Làm Cửu Vĩ Thiên Hồ, tu luyện tới cảnh giới bây giờ, vẻ đẹp của Đát Kỷ thật ra thì đã có khả nặng đạt tới mức cực hạn của thế giới này, hoàn mỹ vô khuyết, gần như là đạo.
Xinh đẹp cũng là một loại đạo, nếu như thật sự tu luyện tới chỗ cao siêu, đại đạo tiếp nối, đẹp tới mức tận cùng, một ánh mắt đã có thể để cho thần hồn của người ta phải điên đảo, cam nguyện kính dâng tất cả, mà ngay cả đại năng cũng sẽ bị ảnh hưởng.
"Công tử."
Tiểu Đát Kỷ thấy Lý Niệm Phàm nhìn chằm chằm vào mình, đôi môi đỏ mọng khẽ mở, trong hai mắt hiển hiện tình yêu, khẽ thì thầm như thể vừa giận vừa vui.
Lý Niệm Phàm nắm lấy bàn tay của Đát Kỷ, cười nói: "Tiểu Đát Kỷ, hôm nay ngươi thật đẹp, Hoả Phượng thế nào? Chúng ta nên đi tới đại đường chào hỏi khách khứa."
Hoả Phượng chậm rãi đi ra, "Công tử, ta cũng chuẩn bị xong rồi."
Mái tóc dài xoã vai khăn choàng màu đỏ đội trên đầu cùng đôi mắt đỏ rực lửa lấp lánh như hồng ngọc, bổ sung thêm cho nhau.
Các nàng giống như một bông sen kép, dịu dàng đi ở bên cạnh Lý Niệm Phàm.
Khách khứa đã bước vào sân từ bốn cái cửa Thiên Môn ở bốn phía Đông Nam Tây Bắc, Tiên quan thu lễ thu tới mỏi nhừ cả tay, tâm trạng cũng đã rơi vào trạng thái mỏi mệt.
Những lễ vật này, ít nhất đều là bảo vật trấn tộc, vô cùng trân quý, có một số tông phái càng là trực tiếp tặng ra căn cơ của chính mình, không thể nói là không lợi hại.
Thái Bạch Kim Tinh thì trong tay nâng lấy danh mục quà tặng, đang cao giọng báo danh sách.
"Địa Phủ tặng lễ một đôi Tam Sinh thạch, chúc Thánh Quân đại nhân tân hôn hạnh phúc."
"Vân Thục nương nương tặng lễ một cái ti vi ..."
"Nữ Oa nương nương tặng lên một cái Hồng Tú cầu ..."
"Đông Hải Long cung tặng lên một cái Long Nguyên trăm vạn năm, mười vạn cân trân bảo..."
"Kỳ Lân nhất tộc tặng lên Kỳ Lân tí, Kỳ Lân giác (sừng), Kỳ Lân sáo xan..."
...
Ở bên ngoài bầu trời.
Dương Tiễn và Cự Linh Thần cùng với các Thiên binh Thiên tướng đứng từ xa nhìn vào cảnh tượng náo nhiệt ở Thiên Cung, đôi mắt sâu sắc, miệng mỉm cười.
Hôm nay không thể nghi ngờ là một ngày vô cùng vui mừng, có điều, bọn họ thế nhưng là không có đi tới để la liếm cái gì, mà còn phải chú ý cẩn thận hơn so với ngày thường, tra rõ xung quanh trong và ngoài ngoài bầu trời, bảo đảm không cho bất luận chuyện ngoài ý muốn nào được xảy ra.
Bọn họ đều không thất vọng, cũng không có bất kỳ cảm xúc tiếc nuối nào, ngược lại đều đang dốc hết sức làm hết trách nhiệm, đây là tự nguyện.
Đây là một cơ hội làm việc cho cao nhân hiếm có, một loại cảm xúc kiêu ngạo dần dần hiện lên trong lòng họ.
Lại ngay vào lúc này, nơi xa, một chùm ánh sáng đỏ như máu đột nhiên thoáng hiện, trận trận pháp lực ba động truyền tới để con mắt thứ ba của Dương Tiễn đột nhiên nhảy một cái.
