Lời này vừa nói ra, chân chó kia dừng lại ở giữa không trung, sau đó thì chậm rãi rút về.
Đám đại năng của Vân Hoang vào lúc này mới có thể thả lỏng một hơi, áp chế thương thế xao động trong cơ thể, chật vật đứng dậy.
Đưa mắt nhìn nhau đều cảm nhận được sự sợ hãi.
Ở dưới vô số ánh mắt nhìn chăm chú vào, một con chó đen giẫm lên không trung, bước ra từng bước như mèo bước, nghênh ngang đi tới.
Lại nhìn thấy mặt chó này một lần nữa, trong lòng đám đại năng của Vân Hoang đều run lên, quá con mẹ nó doạ người.
Đại Hắc chậm rãi hạ xuống, miệng chó mang ý cười, mở miệng nói: "Đại Hắc ta cũng không phải kẻ không nói đạo lý, càng không thích sử dụng bạo lực, các ngươi đã chịu bồi thường, nói rõ các ngươi cũng là người hiểu chuyện, mọi người giải quyết trong hoà bình, ngươi tốt mà ta cũng tốt."
Lão giả áo trắng lau đi máu tươi ở khoé miệng, gật đầu giống như gà con mổ thóc, "Đúng đúng đúng, Cẩu đại gia nói rất đúng."
Một đạo sĩ mập mạp nuôi một bộ râu dài mở miệng nói: "Hai mươi cái Chí bảo và linh căn đúng không, chúng ta bây giờ sẽ bảo cho người của chúng ta chuẩn bị."
"Không đúng!"
Mặt chó của Đại Hắc hơi nhíu lại, giơ chân chó lên, "Các ngươi vừa rồi hại ta phải động thủ, chân của ta bây giờ còn đau, lần này phải tính thêm phí tổn thất này, tăng gấp đôi, cũng chính là năm mươi cái Chí bảo và linh căn."
"Phốc!"
Mọi người bị một kích mà lảo đảo, xúc động ảnh hưởng tới thương thế, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Có nhầm hay không? Đổ máu thế nhưng là chúng ta a!
Vì sao bị thương luôn là chúng ta?
Đạo sĩ mập mạp nói ngay: "Cẩu đại gia nói như vậy không đúng! Tăng gấp đôi, không phải là bốn mươi sao?"
"Ngươi lại dám chất vấn năng lực tính toán của ta! Phí tổn thất tinh thần này lại thêm mười cái." Đại Hắc mở miệng, "Tổng cộng chính là bảy mươi cái đi!"
Đạo sĩ mập mạp cũng là người có tính tình nóng nảy, khuôn mặt đỏ bừng lên, "Cẩu đại gia là đang đùa với ta sao, làm sao lại thành bảy mươi cái rồi? Cẩu đại gia đây là đang vũ nhục trí thông minh của chúng ta sao! Ta muốn liều mạng với Cẩu đại gia!"
Sắc mặt của Đại Hắc bình tĩnh, làm như không thấy, lạnh nhạt nói: "Thế mà còn muốn liều mạng với ta? Bây giờ phải một trăm cái!"
"Oa a a a! Tức chết ta rồi!"
Đạo sĩ mập mạp thấy đạo tâm của mình nhận lấy khảo nghiệm trước nay chưa từng có, thân thể mập mạp căng lên như sắp nổ tung.
Tuy nhiên bị lão giả áo trắng vội vàng ngăn cản, một cước đạp hắn bay ra ngoài, cười làm lành nói: "Một trăm cái thì một trăm cái, Cẩu đại gia nói cái gì chính là cái đó!"
Ngươi tức cái rắm, nếu như không phải ngươi đứng đây loằng ngoằng, thì làm sao sẽ tăng lên một trăm cái? Đáng thương bảo bối của ta a, bị đồng đội heo hố!
Thực lực không đủ thì cũng đừng kêu to, ngươi sống bằng chừng này tuổi rồi sao mà không hiểu chân lý này!
"Vẫn là ngươi biết nói chuyện, bản Cẩu gia coi trọng ngươi."
Đại Hắc gật đầu hài lòng, nói ra lời nói sâu xa: "Biết sai thì phải phạt, bị đánh phải đứng nghiêm! Có biết hay không?"
"Biết, biết, Cẩu đại gia rất sáng suốt, lời nói của Cẩu đại gia rất đúng đắn."
"Các ngươi đã có ý tối mời, vậy ta đây cũng sẽ không khách khí, nhanh chóng tranh thủ thời gian trình bảo vối lên, ta phải chọn lựa chọn lựa! Còn có, mang nhiều linh căn của các ngươi ở nơi này tới cho ta xem."
