Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 636: CHƯƠNG 636: CHÚNG TA BÂY DÙNG TOÀN LỰC ĐI BẮT LẤY!"

Lý Niệm Phàm thuận tay ném những thứ này xuống đất, không bao lâu sau đã chất đống giống như một ngọn núi nhỏ.

Trông giống y như một đống rác.

Lý Niệm Phàm thấy dáng vẻ trợn mắt há hốc mồm của đám người Ngọc Đế, lập tức có chút xấu hổ vuốt vuốt cái mũi, "Khụ khụ, không có ý tứ, con chó ngốc này không hiểu chuyện, đồ chơi gì cũng có thể mang về trong nhà, để các vị chê cười rồi."

Chê cười?

Là chúng ta bị ngài chê cười mới đúng.

Một đống Tiên Thiên Chí bảo như vậy, ngài lại cứ thuận tay ném ra như là đồ bỏ đi vậy, cảnh tượng này làm sao mà chúng ta có thể chịu nổi a!

Cẩu đại gia quá trâu bò!

Ta cũng muốn trở thành một con chó ngốc không hiểu chuyện như vậy, vấn đề là thực lực không cho phép a!

Ô ô ô, hoá ra chúng ta ngay cả tư cách nhặt đồ bỏ đi cũng không có ...

Lý Niệm Phàm cảm thấy Đại Hắc tám thành là lượn lờ mò mẫm ở Tam giới, nhặt được đồ chơi kỳ lạ nào thì đều xem giống như của quý mà để vào bên trong túi xách da rắn, còn tưởng là bảo bối, ai, dù sao cũng là chưa thấy qua việc đời a!

Tuy nhiên, những thứ này tuy lạ, nhưng cũng có thể dùng để giải tỏa sự nhàm chán, hơn nữa có thể lấy về được ba cây giống này cũng xem như là rất tốt.

Có lòng.

Lý Niệm Phàm móc tới đồ cuối cùng, lấy ra một tảng đá sáng lấp lánh, nhìn dáng vẻ thuỷ tinh, kích thước không khác mấy một quả trứng bồ câu, toả sáng dưới ánh nắng mặt trời.

Thứ này vừa lấy ra, cả mảnh thiên địa vào thời khắc này giống như đều ngừng lại, đám người Ngọc Đế thì càng là thiếu chút nữa trợn cho tròng mắt lồi ra ngoài, hô hấp dồn dập, sắc mặt đỏ lên.

Đây, đây là...

Lực lượng pháp tắc thật là nồng nặc, linh khí thuần tuý của thế giới!

Đây là ... khí tức bản nguyên của thế giới sao?

Bọn họ thậm chí có thể cảm nhận được, thế giới Hồng Hoang đều rung động, biểu lộ ra khát vọng đối với thứ này.

Làm bạn với cao nhân suốt ngày hít ngụm khí lạnh với lồi mắt ra thế này thì không khéo chết vì viêm phổi mù vì giãn cơ mắt mất thôi.

Đây là một loại khát vọng theo bản năng, không cần biết là thế giới Hồng Hoang hay là sinh linh của Hồng Hoang, đều quá đói khát đều cần thứ này.

Dù sao, thế giới Hồng Hoang vốn là không trọn vẹn, mà một khi dùng cái này bổ sung vào thì có thể đền bù thiếu sót, tự nhiên là có lợi ích to lớn.

"Kim cương?"

Lý Niệm Phàm vui mừng, lại vừa ngạc nhiên.

Tuyệt đối không nghĩ tới thế mà còn có thể nhìn thấy kim cương, hơn nữa lớn như vậy, nói ít cũng phải ba gram trở đi.

Nhìn tay nghề này, tinh xảo sáng ngời, không hổ là kim cương trong thế giới tu tiên, thiên nhiên cũng tinh tế như vậy, tốt hơn vô số lần so với kiếp trước.

Được a, thật đúng là muốn cái gì có cái đó.

Lúc đầu, sau khi ăn Nhân Sâm quả, tuổi thọ thiếu hụt có thể được đền bù, hắn đã có kế hoạch kết hôn với tiểu Đát Kỷ, bây giờ ... ngay cả kim cương cũng tới.

Thật ra thì ở thế giới tu tiên, kim cương gì gì đó tự nhiên là không có gì đáng kể, tuy nhiên đã để Lý Niệm Phàm gặp được, vậy thì cái hình thức này vẫn phải làm một chút, làm một cái nhẫn kim cương là được, sau này định thời gian kết hôn!