"Là người của chúng ta phát ra tín hiệu có kẻ địch tấn công!"
"Đến từ Bắc Đẩu tinh vực! Mọi người chuẩn bị sẵn sàng, mau đi theo ta!"
Trong tay Cự Linh Thần cầm lấy đôi rìu, vẻ hung hăng thoáng hiện trong mắt, tức giận nói: "Oa a a! Mụ nội nhà nó, thứ không biết sống chết này là từ đâu tới, hết lần này tới lần khác lại chọn đúng ngày này tới gây sự, tiểu tử Tiêu Thừa Phong kia cố gắng chống đỡ cho ta, chờ lão tử đi tới xé xác bọn chúng!"
Các tín hiệu trong Thiên Cung bình thường sẽ không được phát ra một cách tuỳ tiện, trừ khi gặp phải lực lượng chính mình khó mà chống lại.
Có thể làm cho Tiêu Thừa Phong phát ra tín hiệu cầu cứu, xem ra kẻ tấn công có lai lịch không nhỏ a!
Sắc mặt Dương Tiễn trở nên ngưng trọng, đẩy nhanh tốc độ bay tới Bắc Đẩu tinh vực.
Khi tới đã thấy được nơi này đang có pháp lực cuộn trào, có kiếm khí ngút trời, cũng có ánh sáng vạn trượng, vạn hoa rơi rụng.
Đó là một nam tử trung niên với khuôn mặt chữ điền, nét mặt lạnh lùng, trên mặt còn đang nở ra ý cười trêu tức, đang dây dưa với Tiêu Thừa Phong và Diệp Lưu Vân.
Nói là dây dưa, nhưng thật ra thì thuộc về loại trêu đùa.
Nam tử này có tu vi Chuẩn Thánh, trong tay cầm một cái pháp bảo vòng tròn, pháp lực cuồn cuộn, đưa tay đủ để phá huỷ tinh thần, nếu không phải Tiêu Thừa Phong và Diệp Lưu Vân đều có tu vi không tầm thường, hai bên phối hợp nhau lại có pháp bảo hộ thân thì chỉ sợ căn bản không kiên trì được bao lâu.
Về phần những Thiên binh khác thì chen chúc ở xung quanh, chật vật ngăn cản ảnh hưởng phòng ngừa ảnh hưởng phá huỷ bố cục, ảnh hưởng tới hôn lễ của cao nhân.
"Lớn mật!"
Dương Tiễn trợn mắt, hét lớn một tiếng, khí thế lên cao, trong tay cầm Tam Tiên Lưỡng Nhận đao phóng về phía nam tử mặt chữ điền.
"Tiểu tặc lớn mật, ăn một kiếm của Tiêu gia gia ngươi!"
"Kiếm Chiếu Thương Khung, Trảm Thần!"
Đôi mắt Tiêu Thừa Phong sáng lên, trong lòng bất chấp, liều mạng, trong tay cầm trường kiếm chém thẳng về phía nam tử mặt chữ điền!
Kiếm khí cuộn trào mười vạn dặm, trở thành rãnh trời kiếm quang trên không trung, buông xuống!
Thật sự là rất nguy hiểm khi hắn ta làm như vậy, bởi vì tu vi của hắn căn bản là không bằng nam tử mặt chữ điền, lại làm như vậy chính là từ bỏ phòng ngự.
Tuy nhiên, mục đích của hắn cũng rất rõ ràng, hắn liều mạng chấp nhận mình trọng thương cũng phải giữ tên nam tử mặt chữ điện này lại để cho Dương Tiễn lao tới!
Dám can đảm tới nháo sự vào ngày hôm nay, đây là chuyện mà Tiêu Thừa Phong tuyệt đối không nhịn, cho dù chết cũng phải giữ gìn thể diện của cao nhân!
Đây cũng chính là sự kiêu ngạo của bản thân hắn là kiếm tu!
