Một con chó.
Đứng ở bên ngoài bầu trời của thế giới Vân Hoang, trong chân cầm một cái bút lông!!! Nó cầm kiểu gì ta, thôi cứ liên tưởng là nó cầm được bút theo cách riêng của nó đi.
Tuy rằng giả bộ ra một bộ vẻ mặt vô cùng nghiêm chỉnh, nhưng tư thế cầm bút thật sự là có chút khiếm nhã, hơn nữa không đủ tiêu chuẩn, trông có vẻ hơi buồn cười.
Nữ Oa và Vân Thục trôi nổi ở bên cạnh Đại Hắc, sững sờ nhìn vào cách cầm bút lông của nó, làm ra một bộ dáng vẻ đang suy tư, cũng không biết là nó đang muốn làm cái gì.
Đám người ở trong thế giới Vân Hoang kia cũng là đi theo mà tới, trong lòng đều sinh ra một loại dự cảm không tốt.
Muốn dùng một cây bút lông tới chia cắt thế giới Vân Hoang sao?
Có phải chuyện nghìn lẻ một đêm không?
Thế giới Vân Hoang, là một cái thế giới hoàn chỉnh, trừ khi có lực lượng pháp tắc vượt qua thiên đạo pháp tắc của thế giới Vân Hoang, bằng không, ngươi lấy cái gì để mà chia để mà cắt?
Mà thiên đạo pháp tắc là ai để lại, là Phụ thần khai mở thế giới Vân Hoang để lại, nếu không phải cùng cảnh giới Thiên Đạo, ai có thể phá vỡ?
Chẳng lẽ con chó này có cảnh giới Thiên Đạo sao?
Ở lúc mọi người ở đây đều đang theo đuổi suy nghĩ của mình, chân chó của Đại Hắc đã động, nó cầm bút, vẽ trên không trung, theo cán bút của nó động, ở trong không trung lưu lại một đường vân màu vàng kim!
Không có giấy vẽ, nhưng có thể giữ ở bên trong không trung thật lâu không tiêu tan, từng đạo pháp tắc lan tràn mà ra, khiến cho đường vân màu vàng kim kia càng trở nên rõ ràng hơn, khí tức cuồn cuộn gần như khiến cho mảnh thiên địa này đứng im!
Chỉ là vẽ ra một đường vân màu vàng kim, nhưng khí tức toả ra lại khủng bố tới để tất cả mọi người ở nơi này đều phải hãi hùng khiếp vía, lông tơ toàn thân đều dựng đứng cả lên, tê cả da đầu, không dám động đậy dù chỉ là một cử động nhỏ nhoi!
Là thật không có cách nào để mà động đậy, giống như trúng phải Định Thân thuật vậy, một cỗ lực lượng pháp tắc nghiền ép không cách nào chống lại bao phủ quanh thân, loại cảm giác này thật giống như người bình thường được đặt vào trong một cái thế giới toàn là lưỡi đao, hơi động đậy một cái thì sẽ bị lưỡi dao gây thương tích.
"Càn khôn lưu chuyển, hoạ giới quy nguyên!"
Ánh mắt của Đại hắc trở nên thâm trầm, vẻ mặt càng ngày càng trở nên ngưng trọng, có gió thổi lay động tới khiến lông chó bay múa điên cuồng, bút vẽ với tốc độ cực chậm, nhất bút nhất nét mực chậm rãi hiển hiện ra, giữ lại trong không trung từng đừng vân, khí tức pháp tắc đan xen theo ánh sáng nhạt mà ra, lan tràn vào bên trong thiên địa này.
"Thật là khó, để cho một con chó như ta tới vẽ hoạ, quả nhiên là làm khó cho ta." chân chó trước của Đại Hắc dùng sức nắm thật chặt, "Nếu như là chủ nhân, tuỳ tiện vẽ ra mấy nét là đã thành rồi đi, rõ ràng là nhẹ nhàng như vậy a..."
"Ầm ầm!"
Thế giới Vân Hoang, tiếng sấm vang rền, có lực lượng lôi đình nổi lên cuồn cuộn, bầu trời giống như sắp sụp đổ xuống trở nên âm trầm, ngay sau đó, trên trời lại toả ra ánh sáng vạn trượng, trên mặt đất lại có Kim Liên phun ra nuốt vào, các loại dị tượng xuất hiện nhiều lần, hiển nhiên, thiên đạo pháp tắc có cảm ứng, đang chống đỡ kịch liệt.
Cuối cùng, dị tượng đầy trời tụ thành một cái bóng pháp tắc cực lớn, giống như một loại hung thú nào đó, giống Long mà không phải là Long, giống như phượng mà chẳng phải là phượng, khổng lồ giống như thế giới Vân Hoang, không thể nhìn thấy phần cuối, chỉ có thể nhìn thấy thân thể của nó, một bộ phận trên thân thể nó đang vặn vẹo.
Nó đứng ở trên tầng mây dày đặc, một con mắt lớn chừng dãy núi mở ra, nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, vào lúc này, uy áp đủ để lập tức nghiền nát Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên bộc phát ầm ầm, như là dãy núi cao đang đè về phía Đại Hắc!
"Đây, đây là ... Thiên đạo hiện ra!"
Đại năng của thế giới Vân Hoang không thể không trợn lớn con ngươi lên, quả tim đập lên phình phịch, đây là thiên đạo pháp tắc của thế giới Vân Hoang, là thiên đạo bản nguyên hoàn chỉnh của phụ thần cảnh giới Thiên Đạo ở lúc sáng tạo ra thế giới Vân Hoang tạo ra!
