Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 638: CHƯƠNG 638: LÀ NGƯỜI HAY LÀ CHIM?

Thực Thần cùng với những tiểu thần kia thì càng là hận tới không thể trợn cho tròng mắt của mình lòi ra ngoài, hốc mắt đều đã ẩm ướt, da mặt run rẩy.

Bọn họ ngay cả một kiện Chí bảo cũng không có, sờ cũng chưa từng sờ qua, làm sao có thể chịu được áp lực đánh vào thị giác cỡ này, chỉ cảm thấy nội tâm như sụp đổ.

Mà ngay cả Hoả Phượng đang điều khiển hoả diễm, nhịp tim cũng đột nhiên mất nhịp, khiến hoả diễm run rẩy mấy lần.

"Keng keng cản -- "

Lý Niệm Phàm căn bản không có đi để ý tâm trạng mọi người, vào lúc này đang tự mình vung búa, đập vào nhấc lên đập vào, tốc độ của hắn rất nhanh nhưng mơ hồ ẩn chứa tiết tấu, có một loại cảm giác cuồng bạo nhưng lại không làm mất đi mỹ cảm.

Tiếng búa gõ xuống tạo ra âm thanh dễ nghe vang vọng quanh tai mọi người, mỗi một lần búa đập xuống đều khiến nhịp tim của mọi người sai nhịp một lần, từ đầu tới cuối, miệng đều há ra thành hình chữ O, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn vào cảnh tượng này.

Hoá ra, Tiên Thiên Chí bảo được búa đập vào sẽ phát ra loại âm thanh này ...

Chỉ trong thời gian mấy hơi thở, cái ly lớn kia đã được đập thành một tấm lá kim loại vàng rất mỏng, áp súc tới cực hạn.

Lý Niệm Phàm lấy tấm vàng mỏng này ra, thao tác lại y như ban nãy, để một đoản côn nhỏ màu bạc cứ theo đó mà đập dẹp lại.

Sau đó thì lấy một cái khuôn đúc sớm đã chuẩn bị xong ra, để một vàng một bạc vào trong đó.

Lý Niệm Phàm cười nói: "Hoả Phượng, tăng hoả lực lớn hơn nữa."

"Ừm." Hoả Phượng khẽ gật đầu.

Kỳ thực, âm thầm đưa mắt.

Ta tăng lớn hoả lực thì như thế nào chứ, đối với thực lực trước mắt của ta, lấy ở đâu ra năng lực có thể làm cho Tiên Thiên Chí bảo bị tổn thương dù chỉ một chút?

Có mà dốc hết toàn lực của chính mình ra để thiêu đốt vậy cũng không thể đốt tới độ làm tan chảy Tiên Thiên Chí bảo được a.

Muốn biến hoá như thế nào, căn bản là không do ta, còn không phải chỉ là chuyện một cái ý nghĩ của ngươi sao?

Theo thời gian trôi qua, hai tấm vàng và bạc mỏng bắt đầu tan chảy thành một chất lỏng, ở dưới sự khống chế của Lý Niệm Phàm, hai bên đều bắt đầu hoà vào nhau, hai màu vàng bạc vờn quanh, ngưng tụ thành một một chiếc nhẫn cho nữ nhân.

Tuy nhiên, cái này mới chỉ là vẻ bề ngoài, tiếp theo mới là một bước quan trọng nhất, cần phải có những thao tắc cẩn thận hơn.

Sắc mặt Lý Niệm Phầm dần dần trở nên nghiêm túc, cẩn thận để ý tới quá trình ngưng hình của chiếc nhẫn.

Nhẫn tự nhiên phải được chế tạo dựa theo kích thước ngón áp út của Đát Kỷ, ngoài ra còn phải bố trí lỗ khảm theo kích thước của viên kim cương, cả hai cần phải ăn khớp hoàn toàn, mắc sai lầm vậy xem như thất bại.

Cũng may Lý Niệm Phàm dù sao cũng là chuyên nghiệp, tất cả mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.

"Hoàn thành, kết thúc công việc!"

