Tuy nhiên, nước mưa rơi vào trên đó lại không có một chút phản ứng nào, dù sao cũng là đồ vật ngoài thế giới, không thuộc trong phạm trù được hưởng phúc lợi.
"Ha ha ha, dế nhũi, còn muốn kiếm chỗ tốt của chúng ta, thể diện của các ngươi đâu rồi?"
Tiêu Thừa Phong ở một bên phát ra một tiếng trào phúng không kiêng kỵ một chút nào, hắn khôi phục trạng thái, lại bắt đầu nhảy dựng lên.
"Ha ha, thế giới của các ngươi chẳng qua chỉ là gặp vận may mà thôi."
Tên nam tử trọc đầu kia cười lạnh, chế giễu nói: "Như thế vừa đúng, tiện nghi là chúng ta, chờ chúng ta giải quyết hết các ngươi, sau đó chiếm lấy thế giới này, oa ha ha ha, cơ duyên là của chúng ta!"
"Ầm ầm!"
Vào thời khắc mọi người ở đây sợ hãi thán phục, bên trong màn sáng kia đột nhiên truyền tới một trận tiếng nổ vang, một cỗ lực lượng kinh khủng giống như mãnh thú hồng thuỷ đang thức tỉnh, đây là một loại cảm xúc, một loại cảm xúc xen lẫn căm giận ngút trời!
Chỉ là loại tâm trạng này cũng làm người ta hãi hùng khiếp vía, không dám đi trêu chọc, đại năng cảnh giới Thiên Đạo cũng không ngoại lệ!
Bởi vì ... bản năng sẽ nói với mình, đây là tồn tại mà ngươi không chọc nổi!
"Loảng xoảng!"
Xích sắt biến thành quả cầu kia bắt đầu rung động, có lực lượng đang trùng kích.
"Thế mà còn có thể phản kháng?"
Đôi mắt Quỷ Mục trầm xuống, lực lượng quanh thân tuôn trào, muốn áp chế, chỉ có điều, theo một tiếng bạo phá thanh âm, quả cầu xích sắt kia lập tức nổ rung chia năm xẻ bảy!
Khí tức cường đại quét sạch mà ra, tạo thành một trận cuồng phong, lấy cỗ khí thế không thể đỡ nổi lên, quá cường đại, thậm chí lập tức đánh tan tác lồng giam hình vuông kia của Quỷ Mục, sau đó vẫn không có tiêu tán đi mà là chấn động về phía xung quanh!
"Răng rắc!"
Bức màn ánh sáng thậm chí còn tách ra một khe hở, tràn ra một chút khí tức, thiếu chút nữa khiến đám người thế giới Vân Hoang bị doạ cho đi tiểu, run lẩy bẩy.
Về phần bên trong màn sáng, ba tên áo đen đã bị quấy thành thịt nát, mưa máu đầy trời, hoá thành bụi bặm phiêu tán trong không khí.
Tuy nhiên, theo lực lượng pháp tắc loé lên, thân thể ba người tái tạo lại, khôi phục như lúc ban đầu, ánh mắt kinh hãi nhìn vào Đại Hắc.
Phụ thần của thế giới Vân Hoang và Độc Thần tôn đưa mắt nhìn nhau, trong lòng âm thầm may mắn.
Còn may chính mình cơ trí, biết khẳ năng không phải là đối thủ của Cẩu đại gia, không có mạo muội hành động mà là thông tri với Giới Minh, bằng không, chắc chắn có thể sẽ bị một con chó tiêu diệt!
Đáng sợ, thật là đáng sợ!
"Cẩu đại gia!"
"Quá lợi hại!"
Đôi mắt đám người Nữ Oa thì đều sáng lên, lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng, tuy nhiên tiếp theo ánh mắt bị kiềm hãm, mặt mũi đầy vẻ lo lắng.
Ở trên người Đại Hắc, vẫn như cũ có một đạo xích sắt màu đen xuyên qua phần bụng của nó!
