Nàng ta như là đứa bé trở về nhà, nhìn vào cố hương chìm dần trong ảm đạm, không dám nhận nhau.
Nàng ta không thể tin được, ở sau khi chính mình rời đi, đến cùng đã có chuyện gì xảy ra thế mà lại biến thành dáng vẻ này.
Nàng ta và Nữ Oa dần dần hạ xuống.
Khắp nơi đầy hiu quạnh, một mảnh lờ mờ, dần dần, đại địa bắt đầu xuất hiện ở trong mắt.
Đó là một mảnh ố vàng, không có một chút màu xanh nào.
Một cơn gió thổi qua, bụi đất tung bay, không có chút sinh cơ nào.
"Nữ Oa đạo hữu, phương thế giới này của ta không trọn vẹn quá mức, tổng cộng chỉ có một mình ta chứng đạo thành Thánh."
Vân Thục mở miệng lẩm bẩm, giống như đang tự nói.
"Chỉ có một mình ta cũng được, không có quá nhiều tính toán và tranh đấu, ta một thân một mình, chậm rãi bù đắp chỗ thiếu sót, thế giới tuy rằng nhỏ yếu, nhưng cũng vận chuyển một cách từ từ, dần dần trưởng thành, yên bình và hoà bình."
"Ta coi bọn họ như là con của mình, truyền bá giáo hoá, chậm rãi bồi dưỡng."
"Sinh linh tôn thờ ta, kính ta, xem ta như Thánh Mẫu."
"Chỉ là..."
Giọng nói của Vân Thục trở nên run rẩy, không nói tiếp nữa.
Nữ Oa có thể đoán ra.
Chỉ là về sau, vị trí thế giới này đã bị lộ ra, nghênh đón khách không mời mà tới, Vân Thục căn bản không phải đối thủ, ở dưới sự bất đắc dĩ, chỉ có thể rời đi, đi vào trong Hỗn Độn.
Loại trong lòng chịu tội vứt bỏ thế giới này còn trầm trọng hơn so với khẳng khái chịu chết.
"Ta gánh vác hy vọng của thế giới này, vô số sinh linh còn trông cậy vào ta trở về giải cứu, ta không đi không được."
"Ta có lỗi với bọn họ."
Nữ Oa không nói gì, Vân Thục rơi nước mắt.
"Ầm!"
Nhưng vào lúc này, một đoàn ánh lửa đỏ rực như thiên thạch từ trên trời rơi xuống, vẽ ra một cầu vồng dài, bao phủ trên đỉnh đầu Nữ Oa và Vân Thục, rơi đập mà xuống!
Nữa Oa chỉ nhàn nhạt liếc qua, hoả cầu kia đã hoá thành hư không trong khoảnh khắc, sau đó vẫy tay một cái, trên bầu trời, một nữ tử với đôi cánh sau lưng bị bắt tới trước mặt họ.
Trong ánh mắt nữ tử kia chỉ còn lại tròng trắng, thân thể tổn hại tới không còn hình dáng, làn da ở một số nơi trên cơ thể bị tróc ra, huyết nhục không còn, lộ ra xương trắng, thân thể trông thì giống như thân người nhưng lại không phải, đang cố gắng giãy dụa.
Giống như điên cuồng, không có chút lý trí.
"Tiểu Nhu?"
Vân Thục nhìn vào nữ tử kia, cả người lại như bị sét đánh, sau đó vội vàng đưa tay, chạm nhẹ vào trên trán của nữ tử này một cái.
Nữ tử kia run rẩy kịch liệt, sau đó thân thể nhanh chóng mềm nhũn, cả người như sụp xuống, trong mắt bắt đầu hiện lên nửa con ngươi, lộ ra vẻ khiếp sợ.
"Sư... Sư tôn?"
Tiểu Nhu hơi khôi phục lại một chút lý trí, thân thể tiếp tục run rẩy, khó nhọc nói: "Sư tôn, bọn họ cho người và yêu quái luyện một loại phương pháp cấm kỵ, hai bên đấu tới chết, thôn phệ lẫn nhau, huyết nhục cộng sinh, pháp lực và yêu lực tương dung, không phải người cũng chẳng phải yêu."
"Sư tôn, cầu ngươi giết ta đi..."
"Chạy mau đi, sư tôn, bọn họ thật là đáng sợ!"
Trăng tàn giữa trời, phát xạ ra chính là ánh sáng đỏ như máu.
Trên mặt đất màu vàng sậm in lên một lớp màu đỏ nhạt, đây là được không biết bao nhiêu máu tươi mới có thể nhuộm dần thành ra như vậy, lộ ra cảm giác hoang vu và chết chóc.
Đây là một khu vực làm cho người tuyệt vọng, khắp nơi đều có thể thấy được sự quỷ dị không rõ nào đó bao phủ lại.
Nơi này ... chính là thế giới dựng dục ra Vân Thục, các tộc năm đó cường thịnh, là một thế ngoại đào nguyên hoà hợp phát triển.
Cuối cùng, nữ tử tên gọi là Tiểu Nhu này vẫn phải chết, được Vân Thục tự mình xoá đi.
Nàng ta thật ra thì sớm đã chết rồi, chỉ là còn giữ lại một chút lý trí cuối cùng, còn sống cũng chỉ là thống khổ.
"Để yêu quái và người hai bên thôn phệ lẫn nhau, thậm chí ngay cả nguyên thần cũng quấn lấy nhau, không có bên nào có thể sống, tạo ra chính là một con quái vật dở dở ương ương."
