Lý Niệm Phàm bắt đầu suy nghĩ lung tung.
Niếp Niếp mở miệng nói: "Ta thường xuyên nghe Hoả Phượng tỷ tỷ và Đát Kỷ tỷ tỷ nói chuyện phiếm với nhau, nếu như ngươi chỉ cưới mỗi mình Đát Kỷ tỷ tỷ mà không cưới Hoả Phượng tỷ tỷ thì Hoả Phượng tỷ tỷ chắc chắn sẽ khó chịu."
Lý Niệm Phàm nhíu mày hỏi lại cho chắc chắn: "Ngươi nói là thật?"
Niếp Niếp đề nghị: "Ca ca, dù sao cưới một cũng là cưới, không bằng đều cưới cả đi, cho bớt việc."
Đây là vấn đề bớt việc sao?
Lý Niệm Phàm trợn trắng mắt, có điều trong lòng lại đang trầm ngâm.
Đầu tiên mình chẳng qua chỉ là một nam nhân bình thường, mỹ nữ đứng ở trước mặt, làm hoà thượng vô dục vô cầu thì chắc chắn là không thể nào mà làm được, nếu thực sự có thể ngồi lại và tận hưởng sự chúc phúc của mọi người, tin rằng sẽ không ai từ chối.
Quan trọng chính là phải xem thái độ của tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng.
Vẫn là chuẩn bị thêm ít đồ đi, lo trước khỏi hoạ.
Nghĩ tới đây, hắn mở miệng nói: "Hoả Phượng tiên tử, ta và Niếp Niếp còn có chút việc, hay là ngươi đi về trước đi?"
"Ừm, công tử, vậy ta đi về trước." Sự hứng thú của Hoả Phượng rõ ràng đã giảm xuống, cũng không nghĩ nhiều, tự mình rời đi.
Niếp Niếp nháy mắt, "Ca ca, ngươi xem, ta nói đúng rồi chứ."
Lý Niệm Phàm đưa mắt trợn lên với nàng ta, sau đó thở dài một hơi: "Có thể đây chính là phiền não của người có sức hấp dẫn quá lớn đi, đi, cùng ta trở lại Thực Thần phủ một chuyến."
Bọn họ lại mượn nhờ bếp lò của Thực Thần một lần nữa.
Lấy những tạp vật còn lại kia ra, thứ có thể dung luyện thì tất cả đều được dung luyện một lần, rèn đúc thành các đồ trang sức bằng vàng hoặc bạc khác nhau.
Thực Thần thì cao giọng nói: "Thánh Quân đại nhân, ngài còn có nhiều thứ còn rơi ở trên mặt đất đây này."
Lý Niệm Phàm quay đầu nhìn thoáng qua, ngượng ngùng nói: "Đây đều là đồ bỏ đi, không có tác dụng gì, ngược lại là làm phiền Thực Thần thu dọn."
Thực Thần lập tức nói không dám, "Không làm phiền, không làm phiền, Thánh Quân đại nhân đi thong thả, cung tiễn Thánh Quân đại nhân."
Đợi cho Lý Niệm Phàm và Niếp Niếp rời đi, sau đó đám người bên trong Thực Thần phủ lập tức đưa ánh mắt rơi vào trên những thứ được gọi là đồ bỏ đi kia, ánh mắt đều như thể đang có ngọn lửa thiêu đốt vậy.
Những thứ này đều là chất liệu làm Tiên Thiên Chí abor, hơn nữa đã trải qua cao nhân rèn luyện, xem như là đồ bỏ đi thì đó đều là Chí bảo vô thượng, xem như không phải Hỗn Độn Linh bảo thì ít cũng vượt qua Tiên Thiên Chí bảo!
Trên đó, ẩn chứa một một chút thời cơ đại đạo!
Cao nhân tự nhiên là xem thường, nhưng thứ chỉ là rác rưởi ở trong mắt của cao nhân thì trong mắt của những người khác, đó đều là chí bảo vô thượng!
