Virtus's Reader
Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão

Chương 648: CHƯƠNG 648: TUYÊN BỐ MUỐN DIỆT HỒNG HOANG TA VÀO TỐI NAY!

Để Nữ Oa Thánh Mẫu của Nhân tộc làm người chứng hôn, lần kết hôn này của ta cũng xem như không ai có được đi, quá cao cấp.

Đồng thời, trong lòng lại nóng lên, lại có chút mong chờ, chờ lát nữa sẽ tới cái khâu cuối cùng, vào động phòng!

Đã sắp tới lúc phải dùng thực tiễn đi kiểm nghiệm chân lý, cũng không biết có đáng tin cây để dựa vào không.

Hắn dùng một sợi dây màu đỏ để dẫn tiểu Đát Kỷ và Hoả Phượng được khăn đỏ che kín mặt, đưa các nàng lên cỗ kiệu.

Cỗ kiệu này do Long tộc kéo, về phần một đống lớn hạ lễ sau lưng thì do Kỳ Lân tộc kéo.

Vì tranh nhau kéo cỗ kiệu này, Long tộc và Kỳ Lân nhất tộc thiếu chút nữa thì đánh nhau, đỏ ngầu cả mắt, hận không thể liều mạng.

Đây chính là chuyện làm rạng rỡ tổ tông a, đủ để dùng tới nói khoác truyền tụng qua từng thế hệ.

Cuối cùng dựa vào một bàn cờ phi hành mạo hiểm mà kích thích tới quyết định bên nào được kéo cỗ kiệu, bên nào kéo hạ lễ.

Nếu như không phải bởi vì người đứng ra chơi cờ phi hành này chính là tộc trưởng Kỳ Lân tộc mà là người khác thì chắc chắn sẽ bị mắng tới máu chó dội vào đầu.

Theo một tiếng Long ngâm vang lên, cỗ kiệu xa hoa bay lên trời, loé ra hào quang, cực kỳ bắt mắt ở trên bầu trời, quan trọng nhất là, trước mặt cỗ kiệu còn có sáu đầu Long kéo đi, sau lưng còn có sáu đầu Kỳ Lân đi theo, lôi kéo lấy một đoàn hạ lễ thật dài, xuyên qua bầu trời, có thể nói là cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.

Xung quanh, còn có thiên binh thiên tướng chân đạp tường vân bao chặt lại, kèm theo nhạc nền và những đám mây tỏa ra ánh sáng lung linh, xinh đẹp mà hùng vĩ.

Mục tiêu của bọn họ là Tứ Hợp viện, đưa tân nương vào Từ Hợp viện, chờ đợi lấy Lý Niệm Phàm động phòng.

Lý Niệm Phàm đứng ở trên đài cao của Công Đức Thánh Quân điện, nhìn vào cỗ kiệu càng kéo càng xa, tuy rằng rất muốn lập tức trở về, có điều vẫn là nhịn được, trong tay cầm ly rượu bắt đầu mời mọi người uống rượu.

Lấy rượu ngọn các món ăn ngon tới chào hỏi, uống thoải mái, vui vẻ hoà thuận.

Dù trong lòng mọi người đều có sự chuẩn bị, nhưng khi ăn vào uống vào những thứ ngon lành này, trong lòng vẫn cuồng loạn như cũ, cảm thấy như đã đi tới đỉnh phong của cuộc sống vậy.

Cao nhân kết hôn, quả nhiên là khắp chốn mừng vui a, tạo hoá lớn được phát ra một cách điên cuồng.

Chỉ bữa tiệc này chúng ta đã kiếm lại được những chí bảo trấn tộc mà chúng ta tặng ra, hơn nữa còn vượt qua rất nhiều, căn bản không ở cùng một cái cấp bậc.

Nhận được sự để mắt của cao nhân, cho nên mới mời chúng ta tới a.

