Cẩu đại gia nói trắng ra thì chẳng qua chỉ là một con Thổ cẩu mà cao nhân thuận tay nhận nuôi thôi ...
Kinh khủng, kinh dị!
Sự cường đại của cao nhân, quả nhiên không phải chúng ta là có đủ khả năng để tưởng tượng.
Mọi người trong thế giới Vân Hoang ngơ ngác nhìn qua bóng dáng rời đi của Cẩu đại gia, một mực không ai mở miệng.
Chờ một đoạn thời gian rất dài, sau khi bảo đảm Cẩu đại gia đã đi rất xa, sắc mặt của lão giả áo trắng lúc này mới trầm xuống, mang theo tiếng than thở, run rẩy nói: "Phải đi báo tin cho Phụ thần biết được tình huống này!"
"Đằng sau thế giới Vân Hoang chúng ta cũng có đại năng Thiên Đạo, dám can đảm không kiêng nể chút nào làm ra chuyện như thế này, đây là đang đánh mặt Phụ thần a!"
"Thua lỗ này, nhất định phải đòi về!"
Thánh Nhân không thể nhục, vô cùng để ý tới thể diện, chứ đừng nói đông đảo đại năng ở bên trong Hỗn Độn mênh mông.
Ở dưới tình huống đều cùng cảnh giới, chiến đấu chắc chắn sẽ dẫn đến tổn thất, hơn nữa mỗi khi mất đi một chút lực lượng thì cực kỳ khó có thể bù đắp lại, sẽ phải mất một đoạn thời gian thời gian tương đối dài, dù sao ... thực lực của bọn hắn quá quá mạnh, nào có nhiều lực lượng như vậy có thể cung cấp bọn hắn khôi phục?
Có đại năng vì chữa thương, thậm chí còn phải hút lực lượng của cả một thế giới để chữa thành vết thương!
Bởi vậy ở hai bên đều sẽ hơi e ngại nhau mấy phần.
Nhưng ... đánh chó thì cũng phải ngó mặt chủ, quá mức a! Nhà ai mà không có người bảo kê chứ?
Đối mặt với Đại Hắc, bọn họ không phải là không muốn mang Phụ thần ra để cảnh báo, nhưng họ đều có thể cảm nhận được, con chó này là một con chó không nói đạo lý, nếu như uy hiếp nó thì có thể sẽ lại sinh ra biến cố gì đó, cho nên dứt khoát mặc cho nó hành động, ngày sau lại đi đòi một lời giải thích!
Lão giả áo trắng nghĩ ra điều gì đó, mở miệng nói: "Đúng rồi, dẫn cái tên nam tử đầu trọc kia tới cho ta!"
...
Hồng Hoang.
Một con chó đen trên lưng khiêng lấy một cái bao rất lớn, trong miệng còn khẽ cắn vào một bó cây giống, đang hồ hổi chạy về phía Tứ Hợp viện mà đi.
Lạp lạp lạp, nhiều bảo bối như vậy, chủ nhân chắc chắn sẽ rất cao hứng, Đại Hắc ta, sắp được chủ nhân biểu dương.
Những thứ này vừa mới đi vào Hồng Hoang đã toả ra linh khí ngập trời, một cỗ pháp tắc hoàn toàn khác biệt bắt đầu tẩm bổ thiên địa, khiến cho Hồng Hoang rung động, dẫn phát biến hoá trong thiên địa.
Tự nhiên dẫn tới sự chú ý của không ít người.
Trên trời cao, có Cửu Thiên Huyền Nữ đang đứng đếm nhật nguyệt tinh thần, tò mò chạy tới, lúc nhìn thấy Đại Hắc thì sắc mặt lập tức thay đổi, lộ ra vẻ kính sợ.
