Rõ ràng mạnh tới quá mức, lại cứ nhất định phải để cho mình làm phàm nhân, xem các tạo hoá lớn siêu cấp như vật bình thường, chính mình nhập vai không nói, còn muốn người xung quanh phải phối hợp biểu diễn với ngươi.
Tính tình của ngươi ... cũng rất cổ quái a!
Đây là sống tới mức nhàm chán cỡ nào mới có thể nghĩ ra chuyện này đi a!
Tuy nhiên các nàng cũng hiểu, so với vô số đại năng cổ quái, có thể gặp được Lý Niệm Phàm loại tính khí này, không chỉ không gặp phải tai nạn mà là tạo hoá vô cùng to lớn!
Mọi người lại nói chuyện một lúc, Lý Niệm Phàm lúc này mới nhiệt tình tiễn Nữ Oa và Vân Thục ra cửa.
Đi ra khỏi Tứ Hợp viện, Vân Thục và Nữ Oa ở chân núi cung kính thi một cái lễ hướng về Tứ Hợp viện, lúc này mới rời đi.
Trên đường đi, sắc mặt của Vân Thục trở nên trịnh trọng, đột nhiên bái một cái thật sâu với Nữ Oa, mở miệng nói: "Đa tạ Nữ Oa đạo hữu dẫn tiến, Vân Thục vô cùng cảm kích, tương lai có bất cứ việc gì, ta chắc chắn sẽ không từ chối!"
Nếu như không phải Nữ Oa, nàng ta đời này cũng đừng mong gặp được cao nhân, Nữ Oa nguyện ý nói cho mình biết, cái này cũng là một phần của tạo hoá lớn.
"Vân Thục đạo hữu khách khí rồi, tất cả những gì ngươi đạt được đều là ban thưởng của cao nhân, không có quan hệ gì với ta."
Nữ Oa tự nhiên không dám tranh công, lắc đầu cười nói: "Thế nào, đột phá rồi?"
Vân Thục thở phào nhẹ nhõm một hơi, sợ hãi than nói: "Đúng vậy a, chỉ tới một chuyến mà thôi, ta thế mà ... đột phá tới cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên!"
Chỉ vừa vào cửa hít một chút không khí, ăn một bữa cơm, đã đột phá tới cảnh giới mà người khác nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, nói ra chỉ sợ chẳng ai dám tin.
Nghĩ lại mà xem, người khác vì một chút xíu Hỗn Độn Linh khí và Hỗn Độn Linh tuyền mà lấy tính mạng ra đánh cược, đi đoạt, mà chính mình ... ở bên trong Tứ Hợp viện dùng Hỗn Độn Linh tuyền tới rửa tay ...
Không nghĩ tới, Vân Thục ta thế mà cũng có thể có một ngày được sống xa xỉ tới như vậy, để người ngoài biết được chắc sẽ điên chết mất đi.
"Nữ Oa đạo hữu, ngươi thì sao?"
"Ngay cả ngươi cũng đột phá, ta thế nhưng từng tới không chỉ một lần, tự nhiên cũng đột phá."
Nữ Oa trừng mắt nhìn về phía Vân Thục, trên mặt nở ra nụ cười tươi, sau đó lại đột nhiên trịnh trọng nói: "Chó yêu của cao nhân đi Vân Hoang, tới nay chưa về, chúng ta nhất định phải đi xem một chút."
"Đúng đúng đúng, Nữ Oa đạo hữu nói cực phải!"
Sắc mặt Vân Thục lập tức thay đổi, phát hiện mức độ nghiêm trọng của việc này, thân thể đã bắt đầu bay lên không trung, không kịp chờ đợi nói: "Không thể chờ, tuyệt đối không thể để cho chó yêu của cao nhân bị một chút chuyện ngoài ý muốn nào, việc này không nên chậm trễ, đi nhanh thôi!"
Tuy nói hai người mình tu vi có hạn, nhưng là ... xem như khả năng có thể giúp đỡ được một chút, vậy cũng nhất định phải đi dốc hết toàn lực mà giúp, như thế mới xứng đáng với sự bồi dưỡng của cao nhân.
Lại càng không cần phải nói, Cẩu đại gia còn từng cứu các nàng một mạng, bây giờ sống chết không rõ, dù cho là có nguy hiểm rất lớn cũng nhất định phải dốc hết một phần sức mọn!
Nữ Oa cười nói: "Vân Thục đạo hữu, ta quả nhiên không có nhìn lầm ngươi, đi thôi, chúng ta cùng đi Vân Hoang náo một đợt!"
Bên trong Tứ Hợp viện.
Lý Niệm Phàm đưa tiễn Nữ Oa và Vân Thục xong thì nhìn về phía Đát Kỷ và Hoả Phượng, cười nói: "Các ngươi thật quyết định không đi?"
Các nàng đều là người mang theo tu vi, nguyện ý ở lại một chỗ bồi tiếp chính mình, trải qua cuộc sống yên tĩnh, cái này rất khó được.
Đát Kỷ gật đầu nói: "Không đi, chuyện ở Hồng Hoang trên cơ bản đều đã xử lý xong, Yêu Hoàng cũng là tiểu hồ ly đang làm, đã không còn chuyện gì nữa."
Nàng ta vốn không có dã tâm gì, chỉ là muốn cung cấp một cái hoàn cảnh sống yên tĩnh thoải mái cho chủ nhân nhà mình, hiện tại mục đích đã đạt được, ở bên cạnh chủ nhân vui vẻ hơn nhiều so với làm những thứ khác.
Hoả Phượng mở miệng nói: "Ta cũng không muốn nghĩ quá nhiều, cuộc sống bình yên là tốt rồi."
"Tiểu hồ ly làm Yêu Hoàng?"