Long Nhi cầm ly rượu trong tay, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, chạy chậm tới, hưng phấn nói: "Ca ca, tân hôn đại cát, sớm sinh quý tử, đầu bạc ... không đúng, nắm tay không chết."

Nắm tay không chết?

Nghe cái từ này cảm thấy có gì đó là lạ...

Nhưng ý nghĩa là ở đây.

"Còn có ta, còn có ta." Niếp Niếp cũng chạy tới, không cam lòng yếu thế nói: "Ca ca, ta chúc ngươi đồng tâm kết mãi, ngọt ngào mật mật, bách niên (trăm năm) ... không đúng, hoà hợp ức vạn năm."

Lý Niệm Phàm cười ha ha xoa lấy đầu nhỏ của các nàng, "Trên người hai người các ngươi thật nặng mùi rượu a, uống ít rượu thôi, tiểu hài tử nên uống ít rượu thôi có biết hay không?"

Long Nhi lè lưỡi, "Ca ca, chúng ta không còn nhỏ."

Ngọc Đế và Vương Mẫu cũng cầm ly rượu trong tay đi tới, chúc mừng: "Thánh Quân đại nhân, tân hôn hạnh phúc."

Sau đó thì rất nhiều lão bằng hữu cũng đều đi theo.

Uống rượu một mực uống tới sau nửa đêm, Lý Niệm Phàm lúc này mới cáo biệt với mọi người trở về Tứ Hợp viện.

"Mọi người ăn ngon uống ngon a, rượu bao no, nếu như đồ ăn không đủ thì đi Thực Thần phủ, bảo Tiểu Bạch xào thêm nhiều món ăn nữa, nhất định phải ăn cho no! Tha thứ ta không bồi tiếp được."

"Thánh Quân đại nhân khách khí."

Tự nhiên không có người nào dám đứng ra tìm đường chết đi ngăn cản loại hình động phòng này, trên mặt mọi người thi nhau nở ra nụ cười tươi, cung kính đưa tiễn.

Đưa mắt nhìn vào bóng dáng Lý Niệm Phàm rời xa dần dần, trên mặt Nữ Oa lộ ra một chút vui mừng, cũng rất ít khi lộ ra dao động cảm xúc, nói: "Cao nhân có thể thành hôn ở thế giới Hồng Hoang của chúng ta, quả nhiên là tạo hoá vô cùng to lớn đối với thế giới Hồng Hoang của chúng ta, quá tuyệt vời!"

Ngọc Đế cũng gật đầu, hít sâu một hơi mở miệng nói: "Nói không chừng, cao nhân thật muốn bồi dưỡng cho Hồng Hoang trưởng thành, đây là phúc của Hồng Hoang a!"

Liên quan tới chuyện thành thân, đối với mọi người mà nói cũng không có gì lạ.

Đại đạo vận chuyển tự có bối cảnh riêng, hai mặt âm dương đều là nền tảng của đại đạo, là gốc rễ của Hỗn Độn!

Cô dương bất trường, cô âm bất sinh, nếu một mực độc thân vậy mới là kỳ quái, tâm lý và sinh lý chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề, như vậy kỳ thật rất khó để bước vào đại đạo chân chính, còn nói chuyên tâm hướng đạo, một lòng hướng đạo vậy thì có khác gì tu đạo mà mất gốc, hoa tàn lại mọc hoa khác vậy mới là chân lý của vạn vật.

Mặc dù cũng có Vong Tình đại đạo, nhưng đạo này tu tới cuối cùng cũng không còn là chính mình, lực lượng cường đại tới đâu đi chăng nữa thì cũng sẽ không có người hâm mộ, ít có người sẽ đi tu, cả thế giới mà cùng tu vậy thế giới này cũng sắp đi tới bến bờ diệt vong.

Đông đảo đại năng bước vào luân hồi sống lại một đời chính là vì lấy vợ sinh con, chuyện vào hồng trần luyện tâm vô số kể, có một số người có tư tưởng tiến bộ thậm chí cam tâm trải qua kiếp tình.