Quả nhiên, chỉ cần đi theo cao nhân, xem như nhặt ve chai cũng có thể nhặt thành một cường giả!
"Tất cả chớ động!"
Nữ Oa và Vân Thục đều mở miệng, "Những bảo vật này cho các ngươi cũng chỉ lãng phí, vẫn là giao cho chúng ta bảo đảm đi."
...
Đêm đó.
Lập loè đầy sao.
Trên đài cao của Công Đức Thánh Quân điện.
Lý Niệm Phàm và Đát Kỷ, hai người ngồi đối diện với nhau, trước mặt có một cái bàn vuông, ở giữa còn có thêm mấy cây nến, ly rượu nho đỏ trong ly trở nên đẹp mắt dưới ánh nến lung linh.
Vầng hào quang rượu nho đỏ lại tỏa ra tới trên mặt Đát Kỷ, khiến cho dung nhan vốn vô cùng xinh đẹp lại trở nên càng xinh đẹp động lòng người hơn, khiến cho tinh thần ảm đạm, trăng sáng mờ mịt.
Xung quanh Công Đức Thánh Quân điện, được ngàn vạn tinh thần bao khoả, có tinh hà chảy xuôi mà qua, lấm ta lấm tấm, nhưng vẫn có hơi chút quạnh quẽ.
Mà nhìn từ đằng xa tới.
Ở bên trong vũ trụ quạnh quẽ này, ánh nến trên đài cao tỏa ra ánh sáng hoà hợp, trở thành một màu ấm áp duy nhất.
Sự lãng mạn của bữa tối dưới ánh nến chắc chắn là hiển nhiên vào lúc này, rất dễ để cho người ta sinh sự mơ hồ.
Đây đối với Đát Kỷ mà nói, không thể nghi ngờ tuyệt đối là một loại độc dược, để hơi thở nàng ta có chút dồn dập, tim đập rộn lên, ý loạn tình mê, căn bản là không thể nào bĩnh tĩnh nổi, lại không dám nhìn vào Lý Niệm Phàm.
Nàng ta vuốt mái tóc trước mặt ra đằng sau, đứng dậy cầm lấy chai rượu nho đỏ, "Công tử, Đát Kỷ rót rượu cho ngài."
Lý Niệm Phàm đưa tay ngăn lại, lạnh nhạt nói: "Ngồi xuống, không được nhúc nhích."
Đát Kỷ theo lời, cảm nhận được ánh mắt của Lý Niệm Phàm, khẩn trương tới tay nhỏ đều run run.
Lý Niệm Phàm hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, sau này ngươi có tính toán gì không?"
"Ta chỉ muốn ở bên cạnh công tử, chăm sóc công tử, chỉ cần công tử vui vẻ thì ta cũng sẽ vui vẻ."
Đát Kỷ không nghĩ ngợi chút nào, sau đó đột nhiên giật mình trong lòng, cắn môi nhìn vào Lý Niệm Phàm, run giọng nói: "Công tử, không phải công tử muốn đuổi Đát Kỷ đi chứ?"
Đôi mắt đẹp như mùa thu nhìn qua Lý Niệm Phàm, nổi lên đầy hơi nước.
"Cầu công tử đừng có đuổi ta đi, muốn Đát Kỷ làm gì cũng được."
"Ta đương nhiên sẽ không đuổi ngươi đi."
Lý Niệm Phàm cảm thấy không còn gì để nói, tiểu Đát Kỷ cũng quá nhạy cảm, vội vàng nói: "Ta chỉ là tò mò, làm bạn với ta, mặt trời lên thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, ngày qua ngày, bình lặng như nước, ngươi không cảm thấy nhàm chán sao?"
"Sẽ không, công tử." Đát Kỷ liên tục lắc đầu, "Chỉ cần có thể làm bạn với công tử, dù là không nói lời nào, Đát Kỷ cũng nguyện ý."
"Nha đầu ngốc."
