Không bao lâu sau, một đám tường vân màu vàng kim xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, lập tức sắc mặt bọn họ ngưng trọng lại, lộ ra nụ cười thân thiện.
Lý Niệm Phàm nhìn vào Thiên binh Thiên tướng sắp xếp ngay ngắn, hơi sững sờ, cười nói: "Yêu hô, đúng dịp, bệ hạ, nương nương, Nhị Lang Chân Quân, không nghĩ ra các ngươi đều ở nơi này!"
Ngọc Đế và Vương Mẫu vội vàng nghênh đón, "Bái kiến Thánh Quân đại nhân, đa tạ Thánh Quân đại nhân ban thưởng công đức."
"Ha ha ha, hoá ra là vì chuyện này a, vốn chính là các ngươi nên được."
Lý Niệm Phàm cười khoát tay áo, sau đó lại lòng mang mong đợi nói: "Các ngươi tập trung ở chỗ này chẳng lẽ là vì Nhân Sâm quả có chuyển biến tốt gì chứ?"
"Cái này..."
Trong lòng Ngọc Đế trở nên nặng nề, cười khổ nói: "Đúng là nghĩ ra biện pháp, tuy nhiên Nhân Sâm Quả thụ trước mắt vẫn không thể mọc ra Nhân Sâm quả, nhưng sớm muộn sẽ mọc ra."
"Như vậy a."
Lý Niệm Phàm lộ ra một bộ thần sắc quả nhiên không ngoài dự liệu, nói tiếp: "Thôi được, tới cũng đã tới rồi, vẫn là đi xem một chút đi."
"Thánh Quân mời."
Lập tức, Ngọc Đế và Vương Mẫu dẫn đường cho Lý Niệm Phàm.
Ngũ Trang quán vẫn là một cái kiến trúc đạo quán như trước, trông có chút cổ xưa, nhớ tới thì cũng không có bao nhiêu thay đổi so với năm đó.
Dọc theo hành lang mà đi, cái mũi Lý Niệm Phàm hơi co lại, trên mặt lộ ra một chút kinh ngạc.
Mùi hoa?
Mùi thơm thanh nhã, chậm rãi chui vào trong mũi để cho ấn tượng của người ta phải khắc sâu.
Đám người Ngọc Đế sững sờ, bọn họ tự nhiên cũng ngửi thấy, lập tức, sắc mặt không thể không hiện lên vẻ cổ quái.
Không thể nào, không thể nào...
Đi qua một ngã rẽ, đi tới một cái cửa đá hình vùm, đi tới vị trí trung tâm của đình viện.
Đập vào mắt, cỏ cây vô cùng tươi tốt, muôn hoa đua thắm khoe hồng, ở trong nở rộ còn toả ra mùi thơm nồng nặc, tô điểm cho toàn bộ viện lạc giống như trong bức hoạ.
Đương nhiên, đây không phải là trọng điểm.
Bắt mắt nhất chính là ----
Ở trung tâm của đình viện, một gốc đại thụ xanh ngắt đứng vững vàng, thân cành vô cùng to khoẻ, cành lá xum xuê, tỏa ra ánh sáng chói lọi quý giá, lá cây đan xen tinh tế như là đầy sao, lập loè ánh sáng xanh.
Mà ở trên Nhân Sâm Quả thụ, từng quả có hình dạng như đứa trẻ sơ sinh được treo cao ở trên đó, trên mặt quả đều nở ra nụ cười đáng yêu, để tâm trạng Lý Niệm Phàm cũng phải tan chảy ra.
Nước bọt sắp chảy ra ngoài.
"Cái này, điều này ..."
Đám người Ngọc Đế trợn tròn mắt, mắt như thể sắp nứt ra, trong ánh mắt pha sự phức tạp lẫn vô cùng kinh ngạc mà nhìn vào Nhân Sâm Quả thụ đang ra sức toả sáng, khoé miệng không tự chủ mà bắt đầu giật giật, nội tâm thì đang chửi bới liên tục không thôi.
Còn phát sáng, phát sáng cái con em ngươi a!
Vừa rồi giả chết, bây giờ phát sáng.
Hoá ra vừa rồi ngươi không phải là không thể mọc ra, căn bản là ngươi khinh thường mọc ra ở trước mặt chúng ta, mà là muốn cố ý chờ đợi cao nhân đến ... chờ đợi chúng ta báo cáo kết quả với cao nhân ... ngươi đây là hố chúng ta sao?