Đại hắc mở miệng nói tuỳ ý, bắt đầu đi dạo ở thế giới Vân Hoang.
Về phần toàn bộ Vân Hoang thì bàn tán xôn xao sôi trào.
"Cái gì? Muốn chí bảo của ta? Không cảm thấy quá phận sao?!"
"Hết cách rồi, Vân Hoang chúng ta không thể trêu vào con chó kia, chỉ có thể ra hạ sách này, lấy ra đi, vì Vân Hoang mà cống hiến một phần lực lượng của mình."
"Nghĩ tới sự huy hoàng trước đây của Vân Hoang chúng ta, thế mà bây giờ lại có thể luận lạc tới tình trạng cần mọi người phải cùng nhau góp Chí bảo tới bồi thường cho một con chó, làm sao lại luân lạc tới mức này a!"
"Không! Chẳng lẽ chúng ta cứ phải nằm ngửa như vậy để cho một con chó hung hăng chà đạp lên người chúng ta một cách độc ác như vậy sao?"
"Sỉ nhục, đây là nỗi sỉ nhục mà Vân Hoang chúng ta khắc ghi mãi mãi a!"
Khi biết được tin tức này, đối với mỗi một tu sĩ ở trên thế giới Vân Hoang này mà nói thì không thua gì với tiếng sấm tiếng sét bất thình lình giữa trời quang, thế giới sụp đổ.
Đại năng của Vân Hoang liên thủ với nhau vậy mà cũng không đánh lại được kẻ địch, còn phải thông qua lượng lớn Chí bảo và linh căn tới làm thứ bồi thường cho đối phương, lửa giận này, đả kích này thật sự quá ư là lớn.
Một số tu sĩ có tố chất tâm lý không được tốt đã và đang âm thầm rơi lệ.
Vân Hoang ta ... xong a!
Đại Hắc không cần biết những người khác đang nghĩ gì, đang âm thầm rơi lệ ra làm sao, nó đang vui vẻ lướt đi trên mây, đặc biệt chọn những nơi có nhiều bảo bối để đi dạo, hai mắt thì sáng rực lên.
"Cái này! Cái này! Cái kia ..."
"A? Hậu viện của chủ nhân ta còn chưa có linh căn này, đến đào đi!"
"Còn có cái này, lại thêm một loại cây ăn quả mới, ha ha ha, chủ nhân ta chắc chắn sẽ rất cao hứng, đào đi, đào tất đi!"
Đông đảo đại năng của Vân Hoang đi theo bên cạnh nó, không thể không đau lòng nhức óc, hai mắt rưng rưng, rất muốn ngăn cản, nhưng vừa nghĩ tới dâm uy của Đại Hắc thì chỉ có thể muốn nói nhưng lại thôi, lập tức nuốt trở vào, khi nghe thấy hai từ chủ nhân thì triệt để câm nín.
Trơ mắt mà nhìn ---
Đáng thương, nhỏ yếu lại bất lực.
Tiên Thiên Linh căn - 1 - 1....
Chí bảo -1 -1...
Cũng vào thời gian này.
Ở bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đang nâng cốc nói chuyện vui vẻ với hai người Nữ Oa.
Về phần hai con Doanh ngư kia, cũng không phụ sự mong đợi của mọi người làm thành hai món chính trên bàn, được bày đẹp đẽ ở trên bàn.
Một món là cá kho tàu, một món là canh cá.
Cá kho tàu sau khi om nước lèo có màu nâu đỏ, rồi rưới một ít nước lèo lên thân cá, độ sền sệt phản chiếu ánh sáng tạo nên 'màu sắc' của món ăn, khiến cho màu sắc của món ăn đạt tới đẹp mắt nhất.
Mà xung quanh có hành thái số lượng vừa phải, mang theo một chút xíu xanh biếc, lại thêm quả ớt giống như hồng ngọc, cả hai có thể nói là tuyệt phối, làm ra tác dụng trang trí vẽ long điểm mắt.
Lại thêm mùi thơm rỏ nước dãi thiêu động chóp mũi, quả nhiên là ngửi một cái thôi cũng đủ để làm người ta say mê, nước bọt chảy ròng ba ngàn thước.
Ngoài đó ra, một bát canh cá tràn đầy cũng rất hấp dẫn ánh mắt người, màu sắc là màu trắng ngà, có mùi sữa thơm nhàn nhạn truyền ra, để cho người ta thèm tới nhỏ nước dãi, như rượu ngon mê người.