Lý Niệm Phàm cười, hắn nhìn ra được, Đát Kỷ vẫn là nha đầu chính mình cứu ra từ trong khu rừng kia, bây giờ tuy rằng thực lực rất cao nhưng cái tâm ban đầu vẫn như cũ không thay đổi.
Bất tri bất giác, trong nháy mắt cũng sắp hai năm năm tháng.
Lý Niệm Phàm cảm khái thở dài, "Trăm năm còn được, ngàn năm cũng còn được, nhưng vạn năm thì sao có thể không nhàm chán?"
"Làm sao lại nhàm chán, nếu như ..." Giọng điệu của Đát Kỷ bị ngưng lại, vụng trộm đưa mắt nhìn vào Lý Niệm Phàm, rồi vội vàng cúi đầu xuống, không nói gì.
Lý Niệm Phàm ngạc nhiên hỏi: "Nếu như cái gì?"
"Nếu như ... có bảo bảo, không chỉ sẽ không nhàm chán mà còn rất thú vị." Sắc mặt Đát Kỷ đỏ bừng lên, thì thầm trong miệng, càng nói thì giọng nói càng nhỏ.
Đây là mơ ước trong nội tâm của nàng, giấu ở nơi sâu nhất, lại không tự chủ đã nói đi ra.
Lý Niệm Phàm nghe được loáng thoáng, đầu tiên là sững sờ, sau đó thì nhịn không được bật cười.
Hắn mở miệng nói: "Tiểu Đát Kỷ, đưa tay cho ta."
Đát Kỷ vẫn cũ đầu, yên lặng vươn tay ngọc thon dài ra.
Lý Niệm Phàm nắm lấy bàn tay mềm mại của nàng, chậm rãi đeo nhẫn kim cương lên.
Đát Kỷ cảm giác được điều gì đó, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt xinh đẹp bỗng nhiên mở to, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, sững sờ tới xuất thần, rất là đáng yêu (như Cúc Tịnh Y vậy) =)).
Lại nghe Lý Niệm Phàm tiếp tục nói: "Tiểu Đát Kỷ, chúng ta thành thân đi."
Một câu nói rất đơn giản, cảnh tượng rất yên bình.
Không có mời các vị thần tiên tạo ra không khí, càng không có để cho người ta điều khiển tinh thần làm ra hình trái tim.
Quá xốc nổi.
Đây chính là thế giới chỉ thuộc về hai người.
Ầm!
Trong đầu Đát Kỷ lập tức trống rỗng, niềm vui to lớn này lập tức nện cho nàng ta choáng váng, đầu óc hoa mắt chóng mặt, khuôn mặt quyến rũ đỏ bừng như ngọn lửa, giống như thể sắp bốc ra khói.
Thành thân với công tử?
Đây là một mong muốn chỉ tồn tại trong mộng của nàng ta, xưa nay không dám hy vọng xa vời.
Nàng ta vẫn cảm thấy chính mình chỉ cần có thể ở bên cạnh công tử, làm một tiểu tỳ nữ, phục vụ công tử chính là chuyện hạnh phúc nhất.
Nếu thật gả cho công tử, nàng ta cảm thấy mình sẽ hạnh phúc tới ngất đi mất.
Lý Niệm Phàm nhìn vào dáng vẻ hoa mặt chóng mặt của nàng ta, nhịn không được cười nói: "Đồng ý không?"
"Dạ vâng, đồng ý, ta đồng ý!"
Đát Kỷ gật đầu liên tục, ngơ ngác nhìn vào chiếc nhẫn kia, nước mắt đột nhiên không cầm giữ nổi nữa liên tục lăn xuống, nức nở nói: "Công tử, ta không phải là đang nằm mơ đó chứ?"
Nàng ta vui mừng và xúc động, tâm tình căn bản là khó có thể tự kiềm chế, thậm chí thân thể nàng ta đang run rẩy lên vì sung sướng.
