Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 645: CHƯƠNG 645: CHỦ NHÂN LÀ LO LẮNG NĂNG LỰC CỦA MÌNH QUÁ CỨNG, NỮ CHỦ NHÂN KHÔNG CHỊU NỔI SAO?

Cao nhân cho chúng ta thực đơn của dị thú, khó tránh khỏi sẽ phát sinh va chạm với tổ chức này, đây lại là một loại ám chỉ sao?

Sau đó, Vân Thục lại bàn giao một chút chuyện với người ở thế giới của mình rồi vội vàng cùng Nữ Oa mang theo tivi bay về phía Hồng Hoang mà đi.

Thế giới khôi phục lại không phải là chuyện một sớm một chiều, đại hôn của cao nhân sắp tới, chuyện này đành phải gác lại.

Thế giới Vân Hoang.

Hai thân ảnh từ trong Hỗn Độn giẫm chân mà tới, một bước đã tiến vào trong đó, trôi nổi ở trên không trung, một cỗ khí tức tràn lan mà ra, khiến cho thiên đạo cũng sinh ra cảm ứng.

Đông đảo đại năng thi nhau sinh ra cảm ứng, trong lòng cuồng loạn, sau đó là một trận vui mừng, giống như đứa bé tìm được cha mẹ của mình, vội vàng chạy tới.

"Phụ thần, ngài phải làm chủ cho chúng ta a!"

"Vân Hoang ta tiến vào thời buổi rối loạn a, quá khó khăn, nguy rồi!"

Lão giả thon gầy mặc áo bào đen bồng bềnh, quanh thân có khí tức pháp tắc cuộn trào, từng đợt pháp tắc gợn sóng như đứa bé vờn ở quanh thân, trông có gợn sóng đong đưa.

Trầm mặt mở miệng nói: "Có chuyện gì xảy ra? Kể lại những việc đã trải qua một cách tỉ mỉ cho ta nghe một lần!"

Lập tức, mọi người bắt đầu từ giáo chủ Trường Sinh giáo chết một cách khó hiểu, đến Nữ Oa bắt cá, lại tới Đại Hắc xuất hiện, tất cả kể lại một lần.

"Một cái thế giới khác sao? Mà lại là thế giới đổ nát, lại có một con chó cảnh giới Thiên Đạo ở lại?"

Lão giả thon gầy cười lạnh, giơ tay gạt một cái, lập tức thiên đạo thế giới Vân Hoang hiển hiện, hắn nhắm mắt dung nhập thiên đạo, cảm nhận được cảnh tượng Đại Hắc xuất thủ.

Đập vào mắt, đầu tiên nhìn thấy chính là cái chân chó to lớn kia ...

Một lát sau, hắn chậm rãi mở mắt ra, nhíu mày không nói lời nào.

"Như thế nào?" Một lão giả đi cùng khác mở miệng hỏi.

"Đúng là một con chó đen cảnh giới Thiên Đạo, tuy nhiên có một vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Con chó này quá mập, ta dường như cũng không phải là đối thủ của nó."

Lão giả đi theo tới kia cũng trầm mặc xuống, ánh mắt bắt đầu chuyển động nhanh chóng.

"Thổ cẩu dị thú cường đại như thế, thực sự là rất hiếm gặp, Giới Minh ta tự nhiên phải bắt được!"

Giọng nói khàn khàn truyền ra từ trong miệng của hắn, lè lưỡi liếm môi một cái nói: "Tiếp tục liên hệ Giới Minh, vì bảo đảm tuyệt không mắc sai sót, nắm chắc thời gian, nhanh chóng phái thêm ít nhân thủ tới mới được."

Đầu lưỡi của hắn, lại chia nhánh!

...

Hồng Hoang.

Gần đây khắp chốn vui mừng.

Khắp nơi giăng đèn kết hoa, khắp nơi tưng bừng, thi thoảng có chim bay dị thú xuất hiện, toả ra ánh sáng rực rỡ, điềm lành xuất hiện ở khắp mọi nơi.

Còn có mây ngũ sắc phiêu động, hào quang vạn dặm, cầu vồng hoá thành cầu hình vòm bảy màu, kết nối hai nơi.

Ánh sáng vừa phải, biển cả tĩnh lặng, tai hoạ im tiếng, bình yên vô sự.