Một tiên nữ trong đó lấy hết dũng khí, cắn cắn môi, cất bước mà đi tới hỏi: "Nô tỳ bái kiến Cẩu đại gia, xin hỏi Cẩu đại gia thế nhưng có phải là muốn đi gặp cao nhân phải không?"
Đại Hắc nhìn về phía nàng ta, gật đầu nói: "Không sai."
Tiên nữ kia lập tức chấn động tinh thần, mở miệng nói: "Cao nhân vào lúc này đang ở bên trong Thiên Cung, chứ không ở phàm trần."
"Thì ra là thế, ngươi rất tốt, để cho ta tiết kiệm chặng đường oan uổng."
Đại Hắc vô cùng cao ngạo lạnh lùng, lập tức quay đầu đi về phía Thiên Cung, từ xa xa, truyền tới một giọng nói, "Làm ban thưởng!"
Sau đó, một luồng ánh sáng đứng ở trước mặt Cửu Thiên Huyền Nữ kia, chính là một quả quýt!
Cửu Thiên Huyền Nữ kia tỏ ra vô cùng vui mừng, liên tục nói lời cảm kích về phía không trung xa xôi: "Tạ ơn Cẩu đại gia, tạ ơn Cẩu đại gia!"
Những tiên nữ khác thì đấm ngực giẫm chân, đây chính là Hỗn Độn Linh căn a!
Chỉ là chỉ đường thôi mà, thế mà cũng có thể thu hoạch được tạo hoá to lớn như vậy, chúng ta làm sao lại bỏ qua a?
Cẩu đại gia không hổ là sủng vật của cao nhân, xuất thủ chính là quýt, đây cũng quá hào phóng đi!
Sai, quá sai a...
Tại Thiên Cung.
Công Đức Thánh Quân điện.
Ngọc Đế cùng Vương Mẫu và các vị thần tiên đang có một cuộc tụ tập nhỏ với Lý Niệm Phàm.
Dù sao có thể ăn được Nhân Sâm quả, đã có thêm tuổi thọ hơn sáu vạn năm, Lý Niệm Phàm tự nhiên phải cảm tạ mọi người một lần, đặt tâm trí vào đúng chỗ.
Kiếm lợi, kiếm được lợi a.
Tên của cuộc tụ tập này cũng được chỉ định là Nhân Sâm quả thịnh yến.
Đương nhiên, đây thật ra thì chỉ là mong muốn đơn phương của Lý Niệm Phàm, mọi người ở đây đều biết, lần liên hoan này, Nhân Sâm quả mới là đồ vật cấp thấp nhất, cao nhân đây chính là lấy rượu, lại có một đống hoa quả, ngược lại là để mọi người cảm thấy rất xấu hổ.
Quan trọng nhất là, Nhân Sâm quả này còn không phải kết quả bởi sự cố gắng của đám người mình, Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên là Cẩu đại gia giết chết, Nhân Sâm quả cũng là xem ở thể diện của cao nhân mà mọc ra...
Ai, thật hổ thẹn, lại chẳng tốn chút công phu gì mà lại được cơ duyên lớn tới như vậy a!
Cao nhân thật sự là quá tốt đối với chúng ta rồi.
Đồng thời, bọn họ cũng phát hiện, trong Công Đức Thánh Quân điện sớm đã xảy ra biến hoá, biến hoá này tới từ máy lọc nước và máy lọc không khí.
Cao nhân đã lâu không có quay về đây, Công Đức Thánh Quân điện tự nhiên cũng không có người nào đi vào, tuy nhiên lại đạt được tiến hoá.
Hoá ra, ở chỗ này, máy lọc không khí phun ra cũng biến thành Hỗn Độn Linh khí, máy lọc nước thả ra cũng là Hỗn Độn Linh tuyền!
Khó trách Thiên Cung quỳ liếm cao nhân như vậy, tặng ra Công Đức Thánh Quân điện, lần tặng này cũng được nhờ theo không ít a!
Quả nhiên biết liếm người, sau khi liếm thì cái gì cần có đều có a.
