Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 627: CHƯƠNG 627: TA CẢM THẤY NGƯƠI LÀ ĐANG KHOE KHOANG VỚI TA!

Hương vị này là một trải nghiệm hoàn toàn khác với sữa chua, nhưng cả hai bổ sung cho nhau, và khi chúng kết hợp lại với nhau, chúng sẽ đạt được một hương vị tuyệt vời nhất, để các lỗ chân lông trên toàn cơ thể nàng ta được thư giãn.

Là Hỗn Độn Nhũ dịch lấy ra từ hòn non bộ kia!

Nàng ta nhịn không được lại múc một thìa sữa chua nữa rồi đưa vào trong miệng, mong đợi dùng đầu lưỡi khuấy đều một cách linh hoạt để tìm kiếm.

Khi cảm nhận được đầu lưỡi lại chạm vào Hỗn Độn Nhũ dịch kia, lập tức đôi mắt sáng tỏ, lại có thể sinh ra một loại cảm giác mừng rỡ như trúng thưởng.

Bản thân nàng ta là Thánh Nhân, sống qua năm tháng vô tận, cái gọi là tâm hồn thiếu nữ sớm đã không biết bay đi tới nơi nào rồi, mà bây giờ, thế là lại bay trở về.

Một thìa rồi lại một thìa.

Quên mình tới xuất thần.

Đồng thời, vị ngon khiến nàng ta thi thoảng lè chiếc lưỡi thơm tho ra liếm láp lấy bờ môi của mình, lần liếm này để lại một chuỗi đường sữa chua trên khóe miệng sạch sẽ ban đầu.

Không chỉ là nàng ta, Nữ Oa và Đát Kỷ các nàng cũng đều như thế.

Tuy nhiên, các nàng còn không biết điều đó, vẫn như cũ ăn tới quên cả đất trời, cuối cùng, bởi vì sữa chua bám vào trong lọ, thế mà úp cả cái lọ miệng rộng vào trên miệng của mình, lè cái lưỡi dài thơm tho của mình ra, khéo léo liếm láp bên trong cái lọ.

Đợi đến khi thật vất vả mới liếm hết sách, trên mũi và khuôn mặt xinh đẹp đều đã dính đầy sữa chua, có chút đã khô lại, dính vào trên mặt.

Mọi người giống như mèo mướp vậy.

Lý Niệm Phàm thấy thần sắc còn chưa thoả mãn của các nàng thì buồn cười hỏi: "Cảm thấy sữa chua như thế nào?"

Nữ Oa không nghĩ ngợi chút nào nói: "Ăn ngon, làm cho người ta quá hưởng thụ, rất thích!"

Lý Niệm Phàm cười ha ha một tiếng, đương nhiên sẽ không buông tha cái cơ hội ôm bắp đùi này, thuận miệng nói: "Ha ha ha, thích là tốt rồi, sau này muốn ăn cứ tới, ta mời các ngươi."

"Trước tiên các ngươi cứ ngồi đi, Tiểu Bạch, tới cùng ta cùng nhau xử lý cá.

"Công tử, ta tới giúp ngươi đi."

Đát Kỷ đi theo tiến lên, cuộn tóc dài lại, xắn tay áo lên, đeo tạp dề in hình Pikachu, giọng nói dịu dàng lại nghiêm túc, cười nói: "Công tử, ta sẽ cố gắng thật tốt, tranh thủ sớm tới cái ngày tất cả các công việc nấu nướng đều được giao khoán."

Trông bộ dạng này, thoạt nhìn giống một người vợ một người mẹ xinh đẹp đến hoàn hảo.

Lý Niệm Phàm nhịn không được nói: "Đừng chớ, bàn tay nhỏ bé của ngươi thật mềm mại mịn màng, những công việc làm tổn thương tay này ngươi không cần làm, ngươi chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa là được rồi."

"Công tử, ngươi quên ta biết pháp thuật sao? Không gây thương tổn được, hì hì~"

Hoả Phượng một mực đi theo bên người, bất thình lình mở miệng nói: "Công việc nhóm lửa, chớ có đoạt với ta!"

