Thời gian trôi như qua như chó chạy ngoài đồng.
Lắc lắc cái mông mà chạy.
Trong nháy mắt, đã tới cái ngày kết hôn.
Một ngày này, toàn bộ bầu trời được bao phủ trong ánh sáng đỏ, dị tượng hiện ra ở vạn dặm, trên mặt đất, dưới sự tổ chức có trật tự, đều là giăng đèn kết hoa, thậm chí ở một số ngọn núi cằn cỗi, cũng mọc lên đầy hoa hồng lớn.
Một ngày này, hỷ thước (chim) đậu đầy cánh, chim sơn ca tranh nhau hót, các loài chim đều reo vang.
Một ngày này, khắp chốn mừng vui, cả thế giới cùng nhau tổ chức ngày lễ lớn hơn so với bất kỳ ngày lễ nào, đông đảo dân chúng đều hoà theo bầu không khí đó, tất cả mọi người đều cởi mở và bận rộn, dán lên những lời chúc phúc đỏ chót, trên mặt treo đầy nụ cười, vô cùng náo nhiệt, vui mừng không thôi.
Những đứa trẻ càng là tham gia vui chơi, nhảy cẫng hò reo, cười đùa và nô đùa với nhau, tiếng cười vang vọng ở mỗi một ngóc ngách trong thế giới.
Vô số người đều rời khỏi phòng, nhìn vào bầu trời nhuộm đầy ánh sáng đỏ kia, mặt mũi đầy sự ngạc nhiên thú vị.
Loại dị tượng đầy trời này, cảnh tượng vạn vật cùng nhau hoan hỷ này, thật sự là cảnh tượng hiếm thấy trong vạn năm, khiến cho tất cả phàm nhân đều được ngắm nhìn đã đời, thoả mãn.
"Mau nhìn, nhìn những tinh tinh (vì sao) bên kia!"
Có người thốt ra một câu cảm thán, bên trong giọng nói tràn đầy kích động, hai mắt toả sáng.
Ở trên bầu trời được ánh sáng đỏ bao phủ, hàng loạt tinh thần (ngôi sao) bất ngờ bắt đầu xuất hiện, những tinh thần này xuất hiện theo một trật tự và đều đặn nhất định, kết hợp thành hai cái hình trái tim, ở giữa là mũi tên thần Cupid cài lên, trông vô cùng xinh đẹp.
Ngoài đó ra, tinh thần trên trời lần lượt xuất hiện, được sắp xếp thành nhiều kiểu dáng khác nhau như đèn lồng, pháo hoa, ... vô cùng lộng lẫy, khiến cho đám người kinh hô không ngừng, khuôn mặt hưng phấn tới đỏ bừng lên.
Những tinh thần này lại có thể không di chuyển nữa, mà dừng lại tạo thành hình nền trên bầu trời cho ngày hôm nay, treo cao trên bầu trời, như một lời chúc phúc đẹp nhất.
Ngay sau đó, lại có ánh sáng rực rỡ nhiều màu sắc giống như một màn ánh sáng, loé lên ở sau hình nền, để cho người ta ngắm mãi mà không chán, bị làm mê hoặc.
"Thật là lợi hại, quá đẹp, hôm nay đến cùng là ngày lễ gì, ngay cả bầu trời cũng xuất hiện chúc phúc."
"Ngươi vậy mà không biết? Cả mảnh thiên địa này đều truyền ra, đây là một nhân vật lớn trên trời muốn kết hôn!"
"Ta nói với các ngươi, không chỉ ở trên trời mà ngay cả Địa Phủ cũng đang chúc phúc, các ngươi còn không biết sao? Rất nhiều lão thái gia sắp chết già thế mà đều hồi quang phản chiếu, vẻ mặt sáng láng, nói là Địa Phủ khai ân, để bọn họ được làm bạn với người nhà một vài ngày!"
"Còn có chuyện tốt như vậy sao?? Nhân vật lớn cỡ này vậy mà cùng vui với dân, quả nhiên là để cho người ta kính nể."