Vào lúc này, nàng ta cảm thấy cuộc đời của mình đã trở nên viên mãn, chết cũng không hối tiếc.
Đây có thể là một trải nghiệm trên con đường hoá phàm của chủ nhân đi.
Thành thân, là một đoạn lịch trình không thể thiếu của mỗi người, cũng là một đoạn hồi ức tốt đẹp nhất trong cuộc sống, chủ nhân đã một mực đóng vai phàm nhân, làm sao có khả năng sẽ không thành thân đây?
Nhưng ... ta có thể làm đối tượng để chủ nhân trải nghiệm, đây quả thực là ban ân, quá hạnh phúc, quá thoả mãn!
Không cần biết là thật hay giả, như vậy đã đủ rồi!
Không quan tâm tới dài lâu bao lâu, vĩnh cửu cỡ nào, tồn tại lâu dài như trời với đất hay không, chỉ để ý tới đã từng có được.
Đột nhiên, Đát Kỷ nghĩ tới điều gì, khe khẽ mở miệng nói: "Công tử, ngài đối với Hoả Phượng tỷ tỷ thấy thế nào?"
Trong lòng Lý Niệm Phàm hơi nhảy một cái, "Thế nào?"
"Thật ra thì ... chuyện này ..."
Đát Kỷ thận trọng nói: "Ta muốn cho Hoả Phượng tỷ tỷ 'của hồi môn', công tử có đồng ý không?"
Hỏa Phượng... Của hồi môn?
Lý Niệm Phàm sớm đã chuẩn bị tâm lý, trong lòng hơi động một chút, vẫn là mở miệng hỏi: "Tiểu Đát Kỷ, Hoả Phượng bằng lòng không?"
Đát Kỷ nhoẻn miệng cười, "Hoả Phượng tỷ tỷ chắc chắn sẽ bằng lòng."
Lý Niệm Phàm gật đầu, "Vậy thì tốt, chỗ ta cũng đã chuẩn bị xong thứ cho Hoả Phượng, ngươi chuyển giao một cái đi."
Lý Niệm Phàm lấy những đồ trang sức kia ra đưa tới.
Đát Kỷ nhìn vào đồ trang sức một chút rồi lại nhìn vào Lý Niệm Phàm một chút, ánh mắt lập tức trở nên cổ quái.
Lý Niệm Phàm lúng túng nói: "Khụ khụ, thật ra thì ta đã có sự chuẩn bị từ trước là có nguyên nhân."
Đát Kỷ thì cười nói: "Công tử không cần giải thích, ta bây giờ đi tìm Hoả Phượng tỷ tỷ, nàng ta chắc chắn sẽ rất cao hứng."
Sau đó thì cầm lấy trang sức đi, bước nhanh đi xuống lầu.
Lý Niệm Phàm không thể không cười khổ tới lắc đầu, trong đầu bắt đầu vận chuyển nghĩ tới thủ tục kết hôn.
Ở trong suy nghĩ tung bay, đột nhiên nghĩ tới một chuyện rất làm cho người hoảng sợ.
Đát Kỷ là tiên nhân, Hoả Phượng càng là Phượng Hoàng, mà thể chất của mình nói trắng ra thì chính là thể chất của phàm nhân.
Khoảng cách này, chênh lệch này, hẳn là ... rất lớn đi.
Mặc dù thân thể của mình rất khoẻ mạnh, nhưng để mà so với hai nàng, vậy thì chắc chắn không đáng chú ý.
Hơn nữa...
Pháp lực của tiểu Đát Kỷ thiên hướng về Băng, Hoả Phượng lại là Hoả.
Băng Hoả lượng trọng thiên (Hai loại)?
Đây là chuyện mà chỉ một kẻ phàm nhân như ta có thể gánh vác được sao?
Lý Niệm Phàm không tự chủ được sờ lên eo của mình, cảm thấy có hơi hoảng hốt.
Làm sao bây giờ?
Đang chờ online, rất lo lắng!