Xích sắt lần này rõ ràng không giống với những xích sắt trước đó, ánh sáng màu đen hình thành từng nét bùa chú vờn quanh, thâm thuý như lỗ đen, chỉ nhìn thôi cũng làm người ta cảm thấy một loại cảm giác rợn cả tóc gáy, nguyên thần sợ hãi.
"Có ý tứ, có ý tứ."
Quỷ Mục phát ra từng lời nói mang giọng khàn khàn, ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm vào Đại Hắc, "Thổ Cẩu yêu màu đen nha, ngươi rất mạnh, rất mạnh! Nếu như không phải chúng ta sớm đã có sự chuẩn bị thì ba người chúng ta liên thủ với nhau chắc chắn sẽ không phải là đối thủ của ngươi! Chính là như thế mới càng khiến cho ta cảm thấy hưng phấn hơn a! Nguyên thần của ngươi bây giờ bị hoá, công kích như vậy còn có thể làm ra được mấy lần đây?"
Nói xong lại là một trận cười quái dị, "Kiệt kiệt kiệt ----"
"Ngươi đã thành công khi chọc giận ta."
Con mắt đen nhánh của Đại Hắc nhìn vào Quỷ Mục, ánh mắt thâm thuý, giọng điệu lạnh nhạt mang theo một chút tưởng nhớ.
"Từ sau khi theo chủ nhân, chủ nhân một mực nói với ta, bảo ta lấy lễ đãi người, làm nhiều việc thiện hơn, không nên tức giận tuỳ ý, cũng đừng chọc giận người khác một cách tuỳ tiện, bản thân làm chó thì phải khiêm tốn."
Đại Hắc lẩm bẩm một mình, giống như trở về lại cái thời gian nhận sự giáo dục của Lý Niệm Phàm.
Lý Niệm Phàm sở dĩ nói như vậy, thuần tuý là vi lo lắng Đại Hắc cái con chó ngốc nghếch không biết trời cao đất rộng này đi quậy phá khắp nơi, tới lúc đó chết nơi đất khách quê người.
Dù sao, thế giới này quá nguy hiểm, Đại Hắc quá xốc nổi, không chừng sẽ hoá thành phân của yêu quái.
Này thì còn tạm được, nhưng nếu liên luỵ tới chính mình vậy thì quá hố.
Có điều ... Đại Hắc hiển nhiên là lĩnh ngộ sai ý tứ trong lời cặn dặn giáo dục đó của Lý Niệm Phàm.
"Bao lâu rồi, đã bao lâu rồi ta không tức giận như thế! Bức ta tới một bước này, hậu quả sẽ là ngươi khó có thể chịu đựng!"
Đại hắc vẫn đứng tại chỗ, khí thế quanh thân lại cất cao nhanh chóng, một cỗ khí tức không nói rõ được cũng không diễn tả nổi bắt đầu nổi lên, làm cho tất cả mọi người đều không thể không tự chủ nín thở, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
"Chủ... Chủ nhân?"
Quỷ Mục nhăn mày lại, trong lòng đột nhiên nhảy một cái.
Vừa rồi hắn chủ yếu để ý tới chính là con chó đen này, không để ý tới hai từ chủ nhân phát ra từ trong miệng nó, lúc này lại nghe được một lần nữa, nhạy cảm phát giác được có gì đó không đúng.
Chó cường đại như vậy lại có chủ nhân?
Đây chính là chó có cảnh giới Thiên Đạo a, làm sao có thể có chủ nhân? Điều này không hợp với lẽ thường!
Không phải là đang nổ với ta chứ?
Còn không đợi hắn nghĩ thêm, con ngươi của hắn đột nhiên trợn lớn lên, lộ ra thần sắc khó có thể tin nổi, còn tưởng rằng chính mình nhìn nhầm.