"Được được được, ta rất thưởng thức sự tích cực nhiệt tình của các ngươi." Lý Niệm Phàm mỉm cười gật đầu, nói tiếp: "Tuy nhiên ở trước khi làm việc, các ngươi có phải nên dọn dẹp sạch sữa chua còn dính trên mặt các ngươi trước hay không?"

Đát Kỷ và Hoả Phượng hơi sững sờ, sau đó thì cùng nhau duỗi ngón tay ra, lau trên mặt một chút.

Nhìn vào sữa chua trên ngón tay, tiểu Đát Kỳ hoạt bát lè lưỡi ra, sau đó thì nhẹ nhàng liếm, còn thuận tiện đưa ngón tay vào trong miệng mút một phen.

"Ừng ực."

Hành động này khiến Lý Niệm Phàm phải nuốt một ngụm nước miếng.

Cái này ... sữa chua trên mặt ngươi có thể để cho ta liếm giúp ngươi một chút không? Không có ý gì khác, ta chính là không thể để cho sữa chua bị lãng phí.

Một bên khác, Vân Thục vẫn còn chưa thể hoàn toàn khống chế lại nội tâm run rẩy của chính mình, nàng ta cảm nhận được pháp lực đang chạy ngang chạy dọc trong cơ thể mình, đạt được tăng trưởng rất rõ ràng!

Lấy cảnh giới của nàng, dù chỉ là tăng trưởng một chút, vậy cũng là chuyện rất không thể tưởng tượng nổi, có thể nói là kinh khủng tới cực hạn!

Chỉ trong khoảng thời gian tiến vào Tứ Hợp viện này, đã có hiệu quả cao hơn so với mình vùi đầu khổ tu một vạn năm!

Đây chính là đồ ăn của đại lão sao? Cũng quá nghịch thiên đi!

Đặt ở trước kia, quả thực là nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, quá xa vời, cả một đời đều khó có khả năng tiếp xúc tới.

Ta thật sự là quá vinh hạnh, quá may mắn!

Hai mắt nàng ta như mất hồn, đột nhiên ngẩn người ra ở ngay chỗ đó, suy nghĩ viển vông.

Một bên, Nữ Oa cười đẩy nàng ta, "Thế nào? Có phải cảm thấy rất mộng ảo, rất giống với đang nằm mơ phải không?"

Vân Thục thở một hơi dài nhẹ nhõm, sợ hãi than nói: "Đúng vậy a, ta cảm thấy chính mình chóng mặt, là bị hạnh phục nện tới choáng váng."

"Ta cũng thế." Nữ Oa tràn đầy thổn thức mở miệng nói: "Khi đó ta vừa trở về Hồng Hoang, đã làm tốt nhìn thấy cảnh tượng trăm họ lầm than, tuyệt đối không nghĩ tới, Hồng Hoang ta thế mà gặp may như vậy, nghênh đón được cao nhân!"

"Ngươi không biết, xem như ở lúc ta xuất hiện ở trong Tứ Hợp viện này là chấn kinh cỡ nào đâu, thiếu chút cho rằng mình xuyên việt rồi."

"Cho tới bây giờ, ta vẫn còn cảm thấy có chút mộng ảo, cuộc sống a, quả nhiên là muôn màu muôn vẻ mỗi thời mỗi khắc đều tồn tại niềm vui ngoài ý muốn."

"Nữ Oa đạo hữu, ta cảm thấy ngươi là đang khoe khoang với ta!"

Vân Thục cắn răng, hận hận mở miệng, sau đó thì lại mang theo nức nở mà nói: "Nhưng sự thật, ta là thật hâm mộ, thật hâm mộ thật hâm mộ a! Ô ô ô ..."

Cũng vào lúc này.

Bên trong Hỗn Độn mênh mông.

Một con chó đen mang theo một tên nam tử đầu trọc cả người màu đồng đang hành tẩu trong đó, bộ pháp nhẹ nhàng chậm chạp, khí chất nhàn nhã.