"Ha ha, để ta nói cho ngươi biết một chuyện, thế giới gần đây hòa bình, người đi xa cũng được bình an vô sự! Không nói đâu xa, ở sườn núi mười vạn dặm bên kia có một Hắc Sơn lão yêu đều biết chứ?"
"Thế nào?"
"Lúc đầu thương đội qua đường đều phải nơm nớp lo sợ, sợ bị hấp khí, mà gần đây, Hắc Sơn lão yêu kia căn bản là không ra ngoài, xem như chơi đùa ở trong đó cũng không xảy ra một chút chuyện nào!"
"Quả nhiên là khắp chốn mừng vui, tiên phàm đều cùng vui a! Ngày lễ này nhất định phải ghi nhớ, ghi vào sử sách."
...
Đúng vào lúc này, có người hào hứng chạy tới, kích động nói: "Tất cả mọi người, Hạ triều sẽ cử hành tiệc tối liên hoan ở khắp nơi, bàn đều đã được dọn sẵn rồi, một lát nữa sẽ bắt đầu, ai muốn đi, nhanh chóng đi báo danh, xe ngựa của ta còn có thể cho hai người ngồi!"
"Thương đội chúng ta chuẩn bị đi qua, sẽ đi qua, từ chối là không tốt!"
Hạ triều.
Chu Vân Vũ và Mạnh Quân Lương đứng cùng một chỗ nhìn lên bầu trời, trên mặt nở ra nụ cười tươi.
Chu Vân Vũ nhìn vào cảnh thái bình thịnh thế, lên tiếng cảm khái, "Cao nhân đúng là cao nhân, thực hiện ra thế giới lý tưởng cấu tạo trong lòng ta."
"Một lời nói của cao nhân, tự nhiên thiên địa phải tuân theo, quỷ thần đều sợ, huống chi là chuyện lớn cỡ này."
Trong mắt Mạnh Quân Lương tràn đầy sự sợ hãi thán phục, tuy rằng không khí như thế này sẽ chỉ tồn tại trong khoảng thời gian ngắn ngủi vài ngày, nhưng cũng đã đủ để trở thành ngày lễ lớn nhất trong nhân thế.
Lúc này, một đám tường vân từ trong thiên địa bay tới, Diêu Mộng Cơ vừa mới thành tiên không lâu, trên mặt còn nở ra nụ cười tươi, hiển lộ thân hình, "Đại vương, quốc sư, nên xuất phát."
"Làm phiền Diêu tông chủ chở chúng ta một đoạn đường."
Chu Vân Vũ lập tức sửa sang lại quần áo chính mình một phen, chắp tay, sau đó trịnh trọng nói: "Người tới, mang hạ lễ của ta tới!"
Bọn họ đều ở trong hàng ngũ được mời, làm khách quý trong hôn lễ, hạ lễ tự nhiên phải được chuẩn bị kỹ lưỡng, đều là tấm lòng lớn nhất của bọn họ.
Bên trong Địa Phủ, Yêu tộc, Hải tộc và Kỳ Lân nhất tộc đều mang theo hạ lễ của riêng mình, khuôn mặt ngưng trọng, chỉnh sửa lại dung mạo của mình, mang tâm tư triều thánh, cùng nhau lên đường hướng về Công Đức Thánh Quân điện mà đi.
Ở trong khoảng thời gian sau đó, thế gian có rất nhiều lần có thể nhìn thấy được tiên nhân thăng thiên, tường vân bay múa, còn mơ hồ có tiên nữ bay múa trên mây, trận trận tiên nhạc truyền xuống.
"Hưu -- "
Kèm theo âm thanh bén nhọn, một tia sáng phóng lên tận trời, sau đó thì ầm một tiếng, nổ tung ở trên bầu trời, hình thành thế tiên nữ tán hoa, tô điểm cho toàn bộ bầu trời.