Mẹ nó!
Ngoài hố ra thì đây còn là đang kỳ thị chúng ta có biết hay không? Một tên liếm chó lừa người dối bằng hữu a!
"Bệ hạ, ngươi đây là nói không đạo nghĩa a!"
Lý Niệm Phàm giống như cười mà không phải cười nhìn về phía Ngọc Đế, "Cố ý giấu diếm ta là muốn tạo cho ta một kinh hỉ ngoài ý muốn đúng không? Ha ha ha..."
"Ha ha ha..."
Ngọc Đế cũng theo Lý Niệm Phàm cười mà cười phá lên theo bao gồm cả sự gượng gạo, không biết nên dùng tâm tình gì để đối mặt.
Cuối cùng vẫn kéo khoé miệng ra nói: "Bị Thánh Quân đại nhân nhận ra rồi, chúng ta chính là muốn mang tới cho Thánh Quân đại nhân một sư ngạc nhiên đây này ..."
"Ngạc nhiên này thật là tốt, có lòng, các ngươi đều có lòng."
Lý Niệm Phàm đây là vui vẻ thật sự, đây chính là Nhân Sâm quả a, ăn một quả là có thể sống hơn sáu vạn năm, đây là một cái khái niệm như thế nào?
Nghĩ thôi đã cảm thấy kích thích rồi.
Hắn không thể không nhìn thoáng qua Đát Kỷ, trong lòng đã lập tức vạch ra một cái kế hoạch.
Ban đầu, hắn chỉ uống máu Phượng Hoàng, đã có tuổi thọ ngàn năm, nhưng đó so với tiên nhân thì chẳng qua chỉ là trong một cái chớp mắt mà thôi, chính mình làm sao có thể ở lâu dài bên cạnh Đát Kỷ, tuy nhiên, có Nhân Sâm quả này vậy thì khác hẳn rồi, tuổi thọ của mình đã hoàn toàn có thể xứng với Đát Kỷ.
Quan hệ giữa hai người chúng ta cũng đã lập tức có thể đăng lên nhật báo rồi.
Ánh mắt Vương Mẫu nhìn về phía chúng thần tiên, thúc giục nói: "Nhanh, còn chờ gì nữa, nhanh hái cho Thánh Quân đại nhân hai Nhân Sâm quả tới nếm thử a!"
"Đúng đúng đúng."
Mọi người như người mới tỉnh lại từ trong giấc mộng, lập tức bắt đầu hái quả.
...
Ở bên trong thế giới Vân Hoang.
Nữ Oa và Vân Thục đã đi tới từ trong Hỗn Độn.
Dọc đường đi tới, sắc mặt của các nàng càng ngày càng cảm thấy khó coi, tâm tình cũng càng ngày càng trở nên nặng nề.
Cho tới lúc này, còn chưa thể phát hiện được tung tích của Đại Hắc, chẳng lẽ Đại Hắc đã ... bị hại rồi? Chẳng lẽ lại bị làm thành thịt chó bày đầy bàn rồi?
Không được! Tuyệt đối không thể để cho loại chuyện này xảy ra!
Các nàng nắm chặt thời gian lao thẳng vào Vân Hoang, không tiếc bất cứ giá nào nhất định phải đòi một lời giải thích!
Hai người đều đã có cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, hơn nữa cũng không có để ý tới việc ẩn tàng thân hình, chẳng mấy chốc đã tạo nên sự chú ý của những người khác.
Lập tức, một nữ tử váy trắng cất bước cực nhanh đi tới, sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng hỏi: "Hai vị đạo hữu, mạo muội tới Vân Hoang chúng ta không biết là có chuyện gì?"
Đặt ở lúc bình thường, nàng ta chắc chắn sẽ không dễ nói chuyện như vậy, đánh trước nói sau.
Nhưng bây giờ, Vân Hoang không còn được như trước kia nữa, đã đủ thảm, không thể lại bị giày vò thêm nữa.
Giọng nói của Nữ Oa trở nên lạnh lùng: "Chúng ta là tới mang một con chó trở về? Các ngươi làm gì nó rồi?"
Đôi mắt nữ tử váy trắng sáng lên, mong đợi hỏi: "Có phải là một con chó đen hay không?"
"Đúng vậy!"
