Vân Thục ăn hoa quả một cách thận trọng, tuy rằng đang dốc hết sức để giả bộ bình tĩnh, tuy nhiên vẫn rất chi là câu nệ.
Mỗi lần cắn một miếng, đều phải dùng miệng cố gắng mút vào một cái, bảo đảm hút hết tất cả nước trái cây vào bên trong miệng, không để cho một giọt nào tràn ra khoé miệng.
Đây chính là Hỗn Độn Linh căn a, bảo bối mà ở trong mơ cũng không mơ thấy nổi, sao có thể để lãng phí dù chỉ một chút.
Nàng ta nhịn không được nhìn về phía Lý Niệm Phàm, thấy ăn đến miệng đầy nước, nước trái cây bắn tung toé thì khoé miệng lập tức giật giật, đau lòng không thôi, có loại xung động muốn xông lên liếm hộ, tuy nhiên khả năng kiềm chế vẫn còn sót lại.
Bại gia a!
Nhà giàu không biết linh căn quý cỡ nào a!
Lý Niệm Phàm tò mò mở miệng hỏi: "Vân Thục nương nương chẳng lẽ hiểu rất rõ đối với Hỗn Độn sao?"
Cao nhân tra hỏi, Vân Thục vội vàng chỉnh thân thể ngay ngắn lại, gật đầu nói: "Ta lăn lộn ở trong đó với khoảng thời gian rất dài, xem như hiểu rõ."
Lý Niệm Phàm lập tức mong đợi mà hỏi: "Vậy có thể kể một số chuyện ở bên trong Hỗn Độn cho ta nghe không?"
Hắn đương nhiên hiếu kỳ, điều này thú vị hơn là nghe kể cố sự ở trên Hồng Hoang nhiều.
"Đương nhiên có thể."
Vân Thục làm sao có thể buông tha cái cơ hội biểu hiện này, sau khi tổ chức ngôn ngữ một phen, bắt đầu giảng giải một cách tinh tế chuyện bên trong Hỗn Độn.
Lý Niệm Phàm cũng nghe rất nghiêm túc, càng nghe càng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, vô cùng xúc động trước sự đáng sợ trong Hỗn Độn.
Bên trong Hỗn Độn, có rất nhiều đại năng, có thể nói là nguy cơ tràn ngập khắp nơi, nếu như thực lực không đủ, hành tẩu ở trong đó rất có thể sẽ mất phương hướng, không chỉ như vậy, bên trong Hỗn Độn còn có vòng xoáy lỗ đen, có một số vòng xoáy xem như Chuẩn Thánh cũng có thể bị hút vào, từ đó mà bỏ mình.
Hơn nữa, có vô vàn thế giới, ở lẫn lộn đan xen bên trong cái sân khấu lớn như Hỗn Độn này, thiên tài thì giống như cá diếc sang sông, cao thủ xuất hiện không ngừng, các biến số có thể xảy ra mọi lúc, vì truy cầu cảnh giới càng cao hơn, cho nên diễn ra cạnh tranh thảm liệt cực kỳ tàn khốc.
Ngoại trừ vô vàn thế giới ra, trong Hỗn Độn còn có sự tồn tại của rất nhiều hung thú, có là do Hỗn Độn thai nghén mà sinh ra, còn có chính là tới từ đại thiên thế giới lang thang bên trong Hỗn Độn vô tận, thật xui xẻo nếu như gặp phải.
Tóm lại, nguy cơ ở khắp mọi nơi, đừng nói là người, chính là đại thiên thế giới cũng có thể gặp phải nguy hiểm bị huỷ diệt bất cứ lúc nào.
"Quá kinh khủng, quá rung động!"
Lý Niệm Phàm nghe tới như si như say, nhịn không được cảm khái thật sâu nói: "Hỗn Độn thật mênh mông, chúng ta chẳng qua có thể xem như là một giọt nước trong biển cả a!"
Vân Thục không thể không mím môi một cái.
Đại lão, ngươi cũng đừng có cảm khái, ngươi ở trong Hỗn Độn chắc chắn chính là đại cấp bậc đại ca, giọt nước trong biển cả căn bản cũng không phải là dùng để hình dung ngươi a ...
"Hoá ra, trên Chuẩn Thánh gọi là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, trên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên gọi là Thiên Đạo cảnh."
Lý Niệm Phàm cảm thấy chính mình được mở mang kiến thức, đồng thời trong lòng cảm khái sự cường đại của các đại năng, hắn vẫn còn cảm thấy rất hứng thú đối với việc tu tiên, tiếp tục hỏi: "Muốn đi vào Thiên Đạo cảnh, có nhất định phải mở ra một cái thế giới không?"
"Cũng không phải như vậy."
Vân Thục lắc đầu, trầm ngâm chốc lát nói: "Thiên Đạo cảnh thật sự là quá quá mạnh, đã đạt tới tiêu chuẩn sáng thế tạo vật, không ai có thể nói ra một cách chính xác tiến vào Thiên Đạo cảnh như thế nào, điều này sẽ dẫn tới rất nhiều đại năng sáng thế nhưng thật ra là một cái hành động bất đắc dĩ."
Lý Niệm Phàm kinh ngạc nói: "Vì sao?"
Vân Thục mở miệng nói: "Tạo vật không có nghĩa là không có cái giá phải trả, mà sáng tạo một cái thế giới, tiêu hao tự nhiên là rất lớn, bình thường chỉ một cái biến số nhỏ là sẽ để cho chính mình bỏ mạng, nếu như có thể trực tiếp bước vào Thiên Đạo cảnh, thì sẽ không có người bí quá hoá liều đi sáng tạo thế giới."