Thanh âm này mới vừa bắt đầu, pháo hoa nổi lên ở khắp nơi, xuất hiện từng tiếng pháo hoa nổ vang trên bầu trời, các loại pháo hoa đan xen vào nhau xuất hiện đầy trời, rực rỡ với nhiều màu sắc, đủ các loại màu sắc làm chói mắt.
Pháo hoa này là lần trước Lý Niệm Phàm làm cho tiểu Đát Kỷ đã khiến cho người phàm cực kỳ hâm mộ, cho nên đã truyền phương pháp luyện chế cho thế gian, không nghĩ tới bây giờ, phàm nhân lại lấy ra dùng để chúc mừng cho Lý Niệm Phàm.
Công Đức Thánh Quân điện.
Tất cả các loại tiên nữ đều mặc váy dài bay múa, bận rộn không ngừng, hoặc là đang bố trí nơi chốn hoặc là nghênh đón khách quý tới.
Người tới, bất cứ ai nhìn thấy cũng đều cười gật đầu hỏi thăm nhau, hai bên trò chuyện tới vui vẻ thuận hoà, không có một chút không vui nào.
Khay đựng trái cây, các món ăn và rượu ngon đều lần lượt được bưng lên, Thực Thần phủ, Tiểu Bạch là chủ phòng bếp, đám người Thực Thần hỗ trợ một tay, vừa vuốt mông ngựa của Tiểu Bạch một cách điên cuồng vừa tích cực chăm chỉ đến không theo lẽ thường, cũng hình thành một bức phong cảnh đặc biệt.
Lý Niệm Phàm thì đứng ở cửa một căn phòng, lẳng lặng chờ đợi, theo một tiếng kẹt kẹt vang lên, một thân ảnh chậm rãi đi ra, chính là tiểu Đát Kỷ.
Để ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên.
Váy Đát Kỷ được dệt từ tơ mà tiên tằm nhả ra, sau đó còn được nhúng qua ráng mây màu đỏ, nhuộm dần thành màu đỏ chót, trên đó còn được thêu bằng tơ vàng như mặt trời thành những hoa văn tốt lành, đầu đội mũ phượng màu vàng kim, chói lọi, đại khí mà cao quý, trông giống như thần nữ.
Khuôn mặt của nàng vốn đã rất xinh đẹp, trang điểm vào chỉ có thể mang tới tác dụng tô điểm tôn thêm vẻ đẹp.
Đôi mắt trong veo sáng tỏ vẽ lấy đường kẻ mắt mờ nhạt, trong sự vui vẻ ngại ngùng nhìn lén Lý Niệm Phàm, lông mày cong cong, lông mi thật dài có hơi rung động, làn da trắng nõn mịn màng không tì vết lộ ra phấn hồng nhàn nhạt, thậm chí còn được một lớp sáng óng ánh bao phủ, đôi môi mỏng mềm mại như cánh hoa hồng.
Hôm nay, không thể nghi ngờ vào thời khắc này là lúc tiểu Đát Kỷ đẹp nhất mà Lý Niệm Phàm từng thấy, từ bên trong ra bên ngoài lại từ bên ngoài vào bên trong, toả ra hào quang động lòng người, xinh đẹp không gì sánh được.
Xem như Lý Niệm Phàm nhìn cũng có hơi chút thất thần, nữ tử xinh đẹp như vậy sắp trở thành thê tử của mình.
Nếu như nữ tử bực này xuất hiện ở kiếp trước thì tuyệt đối đủ để tạo ra oanh động rất lớn, chắc chắn là mỹ nữ bốn ngàn năm có một (Có phải Cúc Tịnh Y?), mỹ nữ vô số năm khó gặp đủ để cho bất luận kẻ nào cũng phải điên cuồng, không phân biệt nam nữ.
Quá hoàn mỹ, quá xinh đẹp, quá thánh khiết, chỉ có thể nhìn từ xa, tới gần đều sẽ tự ti mặc cảm.