Các nơi đều bận rộn tới tối mặt tối mày, nhưng phàm là nhân vật có mặt mũi thì đều bởi vì chuyện hạ lễ mà phải suy nghĩ nát óc, vực lực lượng toàn tộc lên để chuẩn bị một cách tỉ mỉ.

Chỉ có Tứ Hợp viện, hoàn tàon vẫn an bình như trước đây.

Tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng ở Công Đức Thánh Quân điện làm lấy công tác chuẩn bị trước hôn nhân, mà xem như nhà trai, Lý Niệm Phàm ở lại đó thì không tốt cho lắm, chỉ có thể trở về Tứ Hợp viện trước.

Hắn ngồi một mình ở trên ghế mây, lắc lắc ung dung đung đưa, tuy nhiên có vẻ hơi không quan tâm.

Bất tri bất giác, chính mình tới thế giới Hồng Hoang này đã được bảy năm và ta sắp kết hôn.

Hắn nữa đối tượng còn là hai nữ thần như hoa như ngọc, không đúng, người ta thế nhưng đường đường chính chính là tiên nữ.

Khi suy nghĩ lại, từ khi bắt đầu mang theo hệ thống xuất hiện ở nơi này, tất cả các quỹ đạo cuộc sống hoàn toàn khác với những kế hoạch mà chính mình đã tạo ra, khác tới xa vạn dặm.

Chính mình dựa vào sự thông minh tài trí của mình mà bày mưu tính kế, phối hợp các loại kỹ năng sinh hoạt max cấp, lại có thể kết giao với các loại người tu tiên, càng là từng bước một quen biết được các tiên nhân trong truyền thuyết.

Thậm chí, ở dưới cơ duyên xảo hợp tu luyện một loại công pháp, mở ra Công Đức Thánh thể, đủ để có thể nâng cốc nói chuyện vui vẻ với các lộ đại thần trong thần thoại.

Bây giờ nghĩ lại, quả nhiên là cảm thấy như trong mộng, đây thật là một lần xuyên việt vô cùng hoàn mỹ a.

Gặp phải cũng đều là người thân thiện.

Không có hận thù, đi tới chỗ nào đó đều không bị người coi thường, không có thời khắc phải liều mạng, tuy rằng đánh quái không cách nào thăng cấp, tuy nhiên ... đây mới là hạnh phúc a.

Hạnh phúc vững chắc.

"Tuy rằng hệ thống bỏ rơi mình mà chuồn, nhưng bất kể nói như thế nào, vẫn phải cảm ơn nó đã mang ta tới thế giới này, ít nhất ... những năm gần đây, cuộc sống của ta hạnh phúc hơn nhiều so với kiếp trước, càng nhìn thấy được rất nhiều phong cảnh đặc sắc, cuộc sống mỹ mãn."

Lý Niệm Phàm lẩm bẩm một mình, đột nhiên lắc đầu cười, "Nghĩ lại phần lớn tiền bối xuyên việt trong tiểu thuyết mình đọc ở kiếp trước, ngày nào cũng phải tranh đấu không thôi, gây thù chuốc oán ở khắp nơi, có thời điểm còn phải chạy trốn khắp mọi nơi, liều mạng đọ sức tới cuối cùng, khả năng ngay cả nữ nhân cũng không có ..."

Cầu cái gì a?

Làm đệ nhất thiên hạ sao? Một lòng với đạo sao?

Khổ cực a.

Lý Niệm Phàm có chút không rét mà run, may mà ta không phải loại người xuyên việt này.

Thậm chí bây giờ còn có hai nàng tiên vô cùng xinh đẹp đang chờ qua cửa, đỉnh cao cuộc sống không ngoài như vậy, còn cần cầu cái gì đây?

Lại nghĩ tới đêm động phòng hoa chúc không lâu sau đó, thật là khiến người ta kích động và chờ mong, vậy mà lại chảy cả nước miếng, quá hạnh phúc mà.

Tuy nhiên ... nếu như có thể, vẫn là phải nghĩ biện pháp tu tiên.

Dù sao...

Lý Niệm Phàm sờ lên eo của chính mình, nhìn xuống phần háng của mình, lộ ra vẻ lo lắng.

Nếu như biểu hiện của thân thể không theo kịp nội tâm, đây tuyệt đối là thời khắc đen tối nhất của nam nhân, chính mình làm sao có thể ngẩng đầu lên được?

