Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 640: CHƯƠNG 640: KHẮP CHỐN MỪNG VUI!

Thiên Cung.

Điềm lành đầy trời, áng mây bồng bềnh, hào quang vạn dặm, tinh hà trùng điệp.

Ánh sáng linh thiêng tỏa ra hào hùng, có bản nhạc thần tiên bay theo gió, làm nhạc nền cho bối cảnh, tô điểm khung cảnh nơi này tới cực kỳ tuyệt mỹ.

Theo toàn bộ thế giới tu tiên đi vào quỹ đạo, trật tự Thiên Cung cũng hoàn thiện dần dần, nhân thủ cũng đã nhận được bổ sung, đầy đủ hơn rất nhiều so với trước kia.

Thi thoảng có thể thấy được có Thiên binh và tiên nữ lơ lửng.

Lý Niệm Phàm đứng ở trên đài cao của Công Đức Thánh Quân điện, thưởng thức cảnh tượng tráng lệ của Thiên Cung, lúc này, có một hàng Thường Nga trôi nổi nhẹ nhàng, vái dài bồng bềnh, trong tay bưng khay như bị gió thổi bay về nơi này.

Nhìn thấy Lý Niệm Phàm đang đứng ở trên đài cao thì lập tức dừng lại, cung kính hành lễ nói: "Thánh Quân đại nhân vạn phúc, chúng ta là tới đo chế quần áo và trang sức tân hôn cho Đát Kỷ tiên tử và Hoả Phượng tiên tử."

Lý Niệm Phàm đáp lễ, cười nói: "Làm phiền các vị tiên tử tiểu tỷ tỷ, vải vóc này của các ngươi là làm bằng vật liệu gì?"

Tiên tử tiểu tỷ tỷ?

Các Thường Nga nghe được xưng hô này thì đều hé miệng cười khẽ, ánh mắt đung đưa như vẽ.

Trả lời: "Bẩm Thánh Quân đại nhân, vải là được làm ra từ thải hà 'ngâm' tường vân"

"Khó trách màu sắc lại thần dị như vậy." Lý Niệm Phàm khẽ gật đầu, khoát tay nói: "Vào đi thôi."

"Vâng."

Một đám Thường Nga làm cái vạn phúc, nhanh chóng bay vào trong Công Đức Thánh Quân điện.

Tiến vào Thánh Quân điện, làm đãi khách, Niếp Niếp đầu tiên là rót nước trà cho các nàng, còn chuẩn bị khay hoa quả.

Đám Hằng Nga đều rung động trong lòng, khó trách lại nói đi vào nơi ở của Thánh Quân đại nhân chính là đi vào một trận tạo hoá, nước trà và hoa quả như vậy, đặt ở trước kia có nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Đều nói Thánh Quân đại nhân công tham tạo hoá, rồi lại đối xử tử tế với mọi người, ban ân như mưa, quả là như thế.

Sau khi cảm kích xúc động, sẽ làm mọi chuyện một cách thận trọng hơn.

Lý Niệm Phàm thì tiếp tục đứng ở trên đài cao, nhìn vào sự bận rộn của Thiên Cung, khoé miệng không thể không nở ra nụ cười mỉm.

Dây lụa đỏ chót treo cao, Tiên cung cung điện ở các nơi cũng đều được giăng đèn kết hoa, vô cùng náo nhiệt.

Tin tức Thánh Quân đại nhân sắp tổ chức đại hôn truyền ra, tự nhiên mà vậy, rung động Tam giới.

Gần như không cần Ngọc Đế và Vương Mẫu phân phó gì, trên dưới Thiên Cung đều công việc lu bù lên, đám người Cự Linh Thần thì bôn ba khắp nơi, phủ lên một đống hoa hồng ở bốn cái Thiên môn Đông Nam Tây Bắc của Thiên Cung, còn gọi Bách Hoa tiên tử tới, dùng vạn hoa tô vẽ.