Theo Lý Niệm Phàm cảm thấy hài lòng khi kết hợp nhẫn với kim cương vào làm một, Nữ Oa và những người khác chỉ cảm thấy đau nhói trong mắt, có một luồng khí tức cường đại toả ra từ trên chiếc nhẫn, giống như mãnh thú hồng thuỷ, lại như vạn giới cùng kêu lên, vô song mà thần thánh!

Cường đại!

Xem như Nữ Oa và Vân Thục cũng không dám nhìn gần, nhìn vào thì sinh ra một loại cảm giác hãi hùng khiếp vía.

Không hề nghi ngờ, nếu không phải có cao nhân ở chỗ này, dị tượng mà chiếc nhẫn này sinh ra chỉ sợ sẽ khiến cho thiên địa thần phục, Hỗn Độn rung động!

Đây là...

Dùng lực lượng bản nguyên của thế giới làm căn cơ, trong đó ẩn chứa thiên đạo pháp tắc và thần lực của một giới, lại hoà tan hai kiện Tiên Thiên Chí bảo, sau khi áp súc tới mức cực hạn thành vật liệu, ngoài ra còn trải qua cao nhân tự tay rèn đúc mà thành!

Là Hỗn Độn Chí Bảo sao? !

Tất cả mọi người đều nhìn vào chiếc nhẫn kim cương này.

Giống như có một vầng sáng, như thể muốn hút cả ánh mắt và nguyên thần của của mọi người đi vào.

Trong đó, giống như có tinh thần lưu chuyển, lại có núi sông mọc lên san sát, cũng có thể diễn hoá ra mặt trời mọc mặt trăng lặn, ẩn chứa ý chí bất hủ, là một cái thế giới khiến cho người ta mê đắm.

Chỉ là một chút ánh sáng phản xạ ra mà thôi cũng đã đủ để làm cho quả tim người nhìn vào phải đập nhanh, phải rùng mình.

Không nói tới viên kim cương ở chính giữ, chỉ nói về bản thân chiếc nhẫn đang toả ra ánh sáng bao trùm lưu chuyển, sáng rạng rỡ và hào quang mờ ảo kia thôi cũng đã đủ để những Tiên Thiên Chí bảo khác phải quỳ bái!

Đây là một loại Thần khí, Thần khí rất rất mạnh!

Có thể làm cho cao nhân để bụng như vậy, sự cường đại của thần khí này chỉ sợ khó có thể tưởng tượng được.

Lý Niệm Phàm đánh giá một lát, cười nói: "Thế nào? Có đẹp không?"

Mọi người ngơ ngác nói: "Đẹp ... Rất đẹp."

Cái này đâu chỉ dùng hai từ rất đẹp là có thể hình dung ra? Quả thực chính là nghịch thiên.

Bọn họ không nghĩ tới, thế mà được chứng kiến sự ra đời của một kiện Thần khí vô thượng, mà lại là người chế tạo mà thành.

Chuyện này thật khó có thể tin!

Ở trong nhận thức của bọn họ, Hỗn Độn Linh bảo đã có hai từ Hỗn Độn thì chắc chắn là phải được sinh ra từ trong Hỗn Độn, người chế tạo ra, chắc chắn chỉ giới hạn ở hậu thiên mà thôi!

Đây là quy tắc.

Nhưng là cao nhân, sớm đã vượt qua khỏi phạm trù hậu thiên, hoàn toàn không biết cao vời vợi tới mức độ nào.

Quả nhiên, quy tắc chính là chế định ra cho những người bình thường như chúng ta, cao nhân ... đây là người chế định ra quy tắc ...

Lý Niệm Phàm cười nói: "Tuy rằng không phải là bảo bối gì, nhưng bề ngoài đẹp mắt như vậy, mà lại là tấm lòng thành của ta, tiểu Đát Kỷ chắc chắn sẽ thích."

Nữ nhân trời sinh yêu quý đồ vật toả sáng lấp lánh, những cô gái ở kiếp trước kia thích kim cương như vậy, tiểu Đát Kỷ chắc chắn cũng không khác gì mới đúng, không thấy được ngay cả Nữ Oa và Vân Thục hai vị đại lão siêu cấp kia cũng đều sáng cả đôi mắt lên rồi sao!