Mọi người ở đây vui vẻ hoà thuận, vào lúc đang thi nhau mời rượu lẫn nhau, Đại Hắc khiêng một bao lớn hấp tấp chạy vào, còn lè lưỡi về phía Lý Niệm Phàm giống như tranh công.
Lý Niệm Phàm lập tức khẽ chau mày, không vui nói: "Đại Hắc, ngươi làm như vậy là quá thất lễ rồi, không thấy được chúng ta đang tổ chức liên hoan sao?"
Tất cả mọi người đều là người trong chốn thần tiên, ngươi lại khiêng bao lớn như vậy ngoáy mông chạy vào, bên trong miệng còn cắn lấy dây thừng buộc cây giống, mất mặt a!
Đại Hắc thì ngoáy mông một cái, mở miệng nói: "Chủ nhân, đồ tốt, ta mang đồ tốt về cho ngươi."
"Đồ tốt gì?"
Lông mày Lý Niệm Phàm hơi nhíu lại, tò mò đi tới.
Về phần đám người Ngọc Đế thì sớm đã nhìn tới choáng váng, cảm nhận được linh khí ngập trời tràn lan ra từ trong cái bao lớn, chấn kinh tới nói không ra lời.
Nghĩ tới nơi mà Đại Hắc đi tới thì lập tức sinh ra một cái ý nghĩ đáng sợ ---
Cẩu đại gia đây là ... cướp sạch thế giới Vân Hoang sao?
Lý Niệm Phàm thì là người đầu tiên nhìn vào những cây non được buộc kia, tổng cộng có ba cây, cái nhìn này đôi mắt hắn lập tức toả sáng lên.
"Cây Vải, cây Long Nhãn còn có cây Anh Đào! Đồ tốt, đúng là đồ tốt."
Lý Niệm Phàm không thể không sờ lên đầu chó của Đại Hắc, không keo kiệt lời khen ngợi của mình một chút nào, "Có những thứ này, vườn trái cây ở hậu viện của ta có thể phong phú thêm một chút."
Hắn là thật cao hứng, ngoại trừ làm phong phú vườn trái cây ra, hắn cao hứng nhất là, ở trong đó lại có cây Vải!
Phải biết, hắn thích ăn nhất chính là Vải.
Nhưng thật không may, những loại trái cây mà hệ thống ban thưởng cho mình đều là những trái cây bình dị như Táo, Lê, Quýt, trong Hồng Hoang, căn bản cũng không tìm được bóng dáng cảu cây Vải.
Lúc đầu đã không còn hy vọng, không nghĩ tới Đại Hắc thế mà ngậm cây giống tới cho mình.
Lập công!
Đại Hắc cuối cùng cũng trưởng thành rồi a, nuôi lớn tới như vậy quả thật không có phí công nuôi, biết báo ân.
Bởi vì cái gọi là "Bụi hồng vó ngựa, Phi cười thích, ai biết vải thiều đến thật mau!" Lý Niệm Phàm cảm thấy mình có lộc ăn, cuộc sống sau này lại thoải mái hơn nhiều.
Tiếp theo, ánh mắt của Lý Niệm Phàm lại rơi vào trên bao tải to kia.
"Trong này lại là cái gì?" Hắn bắt đầu móc.
"Binh binh bang bang -- "
Hết thứ này tới thứ khác được Lý Niệm Phàm móc ra, càng móc thì càng im lặng.
"Ngươi lấy mấy thứ lung tung này ở đâu ra? La bàn? Bút lông? Đây là ... mô hình địa cầu? Còn bị vỡ."
"Lại là cái gì đây?" Lý Niệm Phàm cầm một cái chén lớn toả ra ánh sáng vàng kim chói mắt, trên dưới hai cái miệng, "Cúp? Đại Hắc a, ngươi đây là đổi nghề đi nhặt ve chai rồi sao?"