Bữa ăn toàn cá lần này vì dùng để chiêu đãi bằng hữu tới từ thế giới khác, bởi vậy Lý Niệm Phàm xem như rất để ý, trực tiếp đổi mới nhận biết về những món ăn ngon đối với Vân Thục.
Ăn một miếng cá tươi ngọt, nhấp một ngụm canh cá nhỏ, thi thoảng mọi người lại nâng chén cạn chén một cái, dựa theo đề nghị của Lý Niệm Phàm, cùng nhau nâng chén, nhâm nhi một ngụm rượu nho, cuộc sống a ... lập tức trở nên vô cùng thoả mãn.
Vận Thục ăn và ăn, nước mắt không thể không mơ hồ xuất hiện ở hốc mắt.
Bao lâu?
Từ khi chính mình bắt đầu đi ra khỏi thế giới của mình, đã không biết đi qua bao nhiêu năm tháng rồi đi.
Ở trong Hỗn Độn, nơm nớp lo sợ, giống như chim sợ cành cong, càng là không nhà để về, không biết nên đi con đường nào, cả người, cả trái tim đều đã quên đi cảm giác hạnh phúc là gì.
Ở nơi này, nàng ta cảm nhận được sự bình yên đã lâu, một lần nữa tìm về cảm giác cuộc sống.
Lúc này mới xem như là đang còn sống a!
Tuy nhiên ngay sau đó, nàng ta vội vàng thu nỗi lòng lại, bắt đầu cố gắng tiêu hoá bữa cơm vừa mới kiếm được này.
Mình bây giờ nào có tư cách đi hưởng thụ cuộc sống, hạnh phúc gì gì đó trước tiên bỏ qua một chút, nhất định phải toàn tâm toàn ý đề cao thực lực lên!
Vì thế giới của mình!
Nàng ta hít sâu một hơi, Hỗn Độn Linh khí dâng trào mãnh liệt trong cơ thể, còn âm thầm mang theo lực lượng đại đạo, khiến cho nàng ta đối với việc cảm ngộ đại đạo tăng lên nhanh chóng.
Vào một thời khắc nào đó, kèm theo một luồng pháp lực cuồng bạo trong cơ thể, chỉ nghe thấy một tiếng vang 'ba' nhẹ nhàng, bình cảnh gần như khiến bản thân tuyệt vọng đã bị phá vỡ!
Vào lúc này, một cái thế giới hoàn toàn mới hiện ra ở trước mặt mình, là để cho người ta mê muội tới như vậy.
Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!
Chính mình cuối cùng đã trở thành Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chính tông!
Trong đôi mắt Vân Thục, tràn ngập nồng đậm sợ hãi thán phục và vui sướng, còn có một chút khó có thể tin.
Thật ra thì cái gọi là Thánh Nhân, là mượn nhờ công đức trong thiên địa mà được phong Thánh vị, thực lực tuy rằng cũng rất cường đại, nhưng là ... so với Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chính tông tự nhiên không cách nào đánh đồng.
Đầu tiên, Thánh Nhân trên cơ bản đã không phải là đối thủ của Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên.
Tiếp theo, Thánh Nhân cần phải dựa vào công đức thiên đạo, một khi rời khỏi phương thiên đạo ban cho công đức thì thực lực nhanh chóng giảm mạnh, ở trước mặt Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên chính tông thì không chống đỡ được bao lâu.
Thật muốn nói tới, Thánh Nhân cũng không phải là một cái cảnh giới tu luyện, bởi vì, Thánh Nhân thuần tuý chỉ là dựa vào công đức tích tụ ra thực lực, chỉ có thể xem như là một cái buff, mà không phải mình tu luyện ra được.
"Đúng rồi, nhân tiện sau bữa ăn lại ăn thêm chút hoa quả rồi nghỉ ngơi một chút."
Giọng nói của Lý Niệm Phàm để Vân Thục lấy lại tinh thần.
Nhìn vào khay đựng hoa quả trước mặt, nội tâm của nàng lại như hiện ra một dòng nước ấm nữa, kích thích toàn thân nàng ta run lên, hốc mắt đỏ bừng.
Cao nhân chắc chắn là thấy ta vừa mới đột phá, lúc này mới cố ý ban thưởng Hỗn Độn Linh căn tới giúp ta củng cố cảnh giới!
Một lần tạo hoá này, quá tốt đẹp quá lớn, ta thật sự là ... nhận lấy thì ngại, xấu hổ vô cùng a!
Ô ô ô, ta nợ cao nhân thật sự là rất rất nhiều, hoàn toàn chính là không thể báo đáp ...