Mọi người nghe thấy lời này của Lý Niệm Phàm thì thiếu chút nữa rối loạn mạch máu não, da mặt đã bắt đầu run rẩy, cố gắng kìm nén không thì thiếu chút nữa là nôn ra máu.

Đại lão, cầu ngài đừng lại có nói những từ ngữ nở hoa như vậy nữa có được hay không!

Cái này của ngài vậy mà còn chưa tính là bảo bối gì sao?

Ở trong mắt của chúng ta, thế nhưng là đại bảo bối siêu cấp có được hay không?

Đây không phải đả kích người sao?

Đi ra khỏi Thực Thần phủ, Niếp Niếp lại ghé sát vào bên tai của Lý Niệm Phàm, thấp giọng nói: "Ca ca, chiếc nhẫn này ngươi chỉ tặng cho Đát Kỷ tỷ tỷ thôi sao?"

Lý Niệm Phàm trợn trắng mắt, "Nói nhảm, chỉ có một cái, làm sao? Chẳng lẽ ngươi lại muốn? Đáng tiếc, không có phần của ngươi!"

Niếp Niếp, lắc đầu, nói tiếp: "Không phải, ngươi tặng cho Đát Kỷ tỷ tỷ, vậy Hoả Phượng tỷ tỷ thì làm sao bây giờ?"

Lý Niệm Phàm cười khổ nói: "Ngươi cho rằng đây là cái gì? Ta đây là cầu hôn chứ không phải tặng quà, sao có thể tặng loạn?"

Niếp Niếp tiếp tục hỏi: "Ngươi cầu hôn với Đát Kỷ tỷ tỷ, vậy Hoả Phượng tỷ tỷ thì làm sao bây giờ?"

"Ngươi đây là có ý gì?" Trong nội tâm Lý Niệm Phàm hơi rung một cái, nhịn không được âm thầm đưa mắt nhìn vào Hoả Phượng.

Đã thấy đôi mắt nàng ta rủ xuống, một bộ dáng vẻ không yên lòng, lông mày nhíu chặt, có ý bi thương chảy ra, ở trong hơi thở, còn có ý thở dài, đang cố giả ra bộ dáng không sao cả, hoàn toàn giống với biểu hiện lâm sàng của bệnh thất tình!

Sẽ không phải là ...

Niếp Niếp mở miệng khẽ nói: "Hoả Phượng tỷ tỷ sẽ ăn dấm."

Lý Niệm Phàm hỏi vấn đề mấu chốt, "Ăn dấm ai?"

Hắn không thể tin được việc Hoả Phượng sẽ thích mình.

Đây chính là một con Phượng Hoàng, địa vị ở trong lòng Lý Niệm Phàm tự nhiên là không cần phải nhiều lời, một Thần nữ Phượng Hoàng sẽ thích mình?

Tuy nói chính mình và Hoả Phượng ở chung một quãng thời gian, quãng thời gian này trôi qua quả thực tương đối thân mật, quan hệ giữa hai bên cũng phát triển rất cao, cùng ở chung một mái nhà lâu như vậy, nhưng là ... hắn từ đầu tới cuối không dám nghĩ tới việc có thể phát sinh ra chút chuyện gì với Phượng Hoàng này.

Dù sao Phượng Hoàng nhất tộc, tuyệt đối là biểu tượng cho sự cao quý và kiêu ngạo, vô cùng thần thánh.

Nếu như mình thật đạt được sự ưu ái của Thần nữ Phượng Hoàng này, vậy thì quả thực có chút châu bò, ở bên trong đám người xuyên việt cũng xem như là sống ở bên nhánh thắng đi.

Hoả Phượng và Đát Kỷ lại khá là thân thiết với nhau, rất thân thiết, chẳng lẽ hai người bọn họ mới là chân thành của nhau?

Không phải không phải.

Vậy nếu đúng như Niếp Niếp nói, ta và Hoả Phượng thật xảy ra cái gì, vậy thì đời sau sinh ra sẽ là cái gì?

Là người hay là chim?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!