"n nhân, ân nhân nha!"
Nữ tử váy trắng lập tức kích động tới lệ nóng doanh tròng, vô cùng nhiệt tình, "Các ngươi cuối cùng đã tới, cầu các ngươi mang con chó đen đó đi đi!"
Vội vàng nói: "Tới tới tới, hai vị ân nhân xin mời đi theo ta, ta sẽ mang các ngươi đi gặp Cẩu đại gia."
Nữ Oa và Vân Thục đưa mắt nhìn nhau, cẩn thận đi theo sau lưng nữ tử váy trắng.
Không bao lâu sau thì đi tới một cái cung điện.
Đại Hắc đang cầm một cái túi xách da rắn rất lớn, chứa hết Chí bảo này tới Chí bảo khác vào trong đó, nhết vào phải nói là tới căng phồng lên.
Bên người còn đặt vào mấy gốc cây giống Tiên Thiên Linh căn, dùng dây thừng buộc lại, cũng chuẩn bị đóng gói mang đi.
Loay hoay tới quên cả đất trời.
Nữ Oa và Vân Thục thấy vậy thì mí mắt giật giật.
Đây là cướp sạch toàn bộ Vân Hoang sao?
Chính mình quả nhiên đã suy nghĩ nhiều rồi, Cẩu đại gia làm sao sẽ bị người khi dễ, làm sao có thể biến thành một bàn thịt chó cơ chứ!
Nữ Oa nhỏ giọng mở miệng nói: "Cẩu ... Cẩu đại gia."
Đại Hắc nghiêng đầu sang chỗ khác, tuỳ ý nói: "Sao các ngươi lại tới đây? Vừa đúng, tới chọn lựa cùng với ta, mang những thứ lặt vặt này về cho chủ nhân của ta, luôn có một hai cái mà chủ nhân sẽ thích."
Thứ lặt vặt?
Nữ Oa nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng.
Cẩu đại gia ra tay chính là không tầm thường, chúng ta tặng đồ cho cao nhân, đều giống như nhau, còn Cẩu đại gia thì là tặng một túi xách da rắn lớn lại một túi xách da rắn lớn, đây mới thực sự là hào phóng a.
Nữ tử váy trắng nhịn không được nhắc nhở: "Cẩu đại gia, hình như cũng đã có một trăm cái rồi, hai vị đạo hữu này là cố ý tới đón Cẩu đại gia."
"Biết."
Đại Hắc không nhịn được lắc lắc tay chó, tiếp tục mở miệng nói: "Bồi thường đã có, còn đất thì phải cắt!"
Cắt đất?
Tất cả mọi người ở thế giới Vân Hoang nhướng mày, cái này là có ý tứ gì?
Cũng không thể chia cắt thế giới phải không?
Chẳng lẽ ngươi còn có thể chia cắt thế giới Vân Hoang chúng ta? Đó căn bản không có khả năng.
Ánh mắt các đại năng của thế giới Vân Hoang đều lập loè, cũng không có để vào trong lòng chút nào.
Cảm thấy khả năng cao cũng chỉ là thuận miệng nói một chút, ngươi cắt đất như thế nào? Chẳng lẽ ngươi còn muốn ở lại Vân Hoang chúng ta sao?
Lão giả áo trắng đứng dậy, cười nói: "Không biết Cẩu đại gia coi trọng miếng đất nào, chúng ta nhường lại là được rồi."
"Được, ta thích loại người sảng khoái như ngươi!"
Đại Hắc khiêng túi xách da rắn lên trên lưng, bước ra một bước đã đứng ở bên ngoài bầu trời, "Chờ cắt xong chúng ta lập tức đi!"
Nó từ bên ngoài bầu trời thế giới Vân Hoang, quan sát toàn bộ thế giới Vân Hoang, giống như đang tuyển chọn miếng đất nào đó, sau đó thì lại tìm kiếm một lúc ở bên trong túi xách da rắn, lấy ra một cái bút lông màu vàng kim.
Chính là một cái chí bảo của thế giới Vân Hoang.
Đưa bút lông vào trước đầu lưỡi của mình liếm liếm, bên trong đôi lộ ra một chút vẻ đang hồi ức.
"Chủ nhân là vẽ tranh như thế nào ấy nhỉ? Ai nha, thật là khó, tuỳ tiện thử một chút đi, hình như là như thế này...."