Những người khác cũng như thế, lộ ra một bộ dáng vẻ mặt tình huống như thế nào? Thậm chí còn xoa xoa đôi mắt của mình.
Chủ yếu là chuyện xảy ra trước mắt hoàn toàn không xứng đôi với tình hình bây giờ, quả thực có chút hiếm thấy.
Bờ môi Ngọc Đế run rẩy, giống như không dám tin tưởng, "Rụng ... rụng lông rồi? À không phải là thay ... thay lông rồi?!"
Long Nhi đáng yêu há lớn cái miệng nhỏ, ngơ ngác nói: "Hói ... Hói rồi? Đại Hắc sắp hói rồi!"
Ở dưới bầu không khí ngưng trọng mà khẩn trương như thế, ngươi thả ra hai câu ngoan thoại rồi bắt đầu rụng lông, cái này có thích hợp không?
Hơi đổi một cái hoàn cảnh dễ dàng một chút, mọi người tuyệt đối sẽ không nín được cười lớn lên.
"Đại Hắc, Tiểu Bạch gọi ngươi về nhà ăn cơm!"
Lại vào lúc này, một tiếng kêu đột ngột truyền tới.
Sau đó chỉ thấy hai chân Tiểu Bạch bốc lên vầng hào quang và hoả diễm, bay vọt về phía nơi này, sau đó đứng vững vàng ở trước mặt mọi người.
Con mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào mọi người, mở miệng nói với giọng máy móc: "Các ngươi bỏ ăn rời đi mà không chào hỏi khiến đầu bếp Tiểu Bạch vô cùng tức giận!"
Trong lòng mọi người lập tức phát lạnh, hoảng tới không chịu nổi.
Nữ Oa chặn lại nói: "Tiểu Bạch, là như thế này, có người quấy rối trong hỗn lễ của cao nhân, chúng ta lúc này mới bất đắc dĩ đi ra đây để ngăn cản."
Cực Linh Thần gần đầu liên tục không ngừng, chỉ vào màn sáng nói: "Đúng đúng đúng, Tiểu Bạch đại nhân, chính là đám người kia!"
Tiểu Bạch xoay người, không nói gì.
Bàn chân bốc hoả, màn sáng ở trước mặt nó kia căn bản giống như không tồn tại, bay thẳng vào, đứng ở bên cạnh Đại Hắc.
Lúc này, quá trình rụng lông của Đại Hắc khó khăn lắm mới tiến triển được một nửa, một nửa trọc, còn có một nửa mọc ra lông, mặt chó vẫn còn một bộ dáng vẻ oai nghiêm nghiêm túc.
Tiểu Bạch đưa mắt đánh giá từ trên xuống dưới từ đầu tới đít, dùng một loại giọng nói thâm trầm nói ra: "Đại Hắc, ngươi lại trọc! Tuy nhiên so với khi còn bé càng trắng hơn, cũng mập không ít..."
Sau đó thì một tiếng cười máy móc truyền ra ---
"Oa ha ha ha, ha ha ha..."
"Ngươi đã thành công khi chọc cho ta cười..."
Đôi mắt phát sáng thế mà híp lại thành một đường cong như trăng khuyết.
Đại Hắc kêu lên một tiếng đau đơn, cao ngạo lạnh nhạt nói: "Hừ, ta đây là vì chủ nhân mà trọc, ta kiêu ngạo!"
Quỷ Mục nghi ngờ không thôi nhìn chằm chằm vào Tiểu Bạch, trầm giọng nói: "Này, ngươi đến cùng là cái quái gì?"
Không phải yêu quái, cũng không phải là nhân loại, lại không có khí tức sinh mệnh, giống như là người kim loại, trạng thái như thế này, chẳng lẽ là khí linh, nhưng chắc chắn không có khả năng mạnh tới mức nào đi.
Tiểu Bạch thu lại tiếng cười, trong mắt loé lên ánh sáng đỏ, quay đầu một cách máy móc, nhìn chằm chằm vào Quỷ Mục.