Dựa vào địa vị và giao thiệp của ta bây giờ, hôn lễ này chỉ sợ không nhỏ được a, đủ để cho Tam giới cùng chứng kiến cuộc hôn lễ này.

Yêu tộc, Thiên Cung, Địa Phủ, phàm trần ... đều là đùi của ta, nhưng phàm là nhân vật có mặt mũi chỉ sợ đều sẽ trình diện toàn bộ.

Trong lòng của hắn đã vạch ra được kế hoạch, lại sờ đầu chó của Đại Hắc một lần nữa, khen: "Đại Hắc khá lắm, trở về cho ngươi thêm xúc xích giăm bông!"

Đại Hắc ngoe nguẩy cái đuôi, "Gâu gâu, tạ ơn chủ nhân."

Lý Niệm Phàm quay đầu tiếp tục nói chuyện với đám người Ngọc Đế, cười nói: "Tới tới tới, mọi người đừng dừng lại a, tiếp tục ăn ngon uống ngon ha."

Mọi người nâng chén rượu trong tay lên, trên mặt nở ra nụ cười tươi, kỳ thực món ngon bên trong miệng đã không còn thơm.

Cao nhân quá biết đả kích lòng người, không cần phải khoe của, chúng ta vẫn là bằng hữu mà ...

Chẳng mấy chốc, tiệc rượu Nhân Sâm quả kết thúc, mọi người đứng dậy cáo từ.

Ngọc Đế và Vương Mẫu đi ra khỏi Công Đức Thánh Quân điện, đi tới Lăng Tiêu Bảo điện, đối diện lại là đụng phải hai người Nữ Oa và Vân Thục đợi ở đây.

Lập tức, sắc mặt bọn họ nghiêm lại, hành lễ nói: "Bái kiến Nữ Oa nương nương, Vân Thục nương nương."

"Không cần đa lễ." Nữ Oa khẽ gật đầu.

Mặt mũi Ngọc Đế đầy vẻ sợ hãi than nói: "Nữ Oa nương nương, ngươi cũng đã biết, Cẩu đại gia ..."

Nữ Oa cười nói: "Ta biết các ngươi muốn hỏi gì, Cẩu đại gia đúng là ta và Vân Thục đi thế giới Vân Hoang nghênh đón trở về, làm chuyện gì chúng ta đều tận mắt chứng kiến, nó quả thực đã cướp sạch ở thế giới Vân Hoang, mang về một trăm liện Chí bảo và linh căn."

Tuy rằng sớm đã có suy đoán nhưng lúc nghe được tin tức này, mọi người vẫn như cũ lòng tràn đầy chấn kinh, đồng thời lại có một loại tự hào không hiểu.

Đây chính là thế giới Vân Hoang a, nghe Nữ Oa kể thì mạnh hơn thế giới Hồng Hoang rất rất nhiều, thế mà lại bị Cẩu đại gia cướp sạch, quả thực là sung sướng lòng người, cười trên nỗi đau của người khác, ha ha ha ...

Ngọc Đế hít sâu một hơi, tiếp tục nói: "Còn có cái bản nguyên thuỷ tinh kia là..."

"Là Cẩu đại gia mạnh mẽ rút ra trong thế giới Vân Hoang." Nữ Oa dừng một chút, sau đó ngưng trọng nhắc nhở: "Từ khi cao nhân chủ động đưa ra, bằng không các ngươi không được có bất kỳ ý nghĩ xấu gì đối với bản nguyên thuỷ tinh kia!"

"Nương nương, ngươi nghĩ chúng ta là người như thế nào? Chúng ta xem như có khát vọng đối với bản nguyên thuỷ tinh kia, không cần biết là từ phương diện nào, chúng ta đều khó có khả năng sẽ có một chút xíu ý nghĩ xấu nào."

Ngọc Đế cười khổ lắc đầu, sau đó thì kính nể nói: "Ta chỉ là tò mò, Cẩu đại gia là cướp đoạt như thế nào?"

Bên trong đôi mắt Nữ Oa còn mang theo sự cảm khái thật sâu sắc, mở miệng nói: "Chuyện này còn phải hỏi sao? Cẩu đại gia là Thiên Đạo cảnh! Các ngươi tuyệt đối không nghĩ ra, Cẩu đại gia chỉ dùng một cây bút khoanh tròn một vùng đất lại rồi rút thiên đạo bản nguyên bên trong đó ra!"