Bí quá hoá liều sao?
Lý Niệm Phàm sửng sốt một chút, sau đó nghĩ tới Bàn Cổ đại thần.
Mạnh như Bàn Cổ đại thần, cuối cùng cũng ở trong khai thiên tích địa mà vẫn lạc, biến thân thể của mình thành một cái thế giới, là tồn tại bất tử bất diệt, vì sáng tạo một cái thế giới mà hy sinh chính mình, Lý Niệm Phàm để tay lên ngực tự hỏi, chính mình chắc chắn sẽ làm không được chuyện cao thượng như vậy.
Đương nhiên, cũng không loại trừ khả năng đại năng sống qua vô số năm tháng, nhìn rõ sinh tử, sinh ra tâm cảnh khác biệt, tự nguyện sáng tạo thế giới.
Có điều ... dựa theo Vân Thục nói tới để phân tích, còn có một loại khả năng khác.
Đó chính là vì bước về phía cảnh giới càng cao hơn.
Không cần Lý Niệm Phàm đặt câu hỏi, Vân Thục tiếp tục nói: "Đại thiên thế giới cũng có rất nhiều là do Hỗn Độn tự động sinh ra, Thiên Đạo cảnh hư vô mờ mịt, không biết bao nhiêu đại năng dừng bước không tiến, ở vô số năm trước, có một vị đại năng trong lúc vô tình thấy được cảnh tượng thế giới được diễn sinh ra trong Hỗn Độn, đột nhiên có cảm ngộ rõ ràng, sinh ra bắt chước Hỗn Độn, mở ra một phương thế giới diệu kỳ, cuối cùng thế mà thật thành công đồng thời bước vào Thiên Đạo cảnh."
"Phương pháp này đã trở thành cách duy nhất được biết đến để bước vào Thiên Đạo cảnh! Nhưng là ... từ xưa tới nay, đại năng có thể thành công đã ít càng thêm ít, có quá nhiều đại năng, thế giới khả năng vừa mới mở tới một nửa, thậm chí chỉ mở ra một phần mười thì lực lượng bản thân đã hao hết, từ đó thân tử đạo tiêu."
Thế giới Hồng Hoang xem như may mắn, những thế giới chỉ mở ra một phần mười kia, khả năng sinh ra một vị tiên nhân cũng khó khăn...
Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, tỏ ra là đã hiểu.
Đơn giản mà nói, khai thiên tích địa nhưng thật ra là đang lấy sinh mệnh của mình ra để đánh đề, đánh trúng thì trở thành Thiên Đạo cảnh mà thua cuộc thì cái giá phải trả chính là cái chết, không có loại khả năng thứ ba, hơn nữa xác suất tử vong là rất lớn.
Hắn nhịn không được lắc đầu, chua xót cảm khái nói: "Đám người này, rõ ràng đã bất tử bất diệt, thực lực cũng đã rất mạnh, lại vì bước vào cảnh giới càng cao hơn, không tiếc lấy sinh mệnh của mình ra để mạo hiểm, ngược lại là ngoài dự liệu."
Đám người này là đối tượng ta hâm mộ chết đi được, thế mà tự mình muốn chết, nghĩ như thế nào rồi?
Sống quá lâu rồi nên chán sống rồi sao?
Hay là nói ... sớm sáng tỏ, chiều chết cũng được?
Lý Niệm Phàm biểu thị chính mình không cách nào cảm nhận được loại tâm cảnh này của bọn họ, ít ra trước mắt hắn chỉ muốn sống, sống càng lâu càng tốt.
Đột nhiên, hắn nghĩ tới Lâm Phong.
Lâm Phong từng nói với mình, hắn muốn bước vào cảnh giới càng cao hơn chính là vì làm cho Lạc Vân trường kiếm kia sống lại, điều này làm cho hắn không nhịn được nghĩ tới một câu rất hót ở kiếp trước ---
"Ta muốn sáng tạo một cái thế giới có ngươi."
Vì chấp niệm đi liều mạng, vậy cũng có thể hiểu được.
Đám người Nữ Oa nghe được lời này của Lý Niệm Phàm thì nhịn không được mà nội tâm cười khổ.
"Khi mọi thứ xung quanh người không còn nữa, ngay cả chấp niệm cũng không còn, những năm tháng vô tận sẽ chỉ còn là một loại cực hình! Vô số năm, thực lực không có được một chút tiến bộ nào, tiền đồ mơ màng, cuộc sống không còn thú vị, dưới loại tình huống này, vậy ... vì tiến thêm một bước để kiến thức thế giới hoàn toàn mới, đừng nói dùng sinh mệnh ra để đánh cược, chính là làm ra chuyện điên cuồng hơn nữa cũng có thể làm ra."
"Hỗn độn... Quá kinh khủng!"
Lý Niệm Phàm giật cả mình, cảm thấy toàn thân phát lạnh, "Đều là một đám đại lão sống không biết bao nhiêu năm tháng, tính tình thông thường đều sẽ cổ quái kỳ lạ, có thể nói là đạn hạt nhân hình người chán sống, tâm huyết dâm trào, chuyện gì cũng có thể làm ra được."
Nghĩ thôi cũng cảm thấy đáng sợ.
Vân Thục và Nữ Oa nhìn vào dáng vẻ kinh hãi của Lý Niệm Phàm, nhịn không được trên trán rớt xuống mồ hôi lạnh.
Đại lão, ngươi là đang nói chính ngươi sao?