cơ nào, thế mà có thể nói chuyện với người, quả thực không thể tưởng tượng nổi, không phải là cao nhân tuỳ tiện điểm hoá ra chứ?
Nó đang làm cái gì?
Vân Thục đang tò mò, lại nghe thấy Tiểu Bạch mở miệng nói: "Phiền phức nhanh lên, nhả ra mười giọt thạch!"
"Tí tách tí tách!"
Lập tức, mười giọt chất bỏng màu trắng sữa từ trên hòn non bộ nhỏ xuống, mặc dù là màu trắng sữa, nhưng nó trong sáng và không tỳ vết, giống như băng tinh khiết nhất trên thế giới này, nhưng nó không phải là ở thể rắn, mà là ở thể lỏng, nhưng giữa các giọt lại không hoà vào nhau.
Xem như cách thật xa, Vân Thục cũng có thể cảm nhận được một cỗ linh khí dồi dào tới cực hạn, khí tức Hỗn Độn đập vào mặt gần như kiến nàng ta ngạt thở.
Đó là cái gì? Hỗn Độn Nhũ dịch?
Vân Thục không dám tưởng tượng.
Thấy Tiểu Bạch nhìn mình thì nàng vội vàng dời ánh mắt đi, lúc này nàng ta mới phát hiện, rất nhiều thứ ở bên trong viện này đều đã vượt ra khỏi sự nhận biết của nàng, cao cấp tới vượt quá sức tưởng tượng.
Bởi vì tầm mắt có hạn, nàng ta chỉ có thể nhìn ra những thứ này ít nhất đều là bảo bối cấp bậc Hỗn Độn, nhưng cụ thể là gì thì căn bản không nói ra được.
Đôi tay nhỏ bé run rẩy không biết nghỉ ngơi của nàng ta khẽ chạm vào thành ghế, trong lòng lại là run lên, không sai, là khí tức của Hỗn Độn Chi linh.
Mẹ của ta ơi, cái ghế này thế mà dùng Hỗn Độn Linh căn để làm thành...
Nàng ta vội vàng nhổng cái mông lên, không dám ngồi vào.
Cái mông nhỏ của ta sao có thể làm ô nhục Hỗn Độn Linh căn thần vật bực này chứ?
Đây chính là chỗ ở của đại lão siêu cấp sao?
Quả nhiên ... vượt quá sức tưởng tượng a!
A?
Chỗ đó là ... một đàn gà?
Ánh mắt của Vân Thục lại dừng ở trên đám Hoả Tước được để ở góc tường, còn có thể nhìn thấy hai con trong đó đang dốc hết sức cố gắng, quả trứng tươi mới đã ra được một nửa, sắp đẻ trứng thành công.
Nữ Oa mở miệng nói: "Đừng nhìn, hậu viên của cao nhân càng là nơi khó có thể tưởng tượng, nơi đó còn có một con Khổng Tước, cũng phụ trách đẻ trứng, hâm mộ chưa?"
Vân Thục mím môi một cái, "Hâm mộ ..."
Nàng ta cuốic ùng cũng biết ưu thế của kỹ năng đẻ trứng, có thể ở bên trong loại hoàn cảnh này thì nằm mơ cũng sẽ cười tới tỉnh lại đi.
Muốn hầu ở bên cạnh cao nhân, quả nhiên cần phải thành thạo một nghề.
Tiểu Bạch cầm khay trong tay đi tới, "Các vị, sữa chua tới rồi."
Nữ Oa và Vân Thục lập tức cung kính nhận lấy, "Đa tạ Tiểu Bạch."
Lý Niệm Phàm cười nói: "Nhanh mời nếm thử xem, đây chính là một món ăn hoàn toàn mới."
Chính hắn cũng cầm lấy một lọ cho mình, cái lọ này là loại miệng rộng, dùng không phải ống hút mà là một cái thìa nhỏ nhắn tinh xảo, sữa chua hiện ra trạng thái hơi rắn.
"Ừm ân."
Vân Thục gật đầu, thấy những người khác đều cầm thìa lên chuẩn bị ăn, nàng ta cũng chậm rãi cầm lấy thìa, cẩn thận múc lấy một chút nhỏ.
Thứ này, nàng ta chưa từng nghe nói qua, trắng như tuyết cũng không có mùi gì, cầm trong tay dường như còn có loại cảm giác lạnh buốt mát.
Há miệng, đưa thìa vào trong miệng của mình.
Miếng sữa chua nhỏ trắng như tuyết kia vào miệng lập tức tan ra, một cỗ hương vị chua chua ngọt ngọt lập tức tràn ngập khoang miệng, cảm giác trước nay chưa từng có khiến Vân Thục không tự chủ được liếm liếm đầu lưỡi, lộ ra thần sắc còn chưa thoả mãn.
Vừa rồi chỉ là nếm thử, múc quá ít, nàng ta không kịp chờ đợi lại múc thêm một muỗng nữa, đưa vào trong miệng.
Lập tức đôi mắt khép hờ lộ ra vẻ say mê.
"Ô ~ "
Cảm giác như được bôi trơn!
Vị chua thật là kỳ lạ!
Loại chua này không có đậm như chanh, cũng không có gay mũi như dấm, miêu tả không ra nổi, chỉ có thể nói là thoả đáng, đây cũng không phải là rau xào hoặc bất cứ một loại đồ ăn nào có khả năng thay thế, hoàn toàn chính là loại mùi vị đặc biệt của sữa chua, căn bản không thể nào hình dung ra nổi.
Một chữ, ngon!
Nàng ta ngứa rang, sinh ra xung động nhấm nuốt, lại phát hiện căn bản không cần phải như vậy.
Vừa đúng lúc này, vẻ mặt nàng ta lại cứng lại, cảm thấy ngoài sửa chua tan ra trong miệng, còn có thêm một vật, mềm mềm trơn bóng.
Đây chính là một bất ngờ nhỏ ngoài ý muốn.
Nàng ta nhịn không được dùng răng nhẹ nhàng khẽ cắn.
Lập tức ... giống như túi nước nổ tung, một làn nước trào ra, cùng với cái lạnh đến tột cùng khiến cả người nàng ta run lên, bất ngờ không kịp đề phòng, sữa chua trong miệng bị ép đến trào ra, theo khoé miệng chảy xuôi mà xuống.
Sữa sánh đặc màu ngà sữa, nhỏ giọt thơm lừng.
Đầu lưỡi Vân Thục quẹt một vòng, vội vàng liếm trở về.