Về phần Địa Phủ, phàm trần và Yêu tộc, tự nhiên cũng bận rộn không ngừng, tất cả mọi chuyện trong tay đều phải gác lại, tất cả lấy Thánh Quân đại nhân làm trọng!

Trong Địa Phủ, Hậu Thổ nương nương càng là vung tay lên, gõ thước tay quyết định, trong những ngày này không câu hồn, để cho người sắp chết kéo dài sự sống thêm một vài ngày, cho toàn bộ Địa Phủ được nghỉ ngơi.

Đại hôn của Thánh Quân đại nhân, cái này gọi là khắp chốn mừng vui!

Ngoại trừ khắp chốn vui mừng ra, trật tự ở Tam giới cũng càng trở nên nghiêm ngặt hơn, không cần biết là Thiên binh Thiên tướng, hay là quỷ sai ở Địa Phủ, hay là chúng yêu của Yêu tộc, bao gồm cả Nhân Hoàng ở phàm trần, đều ra mệnh lệnh cấm chỉ rõ ràng, gần đây phải giảm sinh sự, thù hận đều phải gác lại thời gian sau hẵng tính, bất cứ có chuyện gì xảy ra dù là chuyện nhỏ vậy cũng là sai lầm vô cùng to lớn, muôn lần chết chớ chối từ!

Toàn bộ Hồng Hoang, không một ai dám trái lệnh, đều ngoan ngoãn tới không chịu nổi, xem như một số đại yêu kiêu ngạo cũng đều lựa chọn ẩn nấp, không dám xuất đầu lộ diện.

Cả thế giới bỗng trở nên vô cùng yên bình và thanh bình.

Cùng thời gian trước đó.

Bên trong Hỗn Độn.

Hai luồng sáng nhanh chóng mà đi, thông thường bước ra một bước thân hình lập tức biến mất tại chỗ, xuất hiện ở một nơi khác cách xa hơn trăm dặm, lực lượng pháp tắc quanh thân cuộn trào, dáng người yểu điệu.

Chính là Nữ Oa và Vân Thục.

Các nàng vội vàng đi vào trong Hỗn Độn, rời khỏi Hồng Hoang, đã vượt qua khoảng cách vô tận, một ngày một đêm đều chưa ngừng nghỉ lúc nào.

Tuy rằng sớm đã không phải lần đầu tiên hành tẩu ở trong đó, nhưng Nữ Oa vẫn không nhịn được phát ra một tiếng cảm khái, "Hỗn Độn ... thật sự là quá lớn."

Nàng ta và Vân Thục đều là Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, tốc độ rất nhanh, một ngày là có thể vượt qua khoảng cách không biết bao nhiêu trăm triệu dặm, nhưng là, thân ở trong Hỗn Độn, các nàng lại sinh ra một loại cảm giác nhỏ bó, không biết giới hạn.

Hơn nữa, nếu như không có chỉ dẫn thì rất dễ dàng lạc lối ở trong đó, nói không chừng phiêu bạt tới vạn năm cũng không tìm được nơi đặt chân.

"Đừng nói Hỗn Độn, ta nghe nói có một số thế giới, do Hỗn Độn thai nghén mà thành, rộng lớn vô biên, cho dù là chúng ta muốn vượt qua cũng cần một đoạn thời gian rất dài."

Vân Thục mở miệng, cũng cảm thán không thôi, tiếp lời: "Loại thế giới bản nguyên kia mạnh, xa không phải thế giới chúng ta có thể so sánh và nơi đó thậm chí có thể chịu được trận tử chiến của các Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên, vô cùng kinh khủng, được gọi là Thần Vực."

Nữ Oa khẽ gật đầu, chuyện này cũng không kỳ lạ.

Lấy Hồng Hoang tới mà nói, nàng ta muốn vượt qua cũng cần tốn mất một chút thời gian chớ nói chi thế giới cường đại hơn Hồng Hoang quá nhiều.

Thế giới Hồng Hoang, có thể dựng dục ra Chân Long Kỳ Lân những hung thú bực này, vậy Thần Vực bên trong Hỗn Độn kia, dựng dục ra hung thú sẽ chỉ sợ càng khủng bố hơn vạn lần!