Theo suy nghĩ của bọn họ, cao nhân kết hôn chắc chắn chính là thể nghiệm một phần của cuộc sống phàm trần, có điều xem như chỉ là thể nghiệm nhưng dầu gì cũng là vợ chồng, Hồng Hoang là nhà mẹ vợ, tương lai thuận tay chiến cố một chút vậy cũng có được cơ duyên to lớn khó có thể tưởng tượng được.

Đúng vào lúc này, Vương Mẫu đột nhiên đưu tay, véo vào Ngọc Đế, nũng nịu khẽ nói: "Ngọc Đế xuống hồng trần luyện tâm rất nhiều lần a, cũng không biết dàn xếp những cô vợ kia tới nơi nào rồi?"

Trong truyền thuyết thần thoại, truyền thuyết nói về không ít lần Ngọc Đế ở phàm trần, chuyện tình gió trăng cũng được lưu truyền rộng rãi.

"Chuyện này..."

Ngay vào lúc Ngọc Đế vắt hết óc, mồ hôi bắt đầu lấm tấm thì một tên Thiên binh vội vàng chạy tới, trên mặt hiện đầy vẻ lo lắng.

"Báo!"

"Việc lớn không tốt, bệ hạ, nương nương, vừa rồi có người của thế giới Vân Hoang tới, tuyên bố muốn diệt Hồng Hoang ta vào tối nay!"

Cùng một thời gian.

Bên trong Hỗn Độn.

Mười mấy đạo thân ảnh tập trung ở đây, ánh mắt nhìn về phương xa, khuôn mặt lạnh lùng.

Nam tử mặt chữi điền kia từ xa mà tới, trầm giọng nói: "Chỗ đó đúng là một cái thế giới đổ nát, không có bao nhiêu cao thủ ra dáng, khũng không tốt gì."

Dừng lại một chút, hắn lại cau mày nói: "Có điều, hình như đang cử hành một cái hoạt động cỡ lớn gì đó, cảnh giới rất nghiêm, có quyết chí liều mạng, không cho phép bất luận kẻ nào tới quấy rối."

"Bọn họ đang cử hành hoạt động?"

Một tên đầu trọc trong đó ngây ngẩn cả người, sau đó im lặng nói: "Thế giới này cũng quái buồn cười đi, ba ngày thì hai lần cử hành hoạt động, lần trước lúc ta tới cũng đang tổ chức hoạt động gì đó, bận rộn quên cả đất trời."

"Hừ, thực lực không cao, lại tụ tập vui chơi giải trí, sinh ra đã định sẵn chính là kẻ yếu!"

Khoé miệng lão giả thon gầy dẫn đầu lộ ra nụ cười mỉa mai, "Không cho phép có người tới quấy rối? Ha ha, buồn cười, đây là một cái thế giới vô cùng rộng lớn bao bọc lấy các thế giới nhỏ, là một thế giới dùng thực lực tới nói chuyện, vậy ta thuận tiện huỷ đi hoạt động gì đó của bọn họ xem sao!"

Lời nói rơi xuống, cũng không thấy hắn có động tác gì, ở trước mặt của hắn đã chậm rãi ngưng tụ ra một cái vòng xoáy màu đen.

Vòng xoáy này mở rộng ra một cách chậm rãi, một cỗ khí tức quỷ dị toả ra rất cường đại, có một loại lực lượng khó mà kháng cự lại, giống như có thể hút hết mọi thứ trong thế gian!

Đám người xung quanh nhìn về phía cái vòng xoáy kia, lập tức cảm thấy thần hồn đang rung động, nguyên thần đều không ổn định, muốn chui vào bên trong, trên mặt mũi lập tức tràn đầy sự kinh hãi, kính nể không thôi.

"Hô hô hô!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!