Hắn nhìn về phía Tiểu Bạch, đột nhiên trong lòng khẽ động, mở miệng hỏi: "Tiểu Bạch, ta sắp kết hôn."

Tiểu Bạch mở miệng nói: "Chúc mừng chủ nhân cuối cùng sắp cáo biệt thân xử nam, chậm hơn so với 95% người cùng lứa tuổi, thật đáng mừng."

Lý Niệm Phàm toát mồ hôi lạnh, "Tiểu Bạch, gan ngươi lớn a, dám trêu chọc ta."

Tiểu Bạch chững chạc đàng hoàng, "Có lỗi với chủ nhân, ta cũng không phải là đang trêu chọc ngươi, chỉ là đang nói ra một sự thật, lấy số liệu để nói chuyện."

"Được rồi, ta hỏi ngươi, nếu như giữa phu thê, có một bên, phương diện thể chất theo không kịp thì phải làm sao bây giờ?"

Vẻ mặt Lý Niệm Phàm rất bình tĩnh, ánh mắt chính trực, giống như chỉ thuận miệng hỏi một chút.

Tiểu Bạch nhìn vào Lý Niệm Phàm.

Trong mắt liên tục léo lên ánh sáng, giống như đang phân tích, phương diện mà Lý Niệm Phàm nhắc tới cụ thể chỉ phương diện nào!

Cuối cùng nói: "Chủ nhân là lo lắng năng lực của mình quá cứng, nữ chủ nhân không chịu nổi sao?"

"Khụ khụ, có cân nhắc phương diện này."

"Chủ nhân có thể bắt đầu từ phương diện dược vật và tư thế, đây là hai phương pháp hữu hiệu nhất, dược vật chủ nội, tư thế chủ ngoại, từ khoa học cho thấy, nếu như tư thế đúng, không chỉ có thể cảm nhận được sự khác biệt, còn có thể ..."

"Dừng lại! Đừng có phổ cập khoa học ở đây."

Lý Niệm Phàm nghe tới tê cả da đầu, vội vàng cắt ngang, nói như thế nào đi nữa thì cũng phải xem hình để mà học.

Chờ chút.

Tư thế?

Xem hình để học?

Lý Niệm Phàm đột nhiên sững sờ, vội vàng chạy vào trong phòng chứa đồ linh tinh.

Nơi này có một hàng giá sách, góc tường còn chất đống lấy rất nhiều sách, Lý Niệm Phàm bắt đầu lục lọi binh binh bang bang lên.

Cuối cùng, ở phía dưới, tìm được một quyển sách thật mỏng.

Trang bìa thì có máu trắng xám, ở trên vẽ lấy một thiếu nữ xinh đẹp lộ ra nửa bả vai.

Tên sách gọi là Xuất Nhập Bình An.

Tên sách rất đứng đắn.

Mà nội dung bên trong quyển sách này không có chữ, tất cả đều là hình minh hoạ, mỗi một hình đều được vẽ tới rất tinh tế tỉ mỉ, động tác sinh động như thật.

Nhớ lại trước đây, lúc hệ thống cho Lý Niệm Phàm quyển sách này, ngay lập tức bị Lý Niệm Phàm phong ấn vào hàng dưới chót nhất của giá sách.

Người đứng đắn ai lại đi xem những quyển sách ti tiện này?

Xem là không thể nào xem, ném đi lại chẳng nỡ, lúc đầu xem như cứ như vậy, cuối cùng bị nắm ra khỏi đầu.

Tuy nhiên bây giờ, thế mà có thể lại như thấy ánh mặt trời, như thấy chân lý của cuộc sống, quả đúng thứ gì cũng tốt, thứ gì cũng không xấu, chẳng qua chỉ là sử dụng đúng mục đích hay không mà thôi.

Lý Niệm Phàm lật xem một cách chậm rãi, mắt ngay cả nháy một cái cũng không nháy, giống như đang xem bí tịch võ công, cảm thấy quyển sách này giống như đang phát sáng.

Thần thư, tuyệt đối là Thần thư a!

Lý Niệm Phàm càng xem càng mê mẩn, được lợi ích không nhỏ.

Quyển sách này bác đại tinh thâm, nhân lúc thời gian còn kịp, ta phải khắc khổ nghiên cứu một phen...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!