Tại sao không phải là nam tử đầu trọc cả người màu đồng, bởi vì 'sơn' đã tróc sạch cả rồi.

Dọc theo con đường này, hắn vẫn rất trâu bò, doạ dẫm đối với Đại Hắc, Đại Hắc cũng không có khách khí, không chỉ tróc sạch sơn trên người hắn, còn giữ lại hai cái ấn hình bàn tay trên mặt, thuộc loại hình ấn vĩnh cửu kia.

Miệng của nam tử đầu trọc đều sai lệch, đôi môi khép lại không đồng đều, mở miệng thều thào nói: "Cẩu đại gia, tới, đằng trước là tới rồi."

Bề ngoài hắn không còn dám lỗ mãng nữa, kỳ thật nội tâm đã đang thét gào, sát khí sôi trào, gần như vặn vẹo, thả phồng tôm khả năng phồng ngay trong chớp mắt.

Con chó chết không biết trời cao đất rộng, dám can đảm tới giương oai trên địa bàn của ta, cũng không soi mặt vào trong nước tiểu để mà xem xem! Ha ha ha, ngươi chết!

Ta muốn ăn thịt chó!

"Cuối cùng cũng đã tới!"

Mặt chó của Đại Hắc trầm xuống, bốn chân bước ra, một cái chớp mắt tiếp theo đã xuất hiện ở trên bầu trời của thế giới Vân Hoang.

Đôi mắt thâm thuý, lộ ra vẻ suy tư, "Nếu như tìm được nơi nào đó, vậy thì phải nghĩ biện pháp để mọi người thấy ta."

Bên trong thế giới Vân Hoang.

Gần đây cực không yên ổn, chủ đề hoàn toàn liền một mạch không đứt đoạn.

Đầu tiên là Trường Sinh giáo chủ của Chính Nhất giáo không hiểu ra sao cả bị một đạo kiếm khí mang theo lực lượng đại đạo giết chết, sau đó lại có tu sĩ của thế giới khác trà trộn vào Vân Hoang, nghe nói chỉ tới bắt hai con cá rồi chạy.

Mà người đuổi theo đi ra, đến nay chưa có một ai trở về, tung tích không rõ.

Thời buổi rối loạn, thời buổi rối loạn a!

Vào thời điểm có nhiều ý kiến khác nhau trong toàn bộ thế giới Vân Hoang, các loại phiên bản suy đoán lưu truyền ra.

Một cơn gió lốc đột nhiên bay lên, trong thiên địa, một cỗ khí tức cuồn cuộn hiển lộ ra, giống như gió lớn thổi qua, ép tất cả mọi người tới không thể nào thở nổi, trên trời cao, lớp lớp mây đen nặng nề hiển lộ che khuất bầu trời, khiến cho toàn bộ thế giới Vân Hoang đều trở nên tối tăm.

Vô số người cảm nhận được biến hoá này, trong lòng đều cuồng loạn, nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên trời, sau đó há to miệng ra, bên trong đôi mắt tràn đầy sự chấn kinh.

Đã thấy --

Lớp lớp mây đen nặng nề kia đang chuẩn động loạn lên một cách điên cuồng, gió nổi mây phun, khí thế doạ người.

Cuối cùng, ở trên bầu trời hội tụ thành một cái đầu chó rất lớn.

Đầu chó há miệng ra, giọng nói chấn thiên động địa, vang vọng ầm ầm ở trong không trung, "Này, này, nghe được không?"

Tiếp theo, đầu chó trầm mặc một lát, quay đầu nhìn về một phía.

"Đúng rồi, nơi này của các ngươi gọi là thế giới gì ấy nhỉ?"

"Khụ khụ, tất cả sinh linh trong thế giới Vân Hoang, các ngươi nghe cho kỹ!"

"Ở bên trong ba hơi thở, để người trâu bò nhất ở nơi này của các ngươi đi ra gặp ta! Bằng không ... cũng đừng trách bản Cẩu gia không nói võ đức!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!