Thiên Đạo cảnh!

Dùng bút hoạ đi ra?

"Tê -- "

Mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, loại cường đại này đã vượt qua khỏi giới hạn nhận biết của bọn họ, nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đây chính là cường giả sao?

"Được rồi, không cần sợ hãi than, còn không phải đã quen rồi sao?"

Nữ Oa khoát khoát tay, sau đó thì thở dài nói: "Thật ra thì ... Cẩu đại gia càng mạnh thì áp lực của chúng ta càng lớn, lúc đầu ta và Vân Thục còn muốn đi tới giúp một chút, kết quả là, lại là không giúp được cái gì, quả thực là xấu hổ."

Đám người Ngọc Đế đưa mắt nhìn nhau, đồng thời khe khẽ thở dài, bọn họ không phải là không như thế, chỉ hận chính mình vô dụng.

Đôi mắt Dương Tiễn đột nhiên sáng lên, mở miệng nói: "Đúng rồi, nương nương, cao nhân cần một cái ti vi."

Nữ Oa vội vàng nói: "Ồ? Nói cẩn thận lại một chút."

Lập tức, đám người Dương Tiễn bắt đầu kể lại chuyện Lâm Phong tới một cách rõ ràng rành mạch ra cho Nữ Oa nghe.

Cũng vào lúc đó.

Sâu trong Hỗn Độn, bóng tối vô tận bao phủ.

Một mảnh khu vực này có rất ít tinh thần, được gọi là Hỗn Độn chi hải, bao la rộng lớn, tuy nhiên lại dựng dục hết tiểu thế giới này tới tiểu thế giới khác!

Những thế giới này hỗn loạn không có ngày đêm, không phân chia bốn mùa, hoàn cảnh rất ác liệt, gió lớn thổi qua cũng đủ để thổi nát Chuẩn Thánh!

Những tiểu thế giới này cũng không phải là do người mở ra mà là do Hỗn Độn thai nghén thành, ở vào bên trong sóng ngầm vô tận, trong đó ẩn chứa sự nguy hiểm và đáng sợ vô cùng, đồng thời còn có cơ duyên lớn!

Lúc này, một phương thế giới nhỏ bị đất đen bao phủ, được núi đen bao quanh, hai lão giả mặc áo bào đen đang hành tẩu bên trong gió lớn (cương phong) màu đen, bước chân bình ổn, áo bào đen trên người giống như không cảm nhận được gió lớn, chỉ tung bay nhẹ nhàng.

Đúng vào lúc này, thân hình của một lão giả trong đó hơi chấn động một chút, hai mắt chậm rãi nhắm lại.

Một lát sau lại đột nhiên mở ra, ánh mắt loé lên luồng sáng sắc bén như đao kiếm đâm thẳng ra, luồng sáng đi ra ngoài trăm dặm, xuyên thủng một ngọn núi đen!

Khí thế quanh thân càng là tuôn trào ra, đánh xơ xác tan tác gió lớn xung quanh!

Lão giả áo bào đen đi cùng thì hơi sững sờ, tò mò hỏi: "Sao vậy?"

Lão giả áo bào đen kia híp mắt lại, giọng nói khàn khàn phát ra từ trong miệng của hắn, lạnh lẽo tới thấu xương, "Có cuồng đồ không biết sống chết tới giương oai ở thế giới Vân Hoang mà ta mở ra, thậm chí rút đi thiên đạo pháp tắc mà ta để lại ở Vân Hoang!"

Lão giả hỏi kia lộ ra thần sắc cảm thấy hứng thú, "Còn có loại chuyện này? Không cho thể diện như vậy a, nói như vậy, đối phương cũng là Thiên Đạo cảnh?"

"Ha ha, còn có thông tin sẽ làm ngươi cảm thấy hứng thú hơn."

Lão giả mỉm cười, nhếch miệng nở ra một nụ cười khát máu, "Xuất thủ là một con chó!"

Quả nhiên, ánh mắt người kia loé lên, "Ồ? Ngươi chắc chắn?"

"Ta còn có thể lừa ngươi sao? Hơn nữa hình như chỉ là một con Thổ cẩu màu đen!"

"Vậy xem như rất có ý tứ, lại là một loại dị thú Thiên Đạo cảnh mới sao? Hiếm được, thật hiếm có! Truyền tin tức cho Giới Minh, chúng ta bây dùng toàn lực đi bắt lấy!"

Chuong 2.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!