Nữ Oa hít sâu một hơi, xem như chỉ nghe nói thôi cũng cảm thấy căm thù tới tận xương tuỷ, đau lòng nói: "Đây rốt cuộc là muốn làm gì?"
Phương pháp cấp kỵ bực này, xem như phóng tầm mắt toàn bộ Hỗn Độn, cũng là thiên lý khó mà tha thứ, làm trái nhân đạo!
Bất kể là ai tới đều sẽ tức giận.
Thiên địa sinh ra hai loại chủng tộc hoàn toàn khác biệt, các loại đều có sinh mệnh của riêng mình, lại bị cưỡng ép thôn phệ nhau rồi tử chiến rồi dung hợp, đây là Tà đạo, chí tà chi đạo!
Hai người dựa theo chỉ dẫn của Tiểu Nhu, hướng về một cái phương hướng mà đi.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc đã có một thành trì dần dần đập vào mi mắt.
So sánh với thành trì của phàm nhân mà nói, thành trì này có thể nói là hùng vĩ tới cực điểm, giống như một cái hào trời cao vạn trượng vậy, quanh thân có bảo quang vờn quanh cao vút trong mây, trông cực kỳ cổ xưa, cường đại mà thăng trầm.
Cái này tự nhiên không phải người là có khả năng xây dựng được, mà là từ kiến trúc được tạo ra từ các loại pháp bảo hợp lại mà thành!
Chính là một toà thành trì như vậy đang gặp phải vây công.
Vây công chính là một đám quái vật không phải người chẳng phải yêu, quái vật giống như Tiểu Nhu.
Bởi vì thôn phệ lẫn nhau tới chắp vá, hình thể bọn chúng quái dị tới cực điểm, huyết nhục toàn thân không được đầy đủ, có tay gà chân vịt, còn có mắt cá môi trâu bò, một nửa trong số đó giống cơ thể người, trông thấy mà làm cho người ta cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
Tuy nhiên, thực lực bọn chúng lại rất không yếu, yêu lực và pháp lực dung hợp lại không chỉ có lực lượng mạnh tới đáng sợ, các loại pháp thuật càng là thuận tay mà ra, đại hoả, hăc thuỷ, hàn phong rạp trời kín đất, pháp thuật che trời, cấu xé về phía thành trì, giống như vạn hoa rơi loạn, liên tục xuất hiện dị tượng.
Bên trong thành trì cũng có pháp lực phun trào ra tới đối kháng.
Tinh thần của Nữ Oa và Vân Thục chấn động, còn có người sống!
Lúc này, trong thành trì, người và yêu tập trung thành một mảnh, trên mặt đều là khí sát phạt, khí thế quanh thân tuôn ra, chiến ý cất cao không ngừng.
Toà thành này sớm đã trở nên rất nguy hiểm, chắc chắn kết án tử hình.
Giống như chó cùng rứt giậu, châu chấu đá xe, huỷ diệt chẳng qua chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Một lão giả mặc áo bào trắng, tóc trắng xoá, hốc mắt hãm sâu, lộ ra sự mỏi mệt và kiên định.
Tay nắm một cái tháp màu vàng kim bảy tầng, quanh thân toả ra một cỗ khí tức bình thản, dẫn dắt người xung quanh làm giảm đi sự lo lắng và bất an trong lòng bọn họ.
Chung quanh thành, có rất nhiều tu sĩ thân hình cao ngất, có tu sĩ cũng có được thân thể yêu, bọn họ đều nhìn chằm chằm vào đám quái vật đang vây thành kia, nắm thật chặt binh khí trong tay làm chuẩn bị sẵn sàng tử chiến!
Giống như từng cây từng cây thông canh giữ thành trì, sững sững không ngã!
"Chúng ta bất tử, hy vọng bất diệt!"
"Xoá sạch tham vọng của ta, giết sạch kẻ thù!"
"Giết!"
Theo một tiếng hét lớn lên, những người này bay lên trời mà đi, giống như nước suối tràn vào biển cả lại không có chút sợ hãi nào, quanh thân phun trào bảo quang, trong tay cầm pháp bảo đại sát tứ phương.
Chẳng mấy chốc, xung quanh toà thành trì này đã xuất hiện mưa máu rơi xuống.
Đám quái vật kia tuy rằng có thực lực cường hàn, số lượng nhiều như nước thuỷ triều, tuy nhiên thần trí đều mơ hồ, cũng không thể thao túng pháp bảo, cũng không xuất hiện cục diện nghiền ép nghiêng về một bên.
Đám tu sĩ kia trải qua vố số chiến đấu một mất một còn, trưởng thành trong thế loạn lạc, đạo tâm kiên định, giống như tảng đá không thể vỡ, chứa ý chí bất diệt và hy vọng vững vàng, trong lúc đưa tay có lực lượng to lớn, sát phạt ngút trời.
Giết chóc!
Giết chóc thảm liệt!
Vầng hào quang phép thuật lộng lẫy như sao băng, nhưng nó làm nổi lên một mảnh thịt nát và máu tươi.
"Rầm rầm rầm!"
Lại ngay vào lúc này, đại địa chấn động, một cơn gió lớn đánh tới, giống như hung thú viễn cổ thức tỉnh sau giấc ngủ say, mang theo từng làn khí tức làm người sợ hãi, cắn xé mà tới!