Khí thế của Tiêu Thừa Phong vẫn đang cất cao, quát: "Tới đi, bản đại gia đều không sợ, tới!"
Tuy nhiên, nam tử mặt chữ điền hiển nhiên đã nhìn ra được ý đồ của Tiêu Thừa Phong, chỉ khẽ cười một tiếng, ném vòng tròn trong tay đi, hướng về phía kiếm quang giống như núi cao kia mà đi!
Vòng tròn xoay vòng tròn, vững vàng ở trong hư không, giằng co với kiếm quang, chính hắn thì quay đầu mà rời đi cũng chẳng thèm quay đầu lại.
Tiêu Thừa Phong muốn rách cả mí mắt, "Nghiệt súc, chạy đi đâu! Lá gan nhỏ như vậy còn tới hỗn, chạy trở về nhà bú tí mẹ đi!"
"Ha ha, người sắp chết rồi mà còn ngông cuồng như thế."
Nam tử mặt chữ điện khẽ vẫy tay một cái, thu hồi vòng tròn lại, cười lạnh một tiếng, "Ta chỉ là tới xác định phương vị cụ thể một chút, chờ lấy đi, không bao lâu nữa, ta, thế giới Vân Hoang của ta sẽ tặng cho các ngươi một món lễ lớn!"
Dứt lời, thân hình hắn loé lên, biến mất ở trong Hỗn Độn.
Sắc mặt Dương Tiễn trở nên khó coi, trầm giọng nói: "Người của thế giới Vân Hoang!"
Tiêu Thừa Phong bĩu mội, không phục nói: "Chính là cái thế giới Vân Hoang bị Cẩu đại gia chà đạp sao? Thế mà còn dám tới, đã quên đi nỗi sợ bị Cẩu đại gia khống chế rồi sao?"
Dương Tiễn ngưng trọng nói: "Bọn chúng dám tới, nhất định là có chỗ dựa vào, đi báo tin Nữ Oa nương nương đi, gia tăng nhân thủ, mức độ đề phòng được đề lên cao nhất!"
Cũng vào lúc này.
Bên trong Công Đức Thánh Quân điện, hôn lễ đã bắt đầu được cử hành, thảm đỏ phủ lên, sân khấu đã được dựng lên, ánh sáng rực rỡ, hiển thị rõ khí phái và mức độ xa hoa.
Ngoài ra còn có các tiên nữ đánh đàn thổi tiêu, âm nhạc bùng lên, tiên nữ khẽ múa ... tạo thành một phong cảnh tuyệt đẹp.
Quá trình kết hôn tương tự với phàm nhân, tuy nhiên hoành tráng hơn rất nhiều, khách quý cũng đều là đại năng toạ trấn một phương, có thể nói là một ngày hội tụ của lực lượng mạnh nhất trên thế giới Hồng Hoang, đây là một ngày lễ long trọng nhất hài hoà nhất từ trước tới nay của thế giới Hồng Hoang!
Khác biệt duy nhất chính là, đã giảm bớt đi cái khâu bái đường này, bởi vì đều không có người thân mà không có cao đường để bái, đám người Ngọc Đế còn nói bản thân Lý Niệm Phàm là Công Đức Thánh thể, chết sống kiên trì không cần phải bái thiên địa, cũng đã giảm bớt đi luôn cả cái khâu này.
Cuối cùng, đổi thành mời rượu, mời thiên địa, mời khách quý.
"Kết thúc buổi lễ! Đưa hai vị tân nương vào cỗ kiệu, vào trong nhà."
Nữ Oa làm người chứng hôn, theo lời nói của nàng ta rơi xuống, đông đảo đại năng cùng nhau vỗ tay, trên mặt nở ra nụ cười tươi tắn, lớn tiếng khen hay không ngừng.
Sự khẩn trương giấu kín trong lòng của Lý Niệm Phàm cuối cùng cũng được buông bỏ xuống một cách nặng nề, cuối cùng đã kết thúc, sau này mình cũng là người có vợ, còn có hai người vợ vô cùng xinh đẹp.