Nội tâm vốn bởi vì trở thành Hỗn Nguyên Đại La Kim Tiên mà đắc chí lập tức bỗng im bặt lại, không nói cái khác, có không ít hung thú bên trong thực đơn của cao nhân chính mình cũng không phải là đối thủ.

Đường chúng ta phải đi còn rất xa a, cần phải cố gắng hơn mới đúng.

Nữ Oa tò mò hỏi: "Vân Thục đạo hữu đã từng đi qua Thần Vực chưa? Nơi đó có hoàn cảnh như thế nào?"

"Tự nhiên là chưa."

Vân Thục lắc đầu, sau đó nói: "Cũng chỉ là biết được một chút trong truyền thuyết xưa mà thôi, tuy nhiên chắc cũng không phải là giả, ta nghe nói rất nhiều người bởi vì tiến thêm một bước mà đi tìm kiếm Thần Vực, nghe nói khả năng tồn tại cơ duyên lớn."

"Như vậy sao?"

Bên trong đôi mắt Nữ Oa lộ ra vẻ suy nghĩ sâu xa, nàng ta không thể không nghĩ tới cao nhân.

Nàng ta không tin cái gọi là cơ duyên bên trong Thần Vực có thể vượt qua được cao nhân, nhưng là ... cao nhân có phải là từ Thần Vực mà tới hay không?

Vân Thục đột nhiên nói: "Nữ Oa đạo hữu, lần này còn phải làm phiền ngươi đi với ta một chuyến, cám ơn."

"Ngươi và ta còn khách khí làm gì."

Nữ Oa lắc đầu, "Trước đây, Hồng Hoang ta gặp kiếp nạn, ngươi thế nhưng là liều chết tương trợ, chớ nói chi bây giờ chúng ta còn cùng làm việc cho cao nhân, chỗ đó của ngươi thật sự có tivi sao?"

Các nàng cố ý tới đây dĩ nhiên chính là vì tivi.

Ngày đại hôn của cao nhân sao có thể không có hạ lễ, tặng tivi cho cao nhân thì cao nhân chắc chắn sẽ vui vẻ.

"Có."

Vân Thục gật đầu, "Ta nhớ rất rõ ràng, một trong những pháp bảo có pháp bảo tên là Niệm Thần châu, có thể hiển hoá thần thức, nâng thực lực lên trạng thái lý tưởng mạnh nhất, là Tiên Thiên Chí bảo!"

Nữ Oa khẽ gật đầu.

Một đường không nói chuyện.

Lại là một ngày sau, do Vân Thục dẫn đầu, hai người cùng nhau chui vào bên trong một cái tinh vực.

Vừa mới đi vào tinh vực này, lông mày Nữ Oa không thể không hơi nhíu lại, cảm nhận được linh khí trong này rất không tinh khiết, làm cho lòng người sinh ra cảm giác chán ghét.

Không khí xung quanh cũng là một mảnh tối tăm mờ mịt, bầu trời tối tăm, ngày đêm không ánh sáng, còn có từng đợt mùi cổ quái toả ra, rất không dễ ngửi.

Ở bên ngoài bầu trời, tinh thần trôi nổi, ảm đạm không ánh sáng.

Thế giới này, so với Hồng Hoang trước kia còn muốn tồi tệ hơn rất rất nhiều.

Nữ Oa nhịn không được mà đưa mắt nhìn Vân Thục, nội tâm khe khẽ thở dài, cảm thấy một trận hoảng sợ và may mắn.

Nếu không phải có cao nhân, Hồng Hoang chỉ sợ sớm muộn cũng sẽ trở thành dáng vẻ như thế này đi.

Ánh mắt Vân Thục trở nên mơ màng, bờ môi run rẩy, trong lúc nhất thời, trong đầu suy nghĩ ngàn vạn, trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Thời gian trôi qua ngàn năm.

Chỉ trong ngàn năm ngắn ngủi.

"Ta... Ta trở về."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!