Đúng là phải có sự tồn tại của cái gọi là bản nguyên này, mọi người ở thế giới Vân Hoang mới có thể có được con đường tu đạo hoàn chỉnh, mới có điều kiện để tu tới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên thậm chí là Thiên Đạo cảnh.
Như Hồng Hoang vậy, thiên đạo bản nguyên không trọn vẹn cho nên ở trên việc tu luyện có sự hạn chế dẫn tới thuộc cấp bậc thấp.
Tuy nhiên --
Đại năng của thế giới Vân Hoang thế nhưng lại không có một chút mừng rỡ nào, ngược lại đều há to miệng ra, hoảng sợ tới cực hạn.
Bọn họ nhìn thấy, từng sợi từng sợi tơ từ bút lông trong tay (chân chó trước) của đại Hắc vẽ mà ra, giống như sợi dây nhỏ, buộc chặt lấy thiên đạo pháp tắc này, sau đó từng đạo pháp tắc như vầng sáng được rút ra, dung nhập vào bên trong bức hoạ mà Đại Hắc vẽ.
"Không được động, vẽ sai ngươi chịu trách nhiệm! Ngoan ngoãn nghe lời nha."
Đại Hắc nhìn vào thiên đạo pháp tắc đang giãy dụa kịch liệt, giơ một cái tay chó khác lên, biến lớn một cách nhanh chóng, hoá thành một cái cột lớn từ từ đè xuống, đè chặt thiên đạo pháp tắc đang chấn động lại!
Còn... Còn có thể như vậy? !
Mọi người đều cùng nhau hít voà một ngụm khí lạnh, con mắt đều chấn kinh tới chỉ còn lại có tròng trắng mắt, toàn thân đều nổi lên một lớp da gà!
Quá... Quá kinh khủng!
Ngay cả thiên đạo pháp tắc cũng không thể chống đỡ nổi chút nào, chỉ có thể mặc cho bị giày vò hành hạ.
Đại Hắc tiếp tục vẽ hoạ, hình ảnh bên trong đã hiển hiện lên một cái hình dáng đại khái, có người nhận ra được.
"Vẽ là Thái Hư sơn mạch mãi cho tới Vân Hồ hải vực của thế giới Vân Hoang ta!"
Đây là một cái phạm vi không nhỏ, trong đó còn có sự tồn tại của bí cảnh, hai bên kết nối, được Đại Hắc vẽ thành một vòng tròn!
"Rầm rầm rầm!"
Một mảnh địa vực này, linh lực trong nháy mắt trở nên khô kiệt, lực lượng pháp tắc tiêu tán, phàm là người ở bên trong phạm vi này đều có thể cảm nhận được tu vi của mình lập tức đình trệ, thậm chí còn có dấu hiệu thụt lùi, phát điên mà chạy đi!
Nơi này, trở thành một tuyệt địa cho việc tu luyện, linh lực ngăn cách, pháp tắc tiêu tán!
Mà linh lực và pháp tắc biến mất, trùng trùng điệp điệp như là sóng nước rơi vào trên bức hoạ mà Đại Hắc đang vẽ, không ngừng ngưng tụ thành hình!
Cuối cùng, bức hoạ vốn chỉ thuận tay vẽ ra này thế mà trở nên đầy đặn từng chút một, hoàn toàn giống như một khối đất bị cắt đứt ra, tuy nhiên lại nhỏ đi vô số lần!
Cắt đất, quả nhiên là cắt đất a!
Ngay sau đó, bức hoạ kia áp súc lại từng chút một, ngưng tụ thành một viên đá thuỷ tinh cỡ nhỏ, toả ra ánh sáng mịt mờ, thi thoảng tràn ra một chút lực lượng pháp tắc, cũng đủ để cho người động dung.
"Xong xuôi, thu công!"
Đại Hắc lắc lắc tay chó cầm bút, giống như có hơi phí sức.
"Ừng ực!"
Tất cả mọi người nhìn vào viên đá thuỷ tinh kia đều không tự chủ được mà nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nước miếng, nhất là đám người ở thế giới Vân Hoang, thở mạnh cũng không dám, tức giận mà không dám nói gì.
Chó ... cảnh giới Thiên Đạo!
Quá làm cho người ta tuyệt vọng.
Đại Hắc để bút lông và đá thuỷ tinh cất vào trong túi xách da rắn, khiêng lên trên vai, "Được rồi, đi đây, bái bai."
Nữ Oa và Vân Thục không dám chậm trễ, vội vàng đuổi theo, nhắm mắt mà theo đuôi, câu nệ thấp thỏm, cảm xúc vô cùng rung động.
Các nàng nhìn vào Cẩu đại gia khiêng bao lớn, nội tâm rung động cũng không kém hơn so với đám người ở thế giới Vân Hoang, thậm chí còn lớn hơn.
Các nàng nghĩ thế nào cũng không dám nghĩ tới, Cẩu đại gia lại có cảnh giới Thiên Đạo!
Đến cảnh giới Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, mỗi một chút chênh lệch cũng sẽ là cực lớn cực lớn, cùng một cảnh giới, chiến đấu cũng rất có thể kết thúc ở trong nháy mắt, bởi vì sự thành thạo đã không cách nào kéo dài được bao nhiêu thời gian, thuần tuý là dựa vào lực lượng để nghiền ép!
Mạnh chính là mạnh!
Cẩu đại gia là mạnh, nhưng lại là cảnh giới Thiên Đạo vậy thì quá kinh khủng rồi, hoàn toàn là một cái bay vọt về chất.
Quan trọng nhất chính là, các nàng biết Cẩu đại gia là có chủ nhân!