Lý Niệm Phàm nhịn không được não bổ ra dáng vẻ một con tiểu hồ ly chỉ điểm giang sơn, thật sự là muốn cười, cái này không sợ quản lý Yêu tộc tới sai lệnh sao?
Đi cửa sau mà tới này cũng có chút quá mức a.
"Các ngươi đã muốn ở lại vậy đương nhiên là tốt nhất."
Lý Niệm Phàm cười, hắn chắc chắn là ước gì có mỹ nữ làm bạn, đây tuyệt đối là chuyện mà hắn mơ ước tha thiết, trầm ngâm một lát, mở miệng nói: "Vậy chúng ta cùng nhau đi tới Ngũ Trang quán xem một chút đi."
Hắn cốn chính là muốn đi Ngũ Trang quán, tuy nhiên bởi vì Nữ Oa mà xuất hiện thay đổi, chuyện bên này đã làm xong, bất kể như thế nào cũng phải đi xem Nhân Sâm quả!
Đát Kỷ nháy mắt mấy cái, dịu dàng ngoan ngoãn nói: "Dạ, ta nghe lời công tử."
Lý Niệm Phàm lập tức vỗ tay, "Đã như vậy, Tiểu Bạch, ở nhà cố gắng rửa bát, chúng ta lại đi ra ngoài một chuyến."
Mọi người cũng không có cái gì để thu dọn, cũng không định đi bộ lãng phí thời gian, trực tiếp bay lên trời, bay thẳng tới Ngũ Trang quán mà đi.
Lúc này, ở bên trong Ngũ Trang quán.
Ngọc Đế và Vương Mẫu nhìn chằm chằm vào Nhân Sâm Quả thụ, sầu muộn một trận.
Hai vị Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên thế nhưng đã được chôn vào một đoạn thời gian, nhưng Nhân Sâm Quả thụ lại không có một chút biến hoá nào, cây khô vẫn là khô, giống như không có tác dụng gì.
Ngọc Đế khẽ chau mày, mở miệng nói: "Không phải chứ? Nhân Sâm Quả thụ, ngươi tốt xấu gì cũng là Tiên Thiên Linh căn, sẽ không phải hoàn toàn chết héo thật rồi chứ?"
Vương Mẫu thì cau mày nói: "Hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên a, bọn họ ẩn chứa tiên thiên pháp tắc còn muốn nhiều hơn so với khi ngươi còn sống, vậy mà cũng không cứu sống nổi ngươi?"
"Phấn đấu chút đi Nhân Sâm Quả thụ!"
Dương Tiễn cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận đao trong tay, vội đến độ con mắt thứ ba cũng mở ra, "Khó được có tư cách để cao nhân nhớ tới, vinh quang của thế giới Hồng Hoang chúng ta thế nhưng là dựa vào trên người của ngươi! Có tác động đi, van ngươi!"
Cự Linh Thần trợn tròn mắt, vội vàng nói: "Nếu như ngươi không có động tác gì, ta sẽ bổ ngươi!"
Chúng thần tiên đều vội đến không chịu nổi, không ít người đều quỳ gối trước mặt Nhân Sâm Quả thụ, trông mong nhìn vào Nhân Sâm Quả thụ tranh thủ thời gian có động tác phát triển đi.
Cao nhân có thể ở lại Hồng Hoang, đây là để mắt Hồng Hoang, chớ đừng nói chi là còn ban cho Hồng Hoang tạo hoá to lớn, tuy nhiên, nếu biết cao nhân muốn ăn Nhân Sâm quả, lại ngay cả một cái yêu cầu nho nhỏ như vậy cũng không thoả mãn được, chúng ta còn mặt mũi nào mà đi gặp cao nhân a!
Nếu như cao nhân nổi giận ...
Tê --
Quả thực không dám tưởng tượng.
Thật là đáng sợ! Tuyệt đối không thể!
Ngọc Đế trịnh trọng nói: "Nhân Sâm Quả thụ, ta chính là Ngọc Đế của Hồng Hoang! Vinh nhục của toàn bộ Hồng Hoang đều dựa vào trên thân thể của ngươi, mời ngươi phải cố gắng lên a!"
Trong nội tâm của bọn họ đều hiểu rõ, xem như hai tên Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên vừa mới được chôn vào, nhưng là muốn để cho Nhân Sâm Quả thụ hấp thu kết quả chỉ sợ cũng phải cần tới khoảng thời gian mấy ngàn năm.
Khoảng thời gian mấy ngàn năm ...
Gái trinh nữ đã thành đàn bà rồi!
Chúng ta có tư cách gì để cao nhân chờ đợi?
"Đáp lại -- "
Lại vào ngay lúc này, trên trời có tường vân vội vàng bay tới, một tên Thiên binh vội vàng đáp xuống.
"Bệ hạ, tiểu thần thấy được tường vân màu vàng kim, cao ... cao nhân hình như đến rồi!"
"Cái gì? !"
Mọi người chấn kinh, trong lòng cuồng loạn.
Vương Mẫu sầm mặt lại, mở miệng nói: "Cao nhân tới, nhưng là Nhân Sâm Quả thụ vẫn ở cái bộ dáng chết khô này, cao nhân thấy được chắc chắn sẽ thất vọng đi."
"Ai, ai, ai!"
Mọi người thở ngắn than dài, khổ não không thôi.
Ngọc Đế nhắm mắt nói: "Việc đã tới nước này đã không còn cách nào, mọi người chuẩn bị kỹ càng, tranh thủ thời gian theo ta đi ra nghênh đón cao nhân!"
Chúng thần tiên tự nhiên không dám chậm trễ, cùng nhau bay lên, bay ra Ngũ Trang quán